watch sexy videos at nza-vids!

Khúc Mưa Tan (Shock Tình 2)

score
Đánh giá: 4.5/5, 7853 bình chọn


Thật thú vị với một cuộc sống mới bắt đầu từ nơi đây...

Sáng.

Tôi dậy thật sớm và chạy ra ban công trước nhà tập thể dục. Tôi thích hít thở không khí trong lành của ban mai. Vì chỉ có lúc đó lòng tôi mới thấy thanh thản và không chút âu lo phiền muộn. Đang dang hai tay lên trời chuẩn bị ưỡn ngực để tập hít thở, tôi run cả chân khi bắt gặp một cảnh tượng mà đối với tôi là hãi hùng!

Cái gì thế kia????

Ở khoảng sân rộng đầy cỏ xanh của nhà bên cạnh, một chiếc xe máy phân khối lớn được dựng sững sững trên con đường nhỏ lát gạch dẫn vào cổng nhà. Đó sẽ là một cảnh tượng tuyệt đẹp nếu tôi không bắt gặp chiếc áo trong của mình đang mắc kẹt ở chiếc bánh sau của chiếc xe. Nhìn nó đã nát tan và xơ xác. Có lẽ cả tối qua đã chu du cùng chiếc xe này đi năm châu bốn bể.

Không thể tin được!!!

Thực tế là nếu tôi để yên như vậy và coi như mình không liên quan gì thì cũng được. Vì có ai biết đó là áo của tôi đâu? Nhưng không hiểu sao tôi lại không muốn thế. Sự xấu hổ và chột dạ thôi thúc tôi phải lấy lại cái áo của mình. Dù gì đó cũng là thứ đã gắn bó với tôi. Không thể đối xử với nó như vậy được. Không thể được!!!

Bằng tất cả sức lực, tôi phóng như bay xuống dưới nhà và rón rén ra mở cổng. Mọi người vẫn đang say giấc. Phải giải quyết mọi việc càng nhanh càng tốt. Chưa bao giờ tôi thấy xấu hổ như bây giờ. Sao mà cuộc sống lại trớ trêu vậy chứ??? Đã bị chiếc xe lôi đi thì nằm ở chỗ nào đó khuất mắt luôn đi. Vì sao chiếc xe đó lại là chiếc xe của nhà hàng xóm? Vì sao sau một đêm phiêu du thì nó vẫn mắc kẹt ở đấy rồi theo về tận đây?

Nhẹ nhàng mở cổng, tôi lon ton chạy qua cổng nhà bên cạnh. Cũng may hàng rào của nhà này thấp lè tè nên việc trèo qua đối với tôi không thành vấn đề. Đặt một chân lên bãi cỏ mềm mại, tôi thấy cảm giác tội lỗi trào dâng. Sao nhìn tôi giống như một tên ăn trộm vậy nhỉ? Nhưng tôi đâu có ý lấy đồ của ai, tôi chỉ lấy lại thứ của tôi thôi mà. Như thế không phải là ăn trộm. Không phải là ăn trộm. Tôi cứ vừa rón rén bước từng bước nhỏ vừa tự an ủi mình như thế…

Đã tiếp cận mục tiêu! Nhanh như cắt tôi ngồi phụp xuống, dùng tay cố gắng tháo cái áo của mình ra khỏi vành của bánh xe. Nhưng chuyện không đơn giản như tôi nghĩ. Nó bị kẹt rất chặt. Đó cũng chính là lý do vì sao bị kéo đi một quãng đường dài mà chiếc áo của tôi vẫn còn nằm ở đây.

Đang hì hục dùng mọi biện pháp để cứu lấy chiếc áo tội nghiệp của mình, tôi suýt té ngược ra sau khi một con chó nhỏ không biết từ đâu chạy lại và sủa ăng ẳng. Theo phản xạ, tôi chồm người dậy và lấy tay đưa lên miệng ra dấu im lặng. Ngạc nhiên là con chó hiểu được và không sủa nữa. Tôi hú hồn. Đang định bỏ của chạy lấy người, tôi chạnh lòng khi thấy con cún này chạy thoăn thoắt về phía mình và cố gắng cụng đầu vào chân tôi. Nhìn vào ánh mắt nó, tôi thấy có gì đó rất thảm thiết và tội nghiệp. Hình như nó đang cố gắng phát ra một tín hiệu gì đó với tôi.

- Mày muốn nói gì với tao à? – tôi hỏi như một con ngố.

Con chó nhỏ ngừng việc cụng đầu vào chân tôi, đứng yên và le le cái lưỡi bé xíu ra thay cho cái gật đầu ( tôi nghĩ vậy). Cái đuôi của nó nhìn như đuôi thỏ vì rất ngắn và tròn. Cứ như một nhúm lông vậy. Lúc lắc đằng sau.

- Nhưng là chuyện gì thế? Tao qua đây chỉ để lấy lại đồ của tao thôi. Tao không có ý lấy gì của nhà mày đâu! – tôi thấy tôi hơi điên khi nói chuyện kiểu đó với một con cún.

Con chó bỗng hớt hải, nhảy lên nhảy xuống rồi quay lại, chạy vào nhà. Điều đặc biệt là nó vừa chạy vừa ngoái đầu lại nhìn tôi như muốn bảo tôi hay theo nó, có việc gì đó rất gấp. Ánh mắt con cún con thật ám ảnh tôi. Chần chừ vài giây, tôi cũng bấm bụng chạy theo nó. Linh tính mách bảo tôi rằng nên đi theo sự dẫn đường của con vật này.

Chạy vào trước cửa, tôi thấy con cún rúc đầu vào mép dưới của tấm thảm và moi ra một tấm thẻ nhìn như thẻ ATM. Nó ra hiệu bảo tôi nhặt lên. Tôi cúi xuống cầm thứ lạ lẫm này lên rồi nhìn quanh, bên trái cửa có một thiết bị hình vuông, ở giữa có khe dài giống như khe trong quầy rút tiền tự động. Tôi lúng túng nhét thẻ vào trong khe. Màn hình đang đen thui bỗng dưng bật sáng, những con số chạy vòng vòng như ma trận và “Tách”. Cánh cửa mở ra. Tôi giật mình và bắt đầu thấy sợ. Đây có vẻ không phải là một ngôi nhà bình thường.

Chú cún con càng lúc càng rộn ràng, có vẻ nó đang lo lắng một chuyện gì đó. Ngay sau khi cửa nhà được mở, nó nhanh chóng dùng đầu đẩy cửa rồi chạy vào trong. Tôi cũng run rẩy mở từ từ cánh cửa ra rồi bước vào. Từng bước. Từng bước.

Trong thứ ánh sáng trong lành của buổi sớm mai, tôi ngỡ ngàng khi thấy chú chó nhỏ đang gục đầu trên tay của một người con trai nằm bất tỉnh giữa sàn nhà. Tiếng rên ăng ẳng gần như lả đi của chú chó làm không khí thật sự đáng sợ…

Con người là một thực thể phi thường trong những tình huống nhất định!

Tôi bây giờ đang vừa thở hồng hộc vừa dùng tay lau lấy lau để mấy trăm giọt mồ hôi tuôn chảy từ đầu xuống chân. Một con bé chỉ nặng có 42 kg như tôi mà không hiểu vì sao có thể vác được một con người khổng lồ như vậy từ nền đất phía kia tới chiếc ghế sofa này. Quả thật là quá ngạc nhiên về chính tôi....
« Trước1...678910...57Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Cùng chuyên mục
» Truyện dài Bí Mật Người Yêu Cũ
» Truyện dài Khúc Mưa Tan (Shock Tình 2)
» Truyện dài Bạn gái của thiếu gia
» Truyện dài Chỉ có thể là Yêu
» Truyện dài Em sẽ đến cùng cơn mưa
1234...101112»
Bài viết ngẫu nhiên
» Bí Mật Người Yêu Cũ
» Khúc Mưa Tan (Shock Tình 2)
» Bạn gái của thiếu gia
» Chỉ có thể là Yêu
» Đạo tình
» Truyện Đừng để sói ăn thịt
» Truyện Thuê boss làm bạn trai
» Lời nào cho nỗi đau Gấu…
» Yêu thầm em gái bạn thân
» Thứ 6 ngày 13 : Em mất anh… Thứ 7 ngày 14 : Cả thế giới mất em
12345»
Tags:
bạn đang xem

Khúc Mưa Tan (Shock Tình 2)

bạn có thể xem thêm

Truyện dài còn nữa nè

Khúc Mưa Tan (Shock Tình 2) v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk