Nếu như lúc nãy không có sự xuất hiện của chị ta sau lưng của bà ngoại chồng tương lai của tôi thì chắc chắn rằng tôi không ngoan ngoãn theo chồng về dinh như thế này. Vì chỉ có chị ta mới giúp tôi tìm thấy được toàn bộ sự thật về vụ hỏa hoạn năm đó, về những kẻ xấu xa đã bày ra âm mưu bắt cóc những đứa trẻ tội nghiệp và đã đẩy gia đình tôi tới bước đường cùng.
- Sao cháu cứ thẫn thờ vậy??? Luca, đưa cháu nó vào phòng nghỉ ngơi đi. Chắc là con bé vẫn còn mệt.
Bà ngoại Phong Trần nhìn tôi ái ngại rồi bảo người phụ nữ đi cạnh tôi dẫn tôi vào phòng. Luca chính là chị ta. Người phụ nữ bí ẩn nhất mà tôi từng tiếp xúc.
Không nói một lời, chị ta cứ lẳng lặng dẫn tôi đi. Thực sự là tôi thấy sợ. Đôi tay tôi cứ run lên. Một cảm giác vừa hận vừa sợ làm tim tôi nghẹt lại.
- Đây là phòng cô bé. Vào và nghỉ ngơi đi.
Luca mở cửa căn phòng thứ hai trong dãy phòng trước mặt rồi nói lạnh lùng. Tôi không phản ứng gì, chỉ đi thẫn thờ từng bước vào trong. Lúc cánh cửa phòng sắp đóng khít lại, một điều gì đó đã thúc giục tôi phải lên tiếng.
- Em gái tôi vẫn còn sống phải không?
Chị ta dừng bước nhưng không ngoái đầu. Tôi thấy được những đường gân đang nổi lên trên cổ của Luca báo hiệu một sự giận dữ bị kìm nén. Lúc nãy khi nhìn thấy tôi ở nhà của Cà Rem, nét mặt chi ta biến sắc nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh đến kinh ngạc. Hồi trước lúc còn sống với chúng tôi, Luca đã là một con người bản lĩnh. Sự bản lĩnh chính là vũ khí sắc bén nhất của cô ta. Nhờ có nó mà Luca đã lừa cả gia đình tôi và cướp đi đứa em gái bé nhỏ mà tôi vô cùng yêu thương bảo bọc.
- Không phải câu hỏi nào cũng có câu trả lời.
Chị ta nói giọng đều đều rồi bước đi. Từng bước chân giáng xuống nền sàn những tiếng kêu nặng nhọc.
Nhưng câu trả lời của Luca lại thắp lên trong tôi hy vọng. Không hiểu sao tôi càng thấy tin là mình đã đúng khi nghĩ rằng em Trinh bé bỏng của tôi vẫn còn sống.
Tôi vừa nghĩ thế vừa nắm chặt tay…
Những giọt nước mắt lại có dịp len lỏi trên gò má…
…………………………………………….
Tôi đúng là một con heo khi ngủ lăn quay ra giường từ sáng cho tới tận xế chiều. Sự say ngủ của tôi nặng tới mức Phong Trần ngồi bên cạnh từ thưở nào rồi mà tôi vẫn còn hả miệng ngủ. Gia đình và bạn bè tôi ai cũng bảo rằng tôi cực kỳ xấu khi ngủ. Và hình như điều này là sự thật khi mà gương mặt của anh có chút gì đó không vui khi tôi hé dần đôi mi đã sưng húp lên vì ngủ quá nhiều.
- Đúng là ngủ không có đối thủ.
Khỏi phải nói là tôi đã xấu hổ như thế nào trước câu đánh giá vừa hóm hỉnh vừa châm chọc của Phong Trần. Theo phản xạ, tôi bật mình dậy, dùng 10 ngón tay cào cấu lại mái tóc đã lệch nếp, mặt mày cứ đỏ ong cả lên.
- Anh tới từ khi nào thế…
- Hai tiếng trước.
- Sao không kêu tôi dậy...
- Không thích.
- Sao lại không thích…
- Vì không muốn.
Anh ta trả lời kiểu này thì tôi cũng chẳng muốn hỏi thêm làm gì. Quả là một gia đình kỳ quặc. Định bụng để cái mặt méo xệch cứ thế mà ra khỏi phòng, nhưng tôi đã phải nở nụ cười khi Puppy bé nhỏ nhảy phóc từ dưới đất lên chân tôi, le cái lưỡi nhỏ xíu cứ như đang hôn tôi vậy.
- Mày dễ cưng quá cún à!!!
Quên béng đang có Phong Trần ngồi bên cạnh, tôi ôm chầm Puppy rồi nựng nó như nựng con của mình. Giá mà mấy con chó lai bò ngoài đó cũng đáng yêu như Puppy thì chắc hồi sáng tôi đã tặng chúng nó một nụ cười thân thiện rồi.
- Đi thôi.
Cảm xúc của tôi vụt tắt khi nghe hai từ ngắn gọn xuất phát từ miệng anh tóc dài.
- Đi đâu???
- Đi về. Đây không phải nhà chúng ta.
Có 2 điểm trong câu nói của Phong Trần khiến tôi trố mắt.
“Đi về”? Về đâu???
“Nhà chúng ta”? Chúng ta là ai???
Cứ thế không nói không rằng Phong Trần cầm tay kéo tôi ra khỏi phòng, mặc cho tôi vẫn đang loay hoay với mớ rắc rối trong đầu. Puppy ngây thơ chỉ biết nghoe nguẩy cái đuôi rồi chạy nhong nhong theo.
- Lần sau bà đừng đột ngột đem cô ấy đi như thế nữa bà nhé. Cháu giận bà rồi đấy.
Phong Trần vừa cầm vali đồ đạc của tôi vừa nhăn mặt nói với bà ngoại.
- Tại cháu không chịu đem vợ về ra mắt bà. Cháu biết là bà mong chờ như thế nào mà.
Bà ngoại nói đúng giọng dỗi hờn của con nít làm tôi cố gắng lắm mới nhịn được cười. Gia đình gì đâu mà toàn người kỳ cục.
- Cháu có nói cưới cô ấy hồi nào đâu. Với lại chúng cháu còn chưa bao giờ hẹn hò. – Phong Trần tiếp tục cãi lý.
- Nhưng cháu cầm tay con gái nhà người ta rồi còn gì. – Bà ngoại anh ấy cười trêu chọc.
- Cháu có cầm đâu…
Câu trả lời mang tính chất phủ định của Phong Trần đột nhiên bị buông lỏng. Cũng đúng thôi. Vì rõ ràng là tại thời điểm này anh ấy đang cầm chặt cứng tay tôi mà.
- Thôi đừng cãi lời bà nữa. Hôm nay cháu có thể đem cô bé về. Nhưng mai thì phải tới nhà hàng đó nha. Khách khứa cũng hơn 700 người nên không thể khinh xuất được.
Như người bị sét đánh, tôi trợn mắt nhìn. Gì cơ? Nhà hàng? Khách khứa???
ĐÁM CƯỚI À???
- Bà đang làm gì thế? Cô ấy mới chỉ là học sinh cấp 3 cơ mà. Mới lớp 10 thì làm sao mà đủ tuổi kết hôn được.
Chưa đợi đến tôi ra mặt, Phong Trần đã thảng thốt trước. Mọi việc dường như đã đi quá xa so với suy nghĩ đơn giản của tôi. Chẳng lẽ tôi thực sự phải lấy chồng theo cách này sao???...