Phong Trần nói bằng giọng trêu đùa rồi vào phòng tắm cất khăn, sau đó nhảy ùm xuống đống chăn màn dưới đất và nhắm tịt mắt ngủ. Chưa bao giờ tôi thấy anh con nít như vậy. Bộ đồ ngủ màu mè càng góp phần tôn lên cái phong thái cưa sừng làm nghé của chồng tôi.
Bất giác tôi cũng phì cười…
Như một phản xạ vô tình trong một khoảnh khắc rất vô tình, tôi chạy lại phía Phong Trần đang nằm, ngồi thụp xuống rồi giáng một nụ hôn hổ báo xuống khuôn miệng vẫn đang tủm tỉm cười của chồng mình.
- Anh đáng yêu liêu xiêu quá!
Xong đâu đấy tôi cũng nhanh chóng nhảy phóc lên giường, trùm chăn lại và tiếp tục cười một mình.
Tôi thấy hạnh phúc… rất nhiều!!!!
Nhưng vài giây sau tôi lại cảm thấy có cái gì đó hơi hơi không ổn. Khẽ ngóc đầu ra khỏi chiếc chăn dày, tôi giật ngược khi thấy Phong Trần đang nằm chống tay lên đầu và nhìn tôi đầy thách thức.
Tôi ngồi hẳn lên và nhìn anh. Như thế này là như thế nào?
- Em gan quá. Anh đâu phải cứ muốn hôn là hôn được đâu! – Phong Trần mặt mày hình sự.
- Nhưng anh là…chồng của em mà… - tôi dù hơi sợ nhưng vẫn cãi lý.
- À! Thế là em cũng là vợ của anh phải không? – anh nhấn cực mạnh từ “của”.
- Dạ… - tôi đáp ngây ngơ.
- Thì hôn thôi!
Chồng tôi nói một câu gọn lỏn rồi dán cặp môi như môi con gái của mình vào miệng tôi làm tôi ú ớ chẳng nên lời.
Ôi cái đêm tân hôn của tôi!
Khuya…
Chúng tôi đều ngủ say giấc tại vị trí của ngủ mỗi người. Anh thì dưới đất, tôi thì trên giường. Những nhịp thở đều đều như gõ nhịp vào thời gian chậm chạp của ban đêm.
Đột ngột trời đổ mưa. Một trận mưa thật to và kèm theo giông tố. Tôi bị tiếng sấm làm cho thức giấc. Ngẩng mặt nhìn lên cửa sổ, những tán lá ngoài sân đang bị gió mưa làm cho tơi tả, trăm ngàn giọt nước bắn vào mặt kính như muốn xuyên qua để vào trong phòng. Thời tiết dạo này thất thường thật…
Một tiếng sấm nữa cất lên. Vạn vật đất trời như đang hòa ca một khúc nhạc đầy kịch tính.
- Cho anh ngủ cùng với.
Giọng nói thều thào của Phong Trần cùng vẻ mặt rất đỗi tội nghiệp cùng chiếc gối ôm trên tay làm tôi suýt nữa thì lăn xuống đất.
- Anh sợ sấm chớp em à…
Tôi chẳng biết nói gì ngoài việc nhích người sang một bên. Phong Trần trèo lên, đặt gối xuống giường và nằm xuống. Hình như anh ấy sợ thật chứ không phải là muốn đùa tôi. Sao một chàng trai cao to như thế này mà lại sợ sấm chớp nhỉ?
- Ngủ đi em. Cầm tay anh.
Chẳng đợi tôi đồng ý, Phong Trần đã nắm chặt bàn tay tôi rồi nhắm mắt lại. Đôi khi nhìn anh thật mong manh…
Vài phút sau thì tôi cũng chìm vào giấc ngủ cùng với mưa, gió, sấm chớp và cái nắm tay ấm áp của chồng mình.
Bây giờ tôi đang há hốc mồm khi ngồi trước bàn ăn sáng. Một bữa ăn sáng của gia đình chồng tôi là như thế này sao??? Đến cả 10 món sao??? Nhìn ba bốn cô giúp việc kẻ nấu người bưng ra làm mắt tôi cứ hoa cả lên. Thật ra thì tôi cũng thích tự tay nấu bữa sáng cho bà và anh Phong Trần. Tự nhiên thấy tủi thân quá…
- Sao thế cháu dâu? – bà ngoại thắc mắc khi nhìn thấy khuôn mặt thần ra của tôi.
- Dạ…không có gì ạ.
- Thế thì chúng ta ăn thôi.
Thế là chúng tôi bắt đầu bữa sáng. Chọn món gần nhất mình để gặm nhấm, tôi lấy đũa gắp lẹ một miếng và đưa vào miệng.
Ôi…
- Sao thế em? Sáng nay em không khỏe trong người à?
Nét mặt Phong Trần đầy vẻ lo lắng khi thấy sự nhăn nhó đầy đau khổ của tôi sau khi ăn miếng đầu tiên. Bà ngoại thì có vẻ nghiêm trọng hơn, bà gọi cô giúp việc ra và mắng xối xả.
- Mấy cháu nấu nướng kiểu gì thế? Món này nêm nếm không vừa miệng phải không? Bà đã dặn nấu nướng là phải cẩn thận rồi mà.
- Dạ không bà ơi! Món này rất ngon bà ạ!!!
Tôi tưởng chừng như có thể phun hết thức ăn trong miệng ra ngoài để bào chữa cho mấy chị giúp việc. Thật là xấu hổ quá đi mà.
- Ờ thế à! Thôi cháu vào bếp đi.
Bà ngoại ngớ người ra rồi mỉm cười hươ hươ tay để cô giúp việc đi vào. Phong Trần vẫn nét mặt lo âu nhìn tôi. Sao tôi cứ làm những hành động vô duyên như thế vậy nhỉ???
- Chúng ta ăn tiếp thôi ạ. Hồi nãy vì cháu cắn nhầm lưỡi nên hơi đau. Hì…
Tôi cố gắng bao biện và cúi xuống hùng hục ăn như trâu. Vừa ăn tôi vừa thấy lòng xót xa. Các bạn biết vì sao ngay lúc ăn miếng đầu tiên tôi lại có thái độ như thế không? Bởi vì món đó là món tủ của tôi. Nhưng nếu tôi nấu thì chẳng thể đem ra so sánh được với mấy chị giúp việc. Chúng quá ngon. Ấy vậy mà lúc nào tôi cũng tự cho rằng khả năng nấu nướng của mình là nhất, là hơn người khác. Ngẫm lại mới thấy hôm qua bà ngoại chồng bảo tôi nấu dở là hoàn toàn hợp lý. Vì thực sự là những gì tôi nấu không thể là đối thủ với các món ăn của mấy chị giúp việc trong nhà này được.
Ôi…
Tôi cứ như bị tát một cái thật đau vào mặt, vào cái sự tự tin quá đáng của mình…
Ngậm ngùi quá đi…
Sau bữa ăn, tôi quyết tâm giành nhiệm vụ rửa chén cho bằng được. Ban đầu thì chẳng ai cho phép nhưng rồi mọi thứ đã xuôi theo mong muốn của tôi. Tôi cần phải tỏ ra đảm đang nếu không muốn bị chê là một cô con dâu chẳng biết làm gì cả.
Lúc này đây, tôi đang vừa rửa chén vừa nói chuyện với mẹ. Bây giờ mới thấm thía cảm giác xa mẹ để đi lấy chồng nơi xứ lạ. Rất là khổ tâm. Bỗng thấy nhớ mẹ kinh khủng. Muốn được mẹ làm ôm vào lòng và xoa xoa mái tóc, mắng yêu và rồi hôn lên trán…
Buồn…
Cuộc điện thoại kết thúc cũng là lúc tôi nghe tiếng nói của Luca từ phía phòng khách vọng vào. Sao ngày nào cô ta cũng tới đây vậy nhỉ. Manh mối duy nhất để tìm thấy em tôi chính là Luca. Nhưng tôi không biết cách nào để có thể tiếp cận với chị ta khi mà lần nào chúng tôi gặp nhau cũng chỉ giành cho nhau ánh mắt của những kẻ thù địch....