Bồn rửa chén của nhà bà ngoại chồng tôi được đặt ngay cạnh cửa sổ, vừa rửa vừa nhìn ra ngoài vườn rất thích. Nhưng có lẽ vì ham nhìn quang cảnh xung quanh mà tôi đã làm tấm mút rửa chén đặt sát mép cửa sổ lọt thẳng ra ngoài sân sau một hành động hết sức ngớ ngẩn là quơ tay để vẫy chú chim đang đứng trên nhành cây đối diện.
Đúng là nhí nhảnh không đúng thời điểm!
Tôi thở dài một lượt rồi chạy ra sân sau để nhặt nó về lại vị trí cũ. Vừa chuẩn bị đứng lên để quay trở vào trong, tôi bỗng khựng lại khi thấy Luca đang làm gì đó ở căn phòng bé tí được xây tách biệt với ngôi nhà. Đây là lần đầu tiên tôi biết là đằng sau ngôi nhà cổ của bà ngoại còn có một căn phòng hình vuông được sơn màu đen đầy huyền bí. Tính tò mò trỗi dậy, tôi chạy lại núp sau bức tường và lặng lẽ quan sát.
Thái độ cẩn trọng nhìn trước ngó sau của Luca càng khiến tôi khẳng định sự bí hiểm và đặc biệt của căn phòng đó. Sau một hồi chắc chắn là không có ai xung quanh, Luca mới nhẹ nhàng lấy trong bọc áo ra chiếc chìa khóa và bắt đầu mở cửa phòng. Hình như căn phòng chỉ có duy nhất cánh cửa lùn tịt đó thôi thì phải. Bỗng tôi thấy lạnh lạnh sống lưng và có đôi chút bất an trong lòng.
Sau khi Luca bước vào, cánh cửa đóng sập lại. Tôi nín thở lăn xăn lại gần. Cảm giác lúc này của tôi cứ như chuẩn bị phá một băng ổ của nhóm tội phạm.
Đứng trước cánh cửa với chiều cao chỉ ngang cổ của tôi, tôi chăm chú nhìn. Cái kiểu nhà và kiểu cửa như thế này giống như những căn nhà cổ đầy huyền bí trong truyện cổ tích. Và dù chưa biết gì nhưng tôi cam đoan đằng sau cánh cửa này là một điều gì đó rất đáng sợ và đang bị che dấu.
Đang chuẩn bị mở cửa để đi vào trong, tôi như văng tim ra ngoài khi chiếc điện thoại dở chứng đổ chuông phá đám. Bằng tất cả sức lực, tôi co giò chạy. Để Luca phát hiện thì chỉ có nước chết.
Sau khi tắt chuông điện thoại và núp kín sau bức tường, tôi hé đôi mắt nhìn về phía căn phòng bí ẩn. Luca đã ra khỏi phòng và nhìn quanh với nét mặt hớt hải lo lắng. Số tôi đúng là còn hên. Chậm thêm vài giây nữa thì không biết tôi sẽ phải đối diện với điều gì nữa. Phù…
Trở về với bồn rửa chén, đầu óc tôi vẫn lâng lâng về những điều vừa được nhìn. Không hiểu sao linh tính thúc giục tôi phải khám phá căn phòng đó. Nhưng thực sự là rất nguy hiểm…
Điện thoại lại đổ chuông, chắc là người hồi nãy gọi đã gọi lại. Tôi bực mình cầm lên. Số lạ.
- A lô! Ai vậy ạ? – tôi nói với giọng khá đao búa.
- Tôi đây.
- Tôi là ai?
- Chồng thứ hai của cô.
Tôi ngớ người và đưa điện thoại ra khỏi tai mình. Sau vài giây định thần, tôi đưa điện thoại vào lại vị trí. Là Nhân Mỹ sao???Cậu nhóc này đang giở trò gì đây???
- Cậu muốn gì?
- Muốn nghe giọng của cô.
- Đừng như thế nữa. Quên tôi và tìm một người khác đi. Tôi không muốn thấy cậu như thế này.
- Việc gì tôi phải quên cô thì biết chắc chắn rằng cô sẽ là của tôi.
Quá sức bực mình, tôi cắt máy. Làm gì có cái kiểu yêu đương đầy tính bảo thủ và phát xít như thế này chứ! Tôi với cậu nhóc gặp nhau chưa đến chục lần, thời gian nói chuyện với nhau chỉ mới tính bằng phút, vậy mà vì sao tôi phải chịu sự đe dọa và những trò phá đám của cậu ta như thế này!!!
Thật là quá đáng!
Tôi xếp chén đĩa vào khay trong khi điện thoại vẫn sáng liên hồi trên nền gạch men. Bây giờ thì mặc kệ cậu ta, muốn gọi bao nhiêu cũng được. Mình đã muốn cư xử tình cảm ấy vậy mà cậu nhóc không muốn. Thôi thì đành nhẫn tâm một chút để dứt khoát mọi chuyện.
- Sao em không nghe máy thế? Có người gọi kìa. – Phong Trần bước vào bếp và hỏi tôi.
- Ai đó rảnh rỗi nhá máy để trêu chọc anh à. Không có gì đâu! – tôi giả vờ tửng một cách ngây thơ nhất.
- Thế à? – Phong Trần hỏi một câu mang tính chất nghi ngại làm tôi bỗng dưng thấy mình như người có tội – Em rửa xong thì chúng mình đi ra ngoài nhé. Anh đứng ngoài phòng khách đợi em.
- Dạ. Xong rồi anh! Hihi
Cứ nghe được đi chơi là tôi mừng khấp khởi. Nói thật chứ tôi cứ có cảm giác căn nhà này có gì đó không ổn. Một thứ gì đó thường xuyên làm tôi phải lạnh sống lưng. Tốt nhất là nên đi ra ngoài để tinh thần được chút thoải mái.
Lúc tôi và ông chồng tóc dài bước ra cổng để chuẩn bị lên xe thì Luca cũng xuất hiện. Lần này tôi cố gắng thân thiện hơn bằng một nụ cười nhẹ mang tính chất chào hỏi. Cô ta nhìn và gật đầu. Lại cái thái độ chảnh chọe và lạnh lùng ấy. Dù không hề có bằng chứng chứng minh Luca là thủ phạm làm gia đình tôi tan nát nhưng tôi luôn tin rằng chính cô ta chứ không ai khác là người gây ra toàn bộ sóng gió, làm hủy hoại cả cơ nghiệp của ba tôi.
- Anh.Chị ta đối với gia đình anh là như thế nào? – tôi ngẩng mặt hỏi Phong Trần.
- Luca là người làm cho bà anh, rất trung thành. Cũng có thể coi chị ta là con nuôi của bà. Thật ra anh cũng không rõ lắm. – Phong Trần vừa tra chìa vào ổ vừa nói.
Tôi gật gù trước câu trả lời của chồng mình và im lặng. Có vẻ như Phong Trần rất ít quan tâm tới gia đình thì phải. Không biết sau này anh có đối xử như thế với gia đình nhỏ của anh không nhỉ???
Lo lắng thật…
Chúng tôi đến trung tâm mua sắm. Phong Trần bảo sẽ mua cho tôi một vài thứ. Nghe đến thế là lòng tôi sướng rơn lên. Tôi rất thích được ai đó mua quà cho mình. Cảm giác vừa như được quan tâm vừa như được yêu chiều. Có kha khá những ánh mắt dõi theo vợ chồng tôi, cụ thể là nhìn vào chàng trai tóc dài bên cạnh tôi. Cũng không có gì đáng phải ngạc nhiên khi anh ấy quá sức nổi bật với một chiều cao vượt trội cùng mái tóc dài mà hầu như rất ít thanh niên sở hữu được. Tuy nhiên tôi lại có cảm giác hơi tủi thân. Anh quá cao mà tôi thì lại quá lùn. Anh quá nổi trội còn tôi thì chẳng có gì đặc biệt. Thêm một điều nữa là hình như trước mặt đám đông anh luôn tỏ vẻ rất lạnh lùng. Bằng chứng là anh chẳng hề nắm tay tôi hay có bất kỳ một cử chỉ thân mật nào cả....