Chiếc xe màu đen nhìn như con bọ hung chở ba chúng tôi về nhà sau một buổi tối mà đối với tôi là vô cùng kinh hoàng. Trước khi tôi và Phong Trần vào phòng, bà đã kịp nhắc:
- Sau ba ngày nữa cháu cùng bà tới lớp học nấu ăn chuyên nghiệp nhá. Đảm bảo cháu sẽ thích mê!
- Dạ??? Dạ… - tôi ngớ người một vài giây rồi ngậm ngùi vâng mệnh. Chẳng ai cãi được ý của bà.
- Tốt lắm! Chúc hai baby ngủ ngon và mơ về bà nha!
- Dạ. Chúng cháu chúc bà ngủ ngon.
Sau khi đóng cửa phòng, tôi ngồi bệt xuống đất như một đứa trẻ ăn vạ khi không đòi được thứ mình muốn. Chồng tôi có vẻ hiểu được cho tâm trạng tôi lúc này nên cũng ngồi xuống theo.
- Chỉ là chuyện nấu ăn thôi mà em. Đừng có đau lòng như thế…
- Anh không biết gì cả. Từ nhỏ đến lớn chưa ai chê em nấu ăn dở bao giờ! – tôi phản ứng một cách đầy uất ức.
- Nhưng có phải ai khẩu vị cũng giống nhau đâu. Bà anh cũng già rồi nên nhiều lúc khẩu vị của bà khác với chúng ta. Em đừng trách bà và cũng đừng buồn nữa. – Phong Trần vỗ nhẹ vai tôi an ủi.
- Nhưng mà em không cam tâm…
Tôi rít lên một cách khẽ khàng rồi gục đầu vào vai chồng. Ngày đầu tiên về làm dâu mà đã như thế này rồi. Không biết ngày mai, ngày mốt, ngày kia,v.v… mọi thứ sẽ như thế nào nữa.
Loay quay với đống ảnh cưới một hồi, chúng tôi mới quyết định đi ngủ khi đồng hồ điểm 12h. Đên giờ phút này tôi mới chột dạ…
Tôi hình như vẫn chưa thích nghi được với việc mình có chồng. Và việc ngủ chung với ai đó thì càng không!
Trong lúc Phong Trần đang tắm, tôi ngồi ngoài này cứ thấy lòng dạ rối tung lên. Anh với tôi đã cưới nhau, chúng tôi từ hai người xa lạ trở thành những người chung một nhà. Và anh sẽ là người đàn ông đi với tôi hết quãng đời còn lại. Vì thế chuyện tôi với anh ngủ chung là điều hiển nhiên. Tôi cứ nhắc đi nhắc lại trong đầu mình những điều như thế…
Nhưng mà tôi không thích!
Cuối cùng thì chồng tôi cũng tắm xong. Anh mở cửa phòng tắm bước ra. Tôi lúc đó vẫn không dám quay đầu nhìn, trong đầu tôi tưởng tượng anh đang ướt nhẹp trong bộ ngủ vẫn thường thấy ở các bộ phim. Huhu. Tôi không thích như thế đâu…
- Em sao thế? Anh mất công lắm mới chọn được bồ đồ ngủ này đấy. Nhìn ghê lắm hả em?
Câu hỏi đầy vẻ ngạc nhiên của Phong Trần làm tôi phải quay đầu nhìn lại.
Ồ không!
Cái thể loại này là thể loại gì đây???
Trong mắt tôi lúc này, ông chồng lãng tử với cái tên Phong Trần đã không còn. Thay vào đó là một cậu nhóc tóc dài như con gái trong một bộ đồ ngủ cũng như con gái nốt.
- Anh mặc cái gì thế? Em không nghĩ anh lại thích tim và hoa hồng đấy! – tôi trố mắt nhìn Phong Trần trong bộ pijama đậm chất baby với những trái tim to oạch và vô vàn nụ hồng đầy màu sắc.
- Em đã hiểu gì về anh đâu mà. Thôi vào tắm đi kẻo bị cảm kìa!
Tôi cứ ngơ ngẩn nhìn anh bước ra, hai tay cầm chiếc khăn tắm lau lau mái tóc ướt nhẹp. Nhìn chiếc quần cao quá mắc cá cũng đủ hiểu ông chồng của tôi đã gặp khó khăn như thế nào trong việc lựa chọn pajama. Có vẻ như đây là size lớn nhất rồi thì phải.
- Bộ quần áo của em anh đã mắc trong phòng tắm rồi. Em chỉ việc vào và thay thôi à. Nhanh lên đi em.
Sự hối thúc của Phong Trần làm tôi thêm phần hoang mang và lo lắng. Chồng tôi rốt cuộc là người thế này đây? Là thiên thần hay ác quỷ???
Loạn.
Loạn quá rồi!
Phải một tiếng sau tôi mới dám bước ra khỏi phòng tắm trong bộ đồ ngủ giống y chang như bộ đồ mà Phong Trần đang mặc. Nhìn chúng tôi như hai anh em nhỏ được mẹ mua đồ ngủ giống nhau vậy.
- Anh thì bị ngắn mà em thì lại quá dài. Hơi nan giải nhỉ? – Phong Trần chậc lưỡi khi thấy tôi như bị nuốt chửng trong bộ đồ ngủ rộng thềnh.
- Anh mua chúng khi nào thế???
- Cũng không nhớ nữa.
- Là sao?
- Thì mua lâu rồi mà. Cách đây khoảng 5 năm thì phải.
- Cái gì cơ???
- Anh thích nên mua để dành sau này cưới vợ thôi. Có gì đâu mà em ngạc nhiên thế! Đi ngủ thôi. Anh mệt rồi.
- Ngủ…ngủ…à? Anh…ngủ đi…
Tự nhiên tôi thấy sợ khi nghe thấy từ “ngủ”. Tôi chưa muốn trở thành người lớn đâu. Mà rồi ai cũng phải lớn thôi. Nhưng bây giờ tôi không muốn lớn.
Đầu óc tôi đang suy nghĩ theo kiểu vòng tròn như thế đấy. Phong Trần cứ ngồi thừ ra và nhìn tôi như thể chẳng hiểu được tôi đang làm cái hành động gì. Mà chính tôi cũng không biết tôi đang làm gì và muốn gì nữa.
- Sao thế em?
Sau khi lau khô đầu tóc, chồng tôi quàng chiếc khăn tắm quanh cổ rồi đứng dậy tiến lại phía tôi, ánh mắt đầy vẻ khó hiểu.
- Em…có sao đâu…
Anh càng đến gần thì tôi càng sợ, hai chân cứ run bắn cả lên. Tôi bị cái quái gì thế này!!!
- Thế thì đi ngủ thôi!
Phong Trần nói một câu đầy đơn giản rồi khoác tay lên vai tôi đẩy đi. Lý trí tôi thì không có lý do gì để ngăn cản nhưng nỗi sợ lại khiến cho người tôi đứng trì lại, không tài nào nhích nỗi vài bước.
- Gì thế em???
Giọng nói của anh đã bắt đầu mang hơi hướng khó chịu. Thực tình tôi có muốn như thế này đâu. Chính bản thân tôi còn không thể điều khiển được mình lúc này nữa. Bỗng dưng tôi muốn khóc. Muốn khóc thật to.
Có phải là tôi đã bị điên vì lấy chồng quá sớm ???
Lúc sắp sửa nấc lên, người tôi như bị giật điện khi nghe chồng mình bật cười khúc khích. Bằng một ánh mắt đúng chất ngây thơ, tôi ngước nhìn Phong Trần.
- Anh biết rồi đấy. Haha…
- Biết…biết…gì cơ?
- Thôi thế này nhé. Đúng là anh sơ suất khi không nói sớm cho em biết. Chỗ ngủ của em là trên giường. Còn anh thì ngủ ở dưới đất. Anh trải chăn màn đầy đủ rồi. Thôi anh ngủ trước đây. Em thích thì đứng tiếp, còn mỏi chân rồi thì lên giường mà ngủ đi nhé....