- Ô! Thế cháu chưa biết à? Tử Quân nhà mình đã 20 tuổi rồi í. Gì chứ cái chuyện tìm hiểu lịch sử đời tư của ai đó thì đám vệ sĩ của bà rành lắm mà. Phải không cháu dâu?
Bà ngoại Phong Trần nói một cách đầy hóm hỉnh rồi nhìn sang tôi. Thực sự lúc này tôi thấy choáng. Choáng nặng!
@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@
Đây là lần đầu tiên tôi thấy Phong Trần rời bỏ chiếc mô tô phân khối lớn để ngồi ngay ngắn trong một chiếc xế hộp. Anh lái xe chở tôi về. Mà tôi cũng không biết là về đâu nữa. Suốt cả quãng đường, anh lái, tôi thì ngồi nói. Tôi kể cho anh nghe lý do tôi phải giả danh một đứa nhóc 16 tuổi và phải rời xa cha mẹ đến sống một mình ở đây. Anh nghe và chẳng nói gì, chỉ im lặng và nhìn thẳng về phía trước. Nhưng dù vậy tôi vẫn cảm giác anh hiểu và đang vỗ về tôi…
Chúng tôi trở về căn nhà đầy bóng tối và cũng bao la ánh sáng của anh. Lúc xe dừng máy và tôi bước xuống thì đám người ở trọ trong nhà Cà Rem chạy ra nhìn, ai cũng nhìn chúng tôi và ai cũng bàn tán. Miệng họ cứ mấp máy thứ gì đó mà tôi chẳng hề muốn nghe nhưng lại rất sợ. Miệng lưỡi thế gian thì dao nào sắc bằng…
- Đúng là một bước từ quạ thành công! Đời người biết đâu mà!!!
Giọng chanh chua mỉa mai của bà chị lắm chuyện lại cất lên làm tai tôi như bị kim châm vào. Chanh chua như thế có giúp được chị ta sống tốt trong xã hội này không nhỉ??? Mỉa mai người khác thì cũng có lúc bị người khác mỉa mai. Dù biết vậy nhưng hiện tại tôi vẫn không chịu đựng được cái sự lắm chuyện xấu tính của con người ấy.
Đang chuẩn bị bước vào trong thì Cà Rem chạy ùa từ trong nhà ra, miệng gọi í ới:
- Chị ơi! Chị ơi! Đợi em!!!
Tôi dừng bước, Phong Trần cầm đống hành lý của tôi đem vào trong. Thế là từ hôm nay tôi lại trở về với thân phận thật của mình rồi.
Không biết là họa hay phúc nữa…
- Thế là chị lấy anh ấy thật hả?
- Uh.
- Nhưng cái chuyện ấy…
- Chị bị lộ rồi em à. Chắc bữa nay không giả danh nữ sinh lớp 10 đi học được nữa…
- Hix… Thôi kệ. Có anh ấy giúp chắc sẽ tốt hơn.
- Chị cũng không biết sao nữa. Nhưng mà với họ thì phải làm sao cho họ hiểu nhỉ? – tôi vừa nói vừa hướng mắt về đám người từ nãy đến giờ vẫn nhìn tôi chằm chằm.
- Eo ôi. Chị yên tâm. Họ cứ để em lo. Trên trường cũng thế luôn. Em sẽ bảo là chị bị bệnh nên phải học muộn 3 năm. Bây giờ phải đi lấy chồng nên không đi học tiếp được. Tuy hơi bất công cho chị một xíu về hình ảnh nhưng như thế là cách tốt nhất. Hihi.
Tôi ngớ người ra trước những gì Cà Rem nói. Con bé tuy còn nhỏ mà đã khôn ngoan quá. Suy đi tính lại chỉ còn cách này mới giải quyết được chuyện giả danh của tôi mà thôi.
- Em đúng là thông minh. Hihi. Có em bên cạnh chị thấy đỡ lo hơn nhiều. – bất giác tôi ôm con nhỏ vào lòng. Nhìn thấy nó lúc nào tôi cũng nhớ đến đứa em gái bé bỏng mà tôi vẫn đang tìm kiếm.
- Hihi. Thôi chị vào nhà đi. Em về làm đẹp với Sữa Chua để mai đi dự đám cưới của chị. Hihi
- Gì? Sao em biết?
- Ô! Thiệp mời mới gửi tới sáng này đó. Nghe bảo bà ngoại chồng chị cũng đã đưa ba mẹ ruột của chị từ Mỹ về đây dự đám cưới luôn rồi. Bà ấy đúng là siêu nhân!
Tôi tiếp tục ngẩn người ra…
Ôi! Như thế này là như thế nào???
Tôi bước vào nhà Phong Trần mà cứ như bước vào cõi mộng vì đầu óc cứ mãi suy nghĩ về bà ngoại anh ấy. Làm sao bà có thể làm được những chuyện như thế cơ chứ???
Nhìn thấy Phong Trần đang đi từ trong bếp ra, tôi vội vã hỏi, bây giờ tôi chỉ muốn được giải tỏa những thắc mắc đang dồn nén trong người về tất cả những chuyện kỳ lạ xảy ra dạo gần đây.
- Anh! Bà ngoại anh là người như thế nào?
- Bà là siêu nhân.
- Hả?
- Bà có thể làm được tất cả những điều mà bà muốn.
- Vậy là bà không phải người thường?
- Uh. Là một người đặc biệt!
Một người đặc biệt ư???
Có thật là như thế không nhỉ???
Suốt cả buổi chiều tối ông chồng tương lai để tôi lăn lộn một mình trong bếp, cứ ngồi lỳ ở trên phòng. Dù thế nào đi nữa thì tôi vẫn không chấp nhận được một thực tế là ngày mai tôi có chồng. Một người chồng mà đối với tôi hoàn toàn xa lạ và không hề có một cơ hội được tìm hiểu. Mối quan hệ của chúng tôi từ đó đến giờ cứ như một bộ phim ma quái. Vừa thực vừa hư. Sự lựa chọn của tôi có đem lại cho tôi một con đường sáng? Hay là sẽ đưa tôi xuống địa ngục? Tôi không biết. Nhưng linh tính mách bảo rằng tôi đang làm đúng. Và đây là con đường duy nhất của cuộc đời tôi.
Tôi nấu nướng khá ổn nên bữa cơm tối được hoàn thành sớm. Cất tạp dề vào tủ, tôi rón rén lên lầu xem thử Phong Trần đang làm gì. Tôi thích khám phá những điều bí ẩn. Và ông chồng kỳ lạ này chính là điều bí ẩn lớn nhất mà tôi cần khám phá.
Như đã từng kể với các bạn, nhà của Phong Trần bên ngoài nhìn vào cứ nghĩ là không bao giờ bật đèn nhưng không gian bên trong lại vô cùng sảng sủa và ấm cúng. Những bức tường là những bức tranh đầy nghệ thuật, được phối màu theo một chủ định để làm nổi bật được toàn bộ không gian. Tôi cứ vừa đi vừa ngắm nghía cho tới lúc nhìn thấy cánh cửa đang hé mở cùng những âm thanh nhỏ vang lên từ trong đó. Tiến sát vào, qua khe cửa, tôi nhìn thấy anh đang đóng khung những bức tranh và chuẩn bị treo chúng lên tường. Nếu chỉ có như thế thì tôi đã không phải ngạc nhiên như thế này. Hai mắt tôi dường như đã bất động, tim tôi đập như đây là giây phút được hồi sinh. Mọi thứ nhòa đi trong tâm trí, chỉ còn lại hình ảnh của anh và những bức tranh. Những bức tranh mà tôi chính là nội dung của chúng.
- Em đứng ngoài đó làm gì. Vào đi. Anh không đóng cửa là để cho em vào mà....