Tôi ngồi ôm gối trên giường và hướng mắt nhìn ra phía cửa sổ. Bỗng tôi nhớ đến những khóm hoa mười giờ quen thuộc ngày nào trên bậu cửa nhà của Phong Trần. Không biết bây giờ chúng đang ra sao nhỉ? Vẫn xanh tốt hay đã héo úa vì thiếu bàn tay của chủ nhân chăm sóc?
- Em…
Tôi giật mình quay đầu nhìn lại. Phong Trần với gương mặt không thể tội lỗi hơn trong bộ pyjama ngắn củn cỡn làm tôi phì cười.
- Đừng giận anh nữa nha…
Thật khó để cất lên từ “Dạ”…
- Từ nay về sau anh sẽ không như thế nữa. Anh biết là anh đã quá đáng khi không quan tâm đến cảm giác của em. Anh biết lỗi rồi…
- Anh nói thì thế chứ sau này nếu anh vẫn tái phạm thì em biết làm sao?
- Không. Anh đã nói được thì anh sẽ làm được mà.
- Em không tin.
- Sao em lại không tin chồng của mình?
- Vì anh đã khiến em mất lòng tin rồi.
- Thế anh phải làm như thế nào để em tha thứ cho anh?
- …
- Em trả lời đi!
- …
- Nói đi! Vì em chuyện gì anh cũng có thể làm.
- Anh nói thật chứ? – tôi nhìn anh một cách rất nghiêm túc.
- Thật! – sự quả quyết trong đôi mắt anh làm tôi thấy an tâm phần nào.
- Thế thì…
- …
- Anh cắt tóc đi!
Sự ngạc nhiên tột độ của Phong Trần làm tôi cũng hơi hoảng hốt. Sau khi nghe câu nói của tôi, anh bật ngược người ra sau và há hốc miệng, đôi mắt mở toang ra như thế không tin được những gì vừa nghe được.
- Anh làm sao thế? Tại em thấy con trai mà để tóc dài nhìn hơi kỳ kỳ nên em nói thế thôi. Còn anh không muốn thì thôi vậy. Em không ép đâu.
Tôi nói một cách bình thản rồi nằm xuống, đắp chăn và nhắm mắt lại. Thật ra phát ngôn vừa rồi của tôi cũng chỉ mang tính chất vô tình thôi. Anh cắt là tốt mà không cắt cũng chả sao cả. Đầu tóc đâu nói lên được giới tính của con người. Chẳng qua tôi giận anh quá nên mới nói thế. Nghĩ lôi thôi một hồi rồi tôi lăn đùng ra ngủ. Mấy ngày vừa qua tôi cảm giác người mình như bị hao tổn 50 phần trăm công lực. Rất mệt mỏi…
Tối hôm đó hình như Phong Trần không ngủ trong phòng. Tôi biết điều đó vì giữa đêm tỉnh giấc tôi thấy tấm chăn trải dưới đất bên cạnh giường của mình trống trơn. Có lẽ nào anh giận tôi vì điều tôi đã nói? Tôi có quá vô tình khi nói ra những lời như thế không? Anh rất yêu quý đầu tóc dài của mình. Lúc tối khi tôi nói ra yêu cầu của mình mặt anh cứ tái đi rồi lẳng lặng bỏ ra ngoài. Sao lúc nào tôi cũng nói những câu khiến người khác phải đau lòng thế nhỉ???
Tuy nhiên tôi chỉ trăn trở được chừng đó rồi lại tiếp tục chìm vào giấc ngủ…
Tôi vẫn chưa lớn thì phải…
Sáng.
Tôi bị làm cho tỉnh giấc bởi tiếng hét thất thanh của ai đó ở ngoài nhà. Theo phản xạ, tôi bật dậy thật nhanh, mở toang cửa rồi chạy ra.
Trước mắt tôi lúc này là hình ảnh những cô giúp việc đứng như trời trồng, mặt mày ngạc nhiên tột độ, bà ngoại thì đưa tay che miệng, dáng vẻ như không tin vào mắt mình, Luca cũng xuất hiện ở bậc thềm cửa, hai mắt dán chặt vào những gì đang nhìn thấy.
Tất cả mọi ánh nhìn tập trung vào chồng tôi – người đang ngồi ở giữa phòng khách với cây kéo, chiếc lược và chiếc gương trên tay, xung quanh nền đất là vô số những mảnh tóc đen láy.
Một khung cảnh thật khiến người khác phải nín thở…
- Trời ơi! Cháu đang làm gì thế này??? Tóc của cháu…tóc của cháu… - bà ngoại không giấu nổi vẻ kinh ngạc xen lẫn bàng hoàng, chạy thẳng đến bên Phong Trần rồi ngồi xuống đưa tay cầm lấy những lọn tóc dài đã rời xa mái đầu chủ.
Phong Trần chẳng nói gì, chỉ ngước mắt lên nhìn tôi. Cảm giác bây giờ của tôi hoàn toàn là một sự kinh ngạc. Anh đã tự cắt tóc mình ư? Anh làm thế là để chuộc lỗi với tôi ư??? Làm sao có thể…
- Anh… - tôi phát ngôn một cách hoàn toàn cảm tính.
- Anh cắt rồi đấy. Anh đã chia tay 20 cm gắn bó với mình suốt 20 năm vì em. – Phong Trần đưa tay thu dọn những lọn tóc vương vãi xung quanh mình rồi đứng lên, nét mặt lạnh như tiền.
- Vì lời em nói hôm qua à? – tôi tròn mắt nhìn anh, trong đầu vẫn tồn tại những mớ suy nghĩ hỗn độn.
- Không. – anh trả lời dứt khoát.
- Thế thì vì sao? – tôi bắt đầu thấy lạnh lạnh người.
- Vì anh yêu em.
Ba chữ “anh yêu em” được chồng tôi phát ra một cách lạnh lùng, nhanh chóng và dứt điểm. Anh nhìn tôi đúng ba giây rồi đi thẳng vào phòng, bỏ mặt tôi và những ánh mắt của mọi người đang dõi theo cuộc đối thoại của hai vợ chồng. Bà ngoại ắt hẳn là người ngạc nhiên nhất.Bà tiến tới gần tôi, đặt tay lên vai và nói nhỏ nhẹ:
- Cháu thấy đấy. Đừng bao giờ nghi ngờ và coi thường tình yêu của cháu trai bà. Nó yêu cháu theo cách mà chỉ nó mới có thể thực hiện được.
Tôi lặng người. Hai tay nắm chặt lại. Tôi cảm giác trái tim mình đang được thổi căng đến đỉnh điểm và có thể nổ tung bất cứ lúc nào. Hành động của Phong Trần làm tôi khó hiểu. Cực kỳ khó hiểu.
Nhưng dù gì đi nữa…
Thì anh cũng đã khiến tôi gục ngã hoàn toàn…
@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@
Tôi bước vào phòng sau một hồi đứng yên để tìm lại sự bình tâm. Những cô giúp việc đã về lại với công việc của mình. Luca thì biến đi đâu đó mất dạng. Chỉ còn lại mình tôi, đôi mắt ngấn nước nhìn xuống nền nhà, nơi vẫn còn vương lại một lọn tóc nhỏ của anh. Bước chậm rãi tới phía lọn tóc, tôi ngồi bệt xuống, nhặt nó lên và nắm thật chặt. Phong Trần đã hy sinh một cách không do dự thứ đã gắn bó suốt ngần ấy năm trời chỉ vì chuộc lỗi với tôi. Còn tôi, tôi chưa làm được gì cho anh cả. Có thể lúc ở trung tâm mua sắm anh đã hơi quá đáng với tôi, nhưng chắc chắn rằng anh không hề mong muốn tôi gặp sự cố. Chẳng qua là vì chúng tôi chưa hiểu rõ được nhau nên mới có những cách hành xử gây mâu thuẫn như vậy. Tôi đã khiến một sự việc nhỏ trở thành một lỗ hổng to. Và rồi anh đã chấp nhận hy sinh để giải quyết hết mọi thứ....