Đặt tay lên trán người lạ, tôi thấy nhiệt độ cơ thể của anh ta vẫn rất bình thường. Kiểm tra đầu tóc tay chân cũng không tìm thấy một vết thương hay trầy xước nào cả. Lý do nào để người này bị ngất xỉu nhỉ???
Đang loay hoay định bấm điện thoại gọi cho xe cứu thương, tôi giật thót khi thấy lưng mình có gì đó đang cựa quậy. Nhìn lại hóa ra tay của chàng trai nãy giờ bị tôi kẹp sau lưng (do không để ý) đang cử động. Theo phản xạ, tôi đứng bật dậy, đánh rơi luôn điện thoại xuống đất.
- Anh…tỉnh…rồi à??? – tôi ấp ủng hỏi khi thấy đôi mắt anh ta đang từ từ mở ra.
- Tránh…xa…tôi…ra!!! – giọng anh ta tuy mệt nhưng rất đanh thép. Chất giọng nghe vô cùng lạ.
Tôi ngạc nhiên tới mức cấm khẩu? Gì thế? Chào hỏi người cứu mình bằng câu đó hay sao???
- Tránh…xa…ra…!
Ánh mắt tên đó bỗng trừng lên, đôi lông mày rậm cau lại, hàng mi đen huyền bao quanh đôi mắt màu nâu đậm cong vút như hai cánh quạt rung rung làm tôi rợn tóc gáy. Tôi bước lùi từng bước. Hai tay nắm chặt lại. Run. Sợ. Ánh mắt đó như đang thôi miên tôi.
Tôi cứ đi giật lùi như thế cho tới khi chạm phải một thứ gì đó cứng cứng dưới chân mình. Đang định bụng nhìn xuống xem thì một lần nữa giọng nói đặc biệt ấy lại cất lên, nhẹ như gió nhưng lại có hiệu ứng đáng sợ:
- Đem nó đi đi! Đem đi ngay dùm tôi! Đem đi!!!
Phải diễn tả ra làm sao nhỉ? Một lời cầu xin hay một câu ra lệnh??? Thực sự thì tôi không hiểu chuyện gì đang xảy ra với mình khi mà hắn ta nói gì thì tôi làm theo răm rắp. Bằng chứng là lúc này, tôi nhanh chóng ngồi xổm xuống, nhặt lấy chiếc hộp hình tròn dưới chân mình rồi chạy như bay ra ngoài cổng. Và tôi thấy mình không còn là người bình thường nữa khi tự động quay lại vào trong sau khi đã quăng cái hộp đó vào thùng rác bên góc sân. Có cái gì đó đang điều khiển tôi thì phải???
Chạy vào nhà, tôi thấy kẻ kỳ cục đó đang từ từ ngồi dậy, hai tay đưa lên đầu cột lại mái tóc dài đen nhánh xõa trên vai. Một mái tóc đáng mơ ước của tôi. Thẳng và mượt. Tôi nghĩ rằng độ bóng của nó có thể soi được như gương. Làm sao trên đời này lại có những mẫu người đàn ông kỳ lạ đến đáng sợ như thế này chứ???
Sau khi cột lại mái tóc dài của mình, người ấy lấy hai tay vuốt mặt rồi đứng lên. Hai giây sau đó, ánh mắt chúng tôi chạm nhau. Một cái chạm khẽ khàng mà ám ảnh. Ôi đôi mắt ấy! Ôi gương mặt ấy! Làm sao…Làm sao có thể???
Có thể tôi nói ra điều này bạn không tin. Nhưng suốt 10 năm qua tôi thường xuyên mơ thấy một chàng hoàng tử mặc áo choàng đen xuất hiện từ trong màn mưa màu xanh lam, đứng nghiêng và nhìn tôi bằng ánh mắt thấm đẫm một nỗi niềm bí ẩn. Hoàng tử đưa tay về phía tôi. Nhìn gần mà lại rất xa xôi. Còn tôi, trong giấc mơ ấy, bị giam cầm trong song sắt,treo lơ lững trên một thanh băng nhọn hoắt. Chỉ chờ có băng tan là tôi sẽ bị ném xuống vực sâu thăm thẳm dưới kia. Dù bị màn mưa che khuất, tôi vẫn có thể nhìn rõ được gương mặt của vị hoàng tử ấy. Một mái tóc đen buông xõa xuống tận vai, tung bay theo tà áo khoát trải dài như vô tận, đầu đội vương miệng trắng lóa, đôi mắt to, dài và cong vút sang hai bên, hai hàng lông mày rậm và sắc, hàng mi dày, hùng dũng đầy bất tử. Mỗi lần ánh mắt kia nhấm nháy thì hai hàng mi như những cánh quạt dài biểu diễn một vũ điệu đầy ma lực. Chiếc mũi hoàng tử cao và hơi gồ. Khuôn miệng nhỏ và mỏng như đôi môi của thiếu nữ. Một gương mặt người nhưng lại như một tác phẩm của nghệ thuật điêu khắc và chạm trỗ. Rõ và sắc tới từng chi tiết. Vì vậy tôi mới bị ám ảnh suốt 10 năm trời. Ám ảnh một hình bóng hoàn hảo đến mức bất tử nhưng chẳng bao giờ có thể với tới được…
Và bây giờ, tại thời điểm này, tôi không thể tin rằng mình đang được chiêm ngưỡng lại gương mặt ấy, trong đời thường chứ không phải là giấc mơ đầy ma mị…
- Xin lỗi vì đã làm phiền! Mời ra ngoài!
Tôi bị đuổi. Nhưng có lẽ trong giây phút này, lòng tự trọng của tôi đã bị cảm xúc trong trái tim và ký ức tôi đè bẹp dí. Tôi vẫn đứng trơ ra như khúc gỗ, hai mắt mở to, tay chân run như cầy sấy. 10 năm gặp nhau trong mơ. Giờ đã được trùng phùng. Tôi chợt thấy mọi thứ vỡ òa. Một cảm giác quá ư đặc biệt và cũng thật kỳ dị.
……………………………………………
Hiện giờ tôi đã về lại nhà Cà Rem. Nhưng có vẻ tâm trạng tôi vẫn không thay đổi được bao nhiêu. Trong đầu tôi bây giờ chỉ còn lại hình ảnh của hoàng tử, của mưa và của ánh mắt bí ẩn đó.
Những tiếng xôn xao của đám con gái ở trọ trong nhà Cà Rem làm tôi tỉnh mộng trở về với thực tại. Nói thật là tôi cũng không nhớ được vì sao tôi lại về được phòng mình sau khi đứng như tượng trong căn nhà ấy.
- Anh ấy đi học kìa! Ôi thật là menly biết bao!!!
- Ngay cả con chó cũng toát lên vẻ quyến rũ như chủ của nó!!!
- Ôi cái vẻ lạnh lùng đến rùng mình!!! Ôi yêu quá đi mất!!!
Đó là những gì tôi nghe được từ mấy chị sống trong dãy phòng trọ bên cạnh phía dưới phòng tôi. Tò mò, tôi chạy ra ban công nhìn. Hoàng tử của tôi đi học!
Một cảnh tượng thật đáng để yêu nếu như bạn được nhìn thấy. Anh ấy – hoàng tử của tôi hai tay bỏ vào bọc quần, đeo chiếc balo một bên vai, đuôi tóc dài nằm gọn ghẽ sau lưng, từng bước đủng đỉnh đi. Cái tướng dong dỏng cao ấy như nuốt trọn cả bầu trời buổi sớm mai. Bên cạnh là chú chó nhỏ tôi gặp hồi sáng, nghoe nguẩy cái đuôi tròn như nhúm bông nhún nhảy đi theo chủ. Nhìn họ giống như một đôi bạn tri kỷ. Rất đáng yêu và rất ấn tượng…
Tôi đến trường với hành trang duy nhất trong đầu là hình ảnh người con trai ấy. Tôi nghĩ có khi nào tôi đã bị điên hay không? Nhưng quả thật là tôi không thể thoát khỏi những suy nghĩ về giấc mơ và buổi gặp gỡ sáng nay. 10 năm sống cùng một giấc mơ kỳ lạ. Nếu bạn là tôi chắc hẳn bạn cũng sẽ không bình thường được như tôi…...