- Hôm xảy ra sự việc xô xát giữa 2 bạn nam, bạn là người ngồi trong phòng vệ sinh khóc phải không? – tôi hỏi nhẹ nhàng.
Trang gật đầu.
- Bạn biết điều gì đó về chuyện này phải không?
Trang gật đầu.
- Đừng sợ…Hãy nói với mình…
Tôi cầm lấy tay cô bé, nhìn thật sâu vào đôi mắt đang hoảng sợ của Trang. Có lẽ hơn lúc nào hết, trái tim nhỏ bé ấy cần được vỗ về che chở…
Trang nhìn tôi. Môi mím chặt. Những che giấu tận sâu kín hình như đang cố tuôn trào ra. Tôi cảm nhận được có một nỗi đau nào đó…
Và Trang bật khóc.
- Em xin lỗi…Hôm đó…Hôm đó lúc đi ngang qua nhà vệ sinh…Em nhìn thấy bạn nam đeo mắt kính dùng dao đâm bạn kia. Sau đó thì bạn ấy tự đâm mình. Em sợ quá…Trong lúc không kiểm soát được mình, em đã lấy con dao đó và cất đi…
- Vì sao em lại làm như thế? – cô Thi hơi ngạc nhiên nhưng cố gắng hỏi nhẹ.
- 5 năm trước, anh trai em vì quá ghen và tức giận nên đã dùng dao đâm người đàn ông cướp đi vợ của mình. Dù người ấy không bị ảnh hưởng tới tính mạng nhưng anh của em đã phải vào tù. Nhà em chỉ có hai anh em sống với nhau. Từ nhỏ em chỉ biết có anh trai. Bỗng chốc em chỉ còn một mình. Trong ngày tuyên án, em đau đớn khi nhìn thấy anh ấy bị kết tội cùng với bằng chứng là con dao đáng sợ kia. Anh em là người rất tốt. Chỉ vì quá yêu vợ nên mới mắc sai lầm. Em luôn bị ám ảnh bởi điều đó. Vì thế…vì thế mà lúc nhìn thấy con dao em đã đem giấu đi. Em sợ…em sợ một người nào đó lại giống như anh em…Mất hết tất cả chỉ vì một phút giây dại dột…
Mọi người lặng đi và nhìn Trang khóc. Vết thương quá lớn trong quá khứ dường như đã cướp đi tuổi thơ của em…
………………………………………………………
Câu chuyện ai là người hành hung cuối cùng cũng kết thúc. Khó mà tin được cậu nhóc cận thị nổi tiếng hiền lành lại là người gây ra cơ sự. Nghe đâu cậu ta thầm thương trộm nhớ một cô nhóc đã từ lâu lắm rồi. Đến khi biết cô nhóc thích Nhân Mỹ và bị cô nhóc phũ phàng từ chối tình cảm thì không kiếm chế được rồi làm mọi chuyện ra nông nỗi như bây giờ. Nhưng vốn tính nhát gan nên sau khi đâm Nhân Mỹ, do quá sợ hãi nên cũng tự làm bị thương chính bản thân mình. Nghĩ mà buồn cho cậu nhóc. Tuổi trẻ đúng là không thể tránh khỏi bồng bột. Nhưng bồng bột theo kiểu quá đáng như thế này thì quả là không nên chút nào. Cũng một phần tại cậu ta bị nghiện game online, lại toàn thể loại game bạo lực nên mới đi tới hành động dại dột đó.
Ôi…
Tiếc thay cho một tuổi trẻ…
Nhưng vẫn may vì mọi chuyện chưa đến mức trầm trọng nên có thể cứu vãn lại.
Xã hội và cộng đồng sẽ giúp cậu nhóc sửa chữa lỗi lầm và hoàn thiện bản thân…
Thế mới nói, mỗi khi quyết định làm một điều gì đó, nên dành ít phút suy nghĩ cho gia đình, cho bản thân và cho những tháng ngày sau đó của cuộc đời.
Còn cô bé Trang – nhân chứng vô danh ẩn tích bấy lâu cuối cùng cũng đã giải thoát bản thân khỏi những ám ảnh của quá khứ. Bỗng tôi nhận ra một điều, nếu chúng ta đang có một cuộc sống êm đềm và hạnh phúc thì nên biết quý trọng và nâng niu. Vì đó thực sự là một điều may mắn mà không phải ai cũng có được. Giữ gìn từng ngày…yêu thường từng ngày…
Chương 2: Mưa và hoa mười giờ
Từ sau vụ việc vừa rồi, bỗng dưng tôi và cậu nhóc Nhân Mỹ trở nên thân thiết lạ lùng. Thật ra là chỉ có mỗi cậu nhóc là dính chặt vào tôi thôi. Còn tôi thì bình thường. Nhưng ghét nhất cái kiểu xưng hô anh em của cậu ta. Tuy vậy tôi vẫn phải ngậm bồ hòn làm ngọt vì trên danh nghĩa, tôi là học sinh lớp 10, còn cậu ta là lớp 12. Không biết tôi có thể che đậy bản thân già nua trong lớp bọc nữ sinh 16 tuổi này bao lâu nữa. Càng ngày tôi càng thấy sống không đúng với lứa tuổi thật là khó khăn.
Trải qua 5 tiết học đầy căng thẳng (Nói vậy thôi chứ tôi cũng không căng thẳng gì lắm. Vì toàn là những thứ đã được học nên việc học lại dường như nhẹ nhàng hơn. ), tôi lò mò ra nhà xe. Mới 2 năm không đi xe đạp mà bây giờ tôi đã thấy điều khiển cái con ngựa sắt này quả là một vấn đề nan giải. Nói các bạn đừng cười chứ từ lúc vào học đến giờ, tôi bị ngã xe ít nhất cũng 10 lần. Lại toàn đúng vào ngày mặc áo dài nữa chứ. Xấu hổ vô cùng tận. Nhưng riết rồi cũng quen. Bộ áo dài đẹp đẽ của tôi vì vậy cũng toe tua và có mức hao mòn nhanh hơn theo năm tháng.
Dắt xe ra khỏi nhà xe sau một hồi bon chen đầy vất vã, đang định ngồi lên yên đạp một mạch về nhà ăn cơm thì mặt tôi đã méo xệch đi vì hai chiếc lốp căng phồng vào buổi sáng bây giờ đã xẹp lép không còn chút hơi. Không biết đứa nào ác độc chơi xấu mình như thế. Việc xe bị xìu lốp bất thình lình quả đúng là một thảm họa của đời học sinh.
Đang cau có bực bội dắt con ngựa sắt đi tìm “bệnh viện” cho nó, tôi giật thót mình khi bị ai đó đập nhẹ sau vai.
- Xe em bị hư à? – cái giọng nghe rất đểu của Nhân Mỹ làm da gà tôi nổi rần rần.
- Uh. – tôi trả lời phũ phàng.
- Sao lại uh với người hơn tuổi chứ? Em thật là!
<“Người lớn hơn tuổi” à? Xin lỗi nha nhưng tôi sinh trước cậu 2 năm lẫn đó. Chính cậu mới là đứa bất lịch sự á. Mau xin lỗi chị đi!>
Đó là những gì tôi đang nghĩ trong đầu để giải tỏa phần nào bức xúc trước cách xưng hô của Nhân Mỹ. Nhưng chỉ là nghĩ trong đầu thôi. Huhu.
- Sao lại im lặng thế? Giận gì anh à?
- Để cho tôi yên được không? Đưa cái đài phát thanh của cậu đi phát ở nơi khác dùm với. – tôi đã thấy mùi khét tỏa ra từ đầu mình....