Một giọng nói nghe rất quen cất lên làm tôi chấm dứt những suy nghĩ vớ vẩn trong đầu.
Ai thế này nhỉ???
Không phải là Nhân Mỹ hay sao?
- Gì…gì thế này? – tôi lắp bắp.
- Sao thế? Bỏ tôi lại rồi đi lấy chồng thấy có vui không?
Trong bộ vest đen đầy vẻ người lớn, Nhân Mỹ bỏ hai tay vào bọc quần và từ từ tiến lại gần tôi. Nét mặt có cái gì đó không bình thường.
- Cậu sao lại ở đây??? – tôi nhìn chằm chằm vào cậu nhóc, trong lòng vẫn tự hỏi là vì sao Nhân Mỹ lại có mặt trong tiệc cưới của tôi.
- Tôi được mời thì tôi tới thôi.
- Cậu quen với nhà chồng tôi à?
- Nhà chồng tôi? Nghe thân thiện quá.
- Cậu sao thế? – tôi bắt đầu thấy khó chịu với cách nói chuyện của cậu nhóc.
- Tôi đang trách cô đấy! Cô không nhận ra à!!!
- Trách???
- Cô lấy chồng khi biết rằng tôi thích cô! Cô biến mất rồi vui vẻ lấy chồng trong khi tôi quay cuồng đi tìm cô và rồi nhìn thấy cô trong bộ váy cô dâu này, đi cạnh một người đàn ông khác mà không phải là tôi. Đối xử với một kẻ thương yêu mình theo cách như thế có phũ phàng quá không???
Nhân Mỹ tiến sát mặt tôi và nói như thể đang trút mọi thứ xuống đầu tôi vậy. Nhưng có bao giờ tôi nghĩ là cậu nhóc thích tôi đâu??? Sao bây giờ tôi phải chịu để cậu ta tổng sỉ vả như thế này cơ chứ!!!
- Bình tĩnh đi nhóc! – tôi gằn giọng.
- Hả? Nhóc?
Như cảm giác bị hớ điều gì đó, Nhân Mỹ thẩn người ra rồi đứng thẳng người lên nhìn tôi. Ánh mắt đầy sự nổi loạn.
- Uh…Đúng…Đến bây giờ tôi mới biết cô hơn tôi hai tuổi…Hơi đau thật!
- Cám ơn cậu đã tới chia vui với ngày cưới của tôi. Gặp cậu sau. Giờ tôi phải ra ngoài tiếp khách với chồng tôi.
Tôi nghĩ rằng không nên kéo dài cuộc nói chuyện này nữa, tôi linh tính có điều gì đó không ổn. Nói bằng một giọng lạnh lùng, tôi đứng dậy, cầm nhẹ tà váy cưới lên rồi đi ra ngoài. Nói thêm vài câu nữa có lẽ sẽ có chuyện không hay xảy ra.
- Định cứ thế mà bỏ Nhân Mỹ này lại sao?
Tôi suýt ngã khi bị câu nhóc kéo mạnh lại. Một cái ôm rất bạo lực. Đang định cắn vào tay Nhân Mỹ để cậu ta buông tôi ra thì giọng nói thì thầm bên tai làm tôi đứng hình:
- Đối với tôi, từ bỏ thứ mà tôi đã lỡ yêu thương đồng nghĩa với việc tôi cầm dao và tự đâm vào người mình. Mà con người chẳng ai ngu gì làm bản thân đau đớn. Cô sẽ lấy chồng hai lần. Lần thứ hai chú rể sẽ là tôi.
Lúc câu nói kết thúc thì cũng là lúc cậu ta buông tôi ra và bỏ đi. Dù Nhân Mỹ chỉ mới là một cậu nhóc 18 tuổi nhưng không hiểu sao những lời dọa nạt vừa rồi lại làm tôi sợ. Đây là tuổi nổi loạn. Và trong chuyện tình cảm sự nổi loạn ấy sẽ càng khủng khiếp.
Tiệc cưới kết thúc bằng một bức ảnh chụp tập thể gia đình cô dâu và chú rể. Đến bây giờ cảm giác của tôi vẫn thế. Cứ như trong mơ và xen lẫn những nỗi hoảng sợ. Tôi đứng cạnh Phong Trần, hai đôi tay nắm chặt vào nhau. Từ nay chúng tôi sẽ nắm tay nhau đi chung một con đường và xây dựng chung một công trình vĩ đại. Đó là con đường đi tìm hạnh phúc và công trình vĩ đại ấy không là gì khác, chính là gia đình.
Phải!
Là gia đình!
Chương 3: Bão hôn tia nắng
Tôi có được một vài tiếng đồng hồ gặp riêng gia đình mình trước khi chính thức bước vào nghiệp làm dâu.
Gia đình tôi chỉ có bốn người. Bây giờ thiếu đi em Trinh thì càng thấy ít ỏi và trống vắng. Ngày trước lúc nhà tôi còn khang vượng, người qua kẻ lại đông không đếm xuể, nào là bạn bè, là bà con họ hàng. Nhưng giờ thì chẳng còn ai nữa cả. Tất cả bỏ chúng tôi ở lại cùng với đống nợ cao ngất ngưởng và một cuộc sống bần hàn. Cả cơ ngơi ba tôi dành dụm cả đời xây dựng được trở thành đống tro tàn chỉ trong chốc lát. Cái ngày em Trinh bị người ta bắt đi cũng là ngày công ty của gia đình tôi thông báo phá sản. Mọi chuyện cứ như một cơn ác mộng và chúng tôi đang vùng vẫy trong cơn ác mộng ấy.
- Ba à… ba nhận ra con không? – tôi cầm bàn tay chai sạn của ba mà nước mắt chực rơi.
Hai năm nay ba tôi vẫn vậy, cú sốc quá lớn khiến ông gục ngã hoàn toàn. Một tổng giám đốc phong độ ngày nào nay chỉ còn là một ông già tóc bạc cùng đôi mắt lờ đờ ngồi đong đếm thời gian. Tôi nhìn vào mắt ba và thấy tim mình đau nhói. Trong đôi mắt ấy dường như vẫn đang còn hoài niệm về quá khứ rực rỡ ngày xưa. Về một cơ ngơi hùng mạnh và một cuộc sống sung túc đủ đầy.
- Ba con vẫn chẳng nhận ra được ai cả. Nhưng đã ý thức được một số thứ rồi. Bây giờ chỉ mong chờ vào thời gian thôi con ạ.
Mẹ tôi nói khẽ rồi thở dài. May mà còn mẹ vững vàng. Nếu không gia đình tôi sẽ tan nát mất…
Tiễn ba mẹ lên máy bay, tôi thấy lòng mình trĩu nặng. Tôi chỉ mới 20 tuổi, có quá nhiều thứ trong cuộc đời này mà tôi chưa đối diện, nhưng tôi lại gánh trên vai một trọng trách quá lớn. Tôi sợ mình không làm được. Nhưng tôi không còn cách nào khác là phải đối diện và đương đầu.
Nhìn chiếc máy bay lao đi trên nền trời xanh thẳm, lòng tôi cũng như bị gió cuốn trôi đi. Còn bao lâu nữa thì tôi mới tìm được em mình? Còn bao lâu nữa tôi mới thở phào khi dẹp bỏ được những nỗi lo lắng và hoảng sợ? Từ lúc gia đình tôi gặp biến cố, trong lòng tôi lúc nào cũng đầy rẫy niềm hoang mang. Tôi cảm giác rằng từ đây cuộc sống của tôi sẽ không còn yên bình được nữa.
- Em sao thế? Nhớ ba mẹ rồi à? – Phong Trần đứng bên cạnh khoác nhẹ vai tôi.
- Không ạ.
- Mình về nhé.
- Dạ…
Phong Trần, à không, lúc này thì phải gọi là chồng tôi, không hiểu sao tôi vẫn thấy anh ấy vừa rất gần vừa rất xa tôi. Những lúc Phong Trần yêu thương tôi thì quả thật anh ấy rất gần gũi. Nhưng như bây giờ đây thì tôi lại cảm thấy anh rất xa, rất xa…...