Cái gì tới cũng phải tới, tôi thấy mình không còn có thể trụ vững nữa. Tôi buông tay và phó mặc cho số phận. Tôi thấy mệt…tôi thấy không còn chút hơi nào nữa rồi…
RẦM…RẦM…
Ranh giới giữa sự sống và cái chết rất đỗi mong manh. Và chính sự mong manh đó làm nên sức mạnh để con người có thể sinh tồn. Như tôi lúc này đây, khi đã sắp sửa ngã gục thì một tiếng nói lớn kèm theo tiếng đập cửa mạnh làm tôi hồi tỉnh. Lê lết người tới sát cánh cửa thang máy, tôi cố hết sức nói to.
- Ai đó!!! Cứu tôi với!!! Cứu tôi với!!!
- Bình tĩnh, đừng sợ!!! Những người cứu hộ sắp tới rồi!!!
Trong giây phút đó, tôi không ý thức được giọng nói này là giọng nói của ai. Nhưng không hiểu sao tôi lại thấy nó rất quen. Rất quen và thân thuộc.
Ngồi tựa mặt vào cửa thang máy, tôi gắng giữ cho mình tỉnh táo hết mức có thể. Nhưng thật lòng là tôi quá đuối sức. Cơ thể tôi dường như không còn là của tôi nữa. Hình như là thế…
Tiếng nói ấy cứ thế vang vọng trong đầu tôi, như một cánh tay kỳ diệu nào đó níu kéo tôi ở lại với nhân thế. Bây giờ tôi cảm giác mình nhẹ tênh, nhẹ như một chiếc bong bóng đã được thổi căng và chuẩn bị tung bay trên bầu trời…
Tôi đã ngất đi lúc nào không biết. Nhưng dù mệt và đau đến mức nào thì tôi cũng kịp nhìn thấy thứ ánh sáng mà từ khi bị kẹt trong thang máy tới giờ tôi mong chờ. Đó là ánh sáng của sự sống. Cánh cửa đáng ghét đã mở ra, từng chút, từng chút một. Rất nhiều người có mặt ở đó. Nhưng tôi chỉ nhìn thấy một người. Người đó đã chạy lại bế tôi lên và đưa tôi đi. Ngạc nhiên và đau đớn xen kẻ trong tâm trí tôi lúc đó. Vì. Người đã giúp tôi về lại với cuộc đời là Nhân Mỹ, không phải chồng tôi…
Tôi nhập viện một ngày và được về nhà vào sáng hôm sau. Thời gian đó tôi không hề nói chuyện với Phong Trần. Tôi cảm giác tủi thân và đau khổ vô cùng. Chỉ mới cưới nhau một ngày mà anh ấy đã tỏ ra hời hợt vô tâm và độc đoán với tôi, vậy thì cả đời này sẽ làm sao mà sống? Tôi nghĩ như thế và không ngừng khóc khi ở một mình.
- Em ơi…Anh xin lỗi…Anh thực sự xin lỗi…Em tha thứ cho anh một lần được không? – Phong Trần ngồi sát bên cạnh giường và nói nhỏ nhẹ.
Tôi không nói gì, cũng không quay đầu lại nhìn anh. Nỗi đau có vẻ như vẫn còn nguyên vẹn và chưa hề có dấu hiệu thuyên giảm. Tôi thật lòng không thể đối diện với anh trong lúc này.
- Lúc em bỏ đi anh hơi giận nên không đuổi theo em. Anh không nghĩ mọi chuyện lại tồi tệ như thế. Anh thực sự không hề muốn điều đó xảy ra. Em ơi…Em đừng thế nữa…
Giọng Phong Trần vẫn thế, vẫn nhẹ nhàng và đầy tính hối lỗi. Nhưng không hiểu sao tôi thấy tim mình lạnh băng. Nghĩ đến việc tha thứ cho anh làm tôi thấy không tài nào chấp nhận được. Dù biết rằng ai cũng có lỗi lầm nhưng tôi vẫn không hề có ý sẽ bỏ qua cho chồng mình. Có phải là tôi đã quá trẻ con và ích kỷ?
Thật là đau đầu…
Một điều nữa khiến tôi phải suy nghĩ là chuyện liên quan tới Nhân Mỹ. Từ hôm cứu tôi cho đến bây giờ, cậu nhóc chỉ nhắn tin hỏi tôi đúng một lần rồi im nghỉm. Cậu hỏi là tôi như thế nào rồi. Tôi nhắn tin là tôi ổn và cám ơn cậu ấy nhiều. Mọi thứ sau đó chỉ là sự im lặng. Từ lúc quen biết với Nhân mỹ tới giờ tôi đã nhận ra cậu nhóc là một người rất kỳ lạ và khó đoán. Nhiều khi không thể phân biệt được sự yêu ghét đang diễn ra trong tâm lý của chàng trai này. Nhưng gì thì gì cũng không phủ định được cái ơn to lớn mà tôi phải trả cho Nhân Mỹ. Và thực sự thì không biết trả bằng cái gì và khi nào mới trả xong…
Khoảng một tuần sau đó thì tôi hoàn toàn bình phục về mặt tâm lý. Đêm nào mẹ cũng gọi điện thoại về hỏi thăm tôi. Điều đó làm tôi giảm bớt phần nào sự tủi thân và cô đơn. Xa ba mẹ thật khổ, lấy chồng xa còn khổ vạn lần. Tôi ở trong nhà bà ngoại Phong Trần, chẳng ai quen, chẳng ai thân thích ngoài ông chồng đã một lần khiến tôi thất vọng tràn trề. Nhiều lúc không biết những tháng ngày tiếp theo của tôi sẽ như thế nào nữa. Là hạnh phúc hay khổ đau? Thật khó mà trả lời.
- Ra ăn cơm đi em.
- Dạ.
Tôi với Phong Trần vẫn như người xa lạ. Mà nguyên nhân là do tôi không chịu mở lòng tha thứ. Không hiểu sao cứ có cái gì trong người khiến tôi thấy không thể nào trở lại bình thường với anh được nữa. Có vẻ như giây phút đối diện giữa sự sống và cái chết đã khiến tôi thay đổi một phần nào đó.
Thật là buồn…
Ngồi trong bàn ăn, vẫn như mọi hôm, chỉ có mình bà ngoại nói chuyện, tôi và chồng tôi lặng im vừa ăn vừa nghe. Thật ra không phải vì chúng tôi không muốn nói chuyện với bà mà vì cách bà nói chuyện rất kỳ quặc và khó có thể tiếp chuyện được. May mắn là bà hiểu cho chúng tôi và bà cũng bảo chỉ cần nghe bà nói thôi, không cần trả lời lại.
- Cháu dâu vẫn còn giận cháu trai của bà à? – bà ngoại đang nói về chuyện nhân vật nào đó trong phim Hàn Quốc thì đột ngột chuyển đề tài làm tôi ngơ ngẩn.
- Dạ…dạ…không… - tôi lúng túng vài giây rồi trả lời ngắt quãng sau khi nhìn Phong Trần.
- Thế thì tốt. Thực ra cháu bà nó chỉ hơi vô tâm chút thôi chứ nó không phải là người thiếu trách nhiệm đâu. Đàn ông kẻ nào cũng lắm thiếu sót cháu à. Mình mà không biết tha thứ thì còn lâu mới sống được với họ. Thôi bỏ qua đi cháu nha.
Nghe bà ngoại nói tôi cũng thấy đúng. Không có điều gì tốt đẹp hơn việc tha thứ cho một ai đó, nhất là tha thứ cho người mình yêu thương. Phong Trần còn trẻ, lại sinh ra trong gia đình giàu có, tính cách cũng khác người bình thường nên chắc chắn sẽ có đôi chỗ làm tôi buồn. Quan trọng hơn anh ấy là chồng của tôi, là người đi cùng tôi trong suốt chặng đường đời còn lại, bỏ qua được gì cho nhau thì nên bỏ qua. Có như thế mới hạnh phúc được…...