watch sexy videos at nza-vids!

Khúc Mưa Tan (Shock Tình 2)

score
Đánh giá: 4.5/5, 7892 bình chọn


Có chăng tình yêu không thể đến nhanh như thế???

Bà ngoại bắt chúng tôi phải sống một năm ở nhà của bà. Còn nếu chồng tôi muốn về ở lại căn nhà gần nhà nhóc Cà Rem thì bà ngoại sẽ theo về ở cùng. Vốn biết không đấu tranh được với bà ngoại nên chúng tôi đành chấp nhận.

- Hai đứa mới cưới nhau, nên tập cách sống với người lớn trước đã rồi hãy ra ở riêng. – bà ngoại vừa uống Pepsi vừa nói ôn tồn.

- Nhưng bà không thấy thế là bất tiện à? – chồng tôi cau có.

- Chả có gì là bất tiện cả. Bà có làm gì hai cháu đâu nào? Bà chỉ muốn được gần gũi với cháu cùng với cháu dâu thôi à. Bà rất đáng yêu mà! – nói xong bà ngoại nở một nụ cười tươi roi rói.

Chúng tôi chẳng biết nói gì hơn ngoài hai từ “ngậm ngùi”. Thực ra tôi thì sao cũng được. Vì nhà anh Phong Trần và nhà của bà ngoại thì đối với tôi đều lạ lẫm giống nhau cả. Mà có lẽ ở nhà bà ngoại chồng thì tốt hơn. Nhà Phong Trần gần với nhà Cà Rem, kiểu gì cũng sẽ xảy ra điều bất tiện.

Phòng của vợ chồng tôi được sắp xếp đối diện với phòng của bà. Mọi thứ trong phòng theo như bà nói là đã được Luca trang trí bày biện sẵn. Tôi thì chỉ cần nghe đến cái lên Luca là đã không thích thú gì rồi. Hồi trước lúc còn làm việc cho ba tôi, chị ta với tôi cũng thân thiết lắm. Lúc ấy tôi còn coi chị ta như chị ruột của mình. Nghĩ lại mà thấy rợn cả da gà. Sao con người ta có thể sống giả dối như thế được nhỉ?

Cả buổi chiều tôi và Phong Trần lụi hụi thu xếp áo quần và bài trí những đồ vật của mình trong căn phòng. Chồng tôi chẳng đem gì cả ngoài tập tranh vẽ tôi và những dụng cụ để vẽ.

- Anh. Tranh nhiều như thế anh định treo kín cả phòng này à? – tôi hỏi khi thấy Phong Trần đang đóng đinh gần như toàn bộ bức tường trong phòng.

- Ai bảo em anh đóng đinh để treo ảnh em? – Phong Trần vừa đóng ầm ầm vừa nói.

- Thế anh đóng để làm gì? – tôi xụ mặt.

- Để gắn ảnh của em lên.

- Gì cơ?

- Ai bảo em dùng từ “treo” làm gì, anh thích từ “gắn” thôi à.

- Vẫn cái trò trêu em! Em bực rồi đó nhá!

Tôi cực kỳ dị ứng với cái kiểu làm người khác xấu hổ của chồng mình. Mà tôi thấy anh có chọc quê ai đâu, toàn lấy tôi ra làm đối tượng. Thật là không thể nói thêm điều gì nữa!

Căn phòng tân hôn của chúng tôi bây giờ đã được phủ kín mít tranh mà anh vẽ tôi. Nhìn đâu cũng thấy mặt của mình làm tôi cứ có cảm giác kỳ kỳ sao đó.

- Như thế này có hơi phô trương quá không anh? – tôi giật giật tà áo của Phong Trần thỏ thẻ.

- Nếu em không thích thì anh tháo xuống.

- À không! Em thấy thế cũng được. Hè hè…

Như kẻ thắng trận, chồng tôi bật cười ha hả.

- Anh biết tỏng em mà. Em đúng là quá dễ dụ dỗ. Haha…

Tôi cũng định cương cổ cãi lại đấy. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại đành thôi. Càng nói tôi càng bị hơ nên tốt nhất là cứ im lặng.

Chồng của tôi đó!

Chông kiểu thế đó!

- Em đúng là không biết gì cả. Anh làm như thế này để lỡ sau này anh ở phòng này một mình mà không có em thì anh sẽ đỡ nhớ em hơn khi nhìn lên những bức tường. Hiểu chưa vợ chưa lớn?

Cười một trận đã đời thì Phong Trần quay lại nói thì thầm. Ừ thì anh ấy đã thành công rồi đấy. Tôi chẳng còn biết giận dỗi là gì nữa. Nghe chồng nói xong thì cứ như con mèo ngoan chủ động áp mình vào ngực chủ. Anh có thương yêu tôi thật lòng như lời mà anh nói không nhỉ???

Thật là mơ hồ quá…

Bữa ăn đầu tiên trong vai trò nàng dâu của tôi đã được hoàn thành. Gì chứ nội trợ đối với tôi không thành vấn đề. Mẹ tôi là một phụ nữ truyền thống nên tôi được mẹ rèn dũa những chuyện này ngay từ nhỏ. Cũng may tôi được hưởng tí gen đảm đang của mẹ nên khả năng nấu nướng của tôi không tệ lắm. Thật ra thì chưa có ai chê tôi nấu ăn không ngon cả. ( một chút tự hào)

- Cháu dâu nấu hết đó à? – bà nhìn tôi hỏi đầy trìu mến.

- Vâng! – tôi thấy mừng thầm.

- Chúng dở quá cháu à…

- Dạ?

Tôi như bị đá xuống vực. Dở ư? Đây toàn là những món tủ của tôi mà!!!

- Cháu thấy ngon mà bà! – chồng tôi cũng ngạc nhiên trước nhận xét của bà ngoại.

- Gu ăn uống của cháu xuống cấp từ khi nào thế? – bà ngoại nhìn sang Phong Trần và hỏi rất thảng thốt.

- Bà…bà ơi…cháu thấy… - tôi như ngậm hột thị trong miệng. Cứ lúng ba lúng búng. Nhưng thực sự là tôi thấy uất ức lắm.

- Thôi không sao đâu. Chẳng ai có thể làm tốt ngay từ đầu mà. Đống này cứ để người giúp việc họ dọn. Chúng ta ra tiệm ăn nha. Bà đói lắm rồi.

Lời đề nghị đầy tính cởi mở và thân thiện của bà không làm tôi và chồng tôi có thể mỉm cười dược. Tôi cảm thấy quá chua xót và bức xúc. Còn chống tôi thì buồn thay cho tôi.

Bà ngoại làm sao thế nhỉ??? Món ăn của tôi đâu có tệ đến như thế??? Có thể nó không hợp với khẩu vị của bà nhưng không thể gọi là dở được. Không thể được!!!

Chúng tôi kết thúc bữa ăn trong một nhà hàng sang trọng với tâm trạng hoàn toàn không vui vẻ. Có chăng là chỉ có bà ngoại chồng tôi vui vì cả buổi bà nói chuyện liên hồi. Bà kể những chuyện ngày xửa ngày xưa của bà, của chồng bà và những đứa con. Vân vân và vân vân. Còn tôi thì ngồi im như tượng, chốc chốc có gật gầu đầu để ủng hộ cho những câu chuyện bà kể mà tôi nghe chẳng hiểu gì.

- Em ổn chứ vợ…

- Không ổn anh à…

- Đừng tỏ thái độ buồn bã như vậy trước mặt bà. Không hay đâu…

- Dạ…

Dù anh ấy không nhắc thì tôi cũng biết là thế. Nhưng chuyện này chẳng khác nào một gáo nước lạnh dội thẳng vào mặt tôi. Tôi không thể tươi tỉnh coi như không có chuyện gì được....
« Trước1...2627282930...57Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Cùng chuyên mục
» Truyện dài Bí Mật Người Yêu Cũ
» Truyện dài Khúc Mưa Tan (Shock Tình 2)
» Truyện dài Bạn gái của thiếu gia
» Truyện dài Chỉ có thể là Yêu
» Truyện dài Em sẽ đến cùng cơn mưa
1234...101112»
Bài viết ngẫu nhiên
» Yêu Em Rồi Đấy #2
» VỊ TÌNH ĐẦU #2
» SIÊU QUẬY TRƯỜNG K.W #2
» NGƯỜI SĂN ÁC QUỶ #2
» KÝ SỰ ĐÒI NỢ #2
» Khúc Mưa Tan (Shock Tình 2)
» Khi Gió Thành Bão #2
Tags:
bạn đang xem

Khúc Mưa Tan (Shock Tình 2)

bạn có thể xem thêm

Truyện dài còn nữa nè

Khúc Mưa Tan (Shock Tình 2) v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk