Mình thì chả báu chi cái sổ lương của vợ. Mệ, lấy vợ chỉ vì cái sổ lương nghe nhục và hèn vãi. Đám cô giáo biết được cái giá của mình nên cũng tinh vi lắm, loại mình chắc éo chi đã qua được vòng gửi xe?
Hôm sau thằng Tèo đi học về, mình chặn ngõ hỏi ngay “Có lấy được số cô không?” Nó lắc đầu “Cô không cho”. Bao nhiêu hy vọng tiêu tan. “Tại mi xin không khéo chi? Cô nói răng?” Tèo ậm ờ “Cô nói cô… không dùng di động nữa…”
Hờ, cái này gọi là giấu hàng đây. Thất vọng vãi.
Tối về hỏi dò thằng giáo viên hàng xóm (trước dạy cùng trường với em Nhâm) thì nó reo lên, tưởng ai, con nớ thì em có số đây. Trước yêu thằng bộ đội không biết răng chia tay rồi, sắp cưới thì thằng nớ bỏ thì phải…
Kệ nó. Quá khứ anh đek quan tâm lắm, miễn đừng làm cave là được.
Tối mải đi chơi với Ốc nên quên béng mất, gần trưa rảnh việc mới lôi điện thoại ra nhắn tin.
“Chào cô chủ nhiệm, cô còn nhớ phụ huynh em Tèo hông?”. Nhắn vu vơ thế thôi, em nó mà có cảm tình chắc sẽ rep lại, còn lờ đi thì coi như xong phim khỏi dài dòng.
Gửi tin đi xong đút tọt đt vào túi quần, chả hào hứng mấy vì nghĩ ca này khó gặm, với lại tâm trạng đang rối bời với chuyện em Huyền.
Trưa, mở điện thoại ra có một tin đến, của cô giáo.
“Eng tài hầy, răng lấy dược số điện thoại em rứa?” Mình nhắn lại, bảo FBI cho, có khó chịu khi anh làm phiền không? Cô rep “Răng lại phiền, phụ huynh của em toàn gọi cho em hỏi thăm con cái suốt mà”…
Tần số nhắn tin hơi thấp, có vẻ nàng vừa nhắn tin vừa dọn chuồng bò (nghe bảo nhà nàng nuôi 3 con bò). Sốt ruột quá, mình gọi luôn cho đỡ phải đợi tin nhắn… Chuông kêu một lúc rồi tò tí te. Điên hết cả người...
5 giờ sáng tỉnh dậy.
Vệc đầu tiên là duỗi thẳng cẳng ngáp liền 3 cái sai quai hàm.
Tiếp theo là quờ tay tìm cái điện thoại xem liệu đêm qua lúc ngủ say có cuộc gọi nhỡ hay tin nhắn nào không?
Đek có ai gọi. Giá như có được 1 cái sms trách móc, giận dỗi thì tốt biết bao. Nó cho ta cảm giác mình vẫn tồn tại và giành được sự để ý của đứa khác – kể cả lúc đang ngủ nhăn răng, nước dãi chảy tèm nhem bên mép…
Hôm qua bảo với Ốc, anh phải lấy vợ thôi, lông bông rứa đủ rồi. Nàng trố mắt, nhưng lấy ai? Ai lấy anh?
Ừ nhể, một câu hỏi đầy tính biện chứng triết học.
- Có vụ này hay lắm, cô giáo thằng Tèo…
- Nhìn răng? Được không?
- Hơi lùn, mọi thứ tạm tạm.
- Thích hấn không? Hay lấp chỗ trống đó?
- Chưa thích, nhưng nhắm để lấy thì cũng không đến nỗi…
Ốc bảo kể coi mồ, có chi em tư vấn cho. Em mà tư vấn tình cảm là chuẩn lắm, có đôi đang yêu nhau, em tư vấn phát… bỏ được nhau liền! Tài không? Mình bảo tài. Nhưng mà ca này anh đéo thèm tư vấn. Anh tán ngất ngất được thì được, chả được thì thôi!
Ốc trề môi, bảo anh bất cần hầy. Tư tưởng nớ là không ổn mô. Mình bảo thì trước tới nay anh toàn nghiêm túc mà có được chi? Em biết không, hôm đi về từ nhà Huyền, dừng chân đái bậy xuống ruộng mùng bên đường, nước đổ xuống lá mùng đến đâu trôi tuột đến đó. Anh mới nghĩ công sức bấy lâu của mình cũng rứa thôi, như đái xuống lá mùng!
Nàng phì cười, nói anh thật là quá đáng, ví von linh tinh…
9 giờ sáng. Làm xong mấy việc vặt bèn nhắn cho cô giáo cái tin “Tối nay em ở nhà không?” (cơ bản ban đêm mình cũng éo có việc chi làm cho hết buổi tối).
Ờ, cái này gọi là giẫy hàng đây. Cáu tiết gửi tiếp cái tin “Em là cô giáo mà xử sự kém rứa? Không thích anh làm phiền thì nhắn lại 1 câu”
Gần trưa thấy cái tin reply “Anh cũng nóng tính hè. Sáng tới dừ em mắc họp hội đồng không nghe máy được. A muốn đến nhà chơi thì cứ đến, răng cứ phải hỏi mần chi?”
Cô giáo có khác, đối đáp căng đét (chắc ở lớp quen nói với học trò giọng này rồi). Nhắn lại “Vậy tối ni anh đến chơi nha em”. Dek thấy hồi âm luôn! Uhm, có nghĩa là đồng ý đây mà. Cơ mà tính khí kiểu này chiều được cũng vỡ con mệ nó thớt mất, hở tí là bắt bẻ như trò nó không bằng…
Tối. Sơ mi cộc tay, quần âu, giày đen trên con Jupiter ghẻ thẳng tiến. Nhà nàng cách 12 cây chuối, xa vãi, đường vắng và đầy bụi, nhưng nghĩ đến cuộc hẹn thú vị (hy vọng rứa) phía trước lại hào hứng vô cùng.
Theo đúng chỉ dẫn của nàng hôm nọ thì nhà nàng đây rồi, đi qua mới giật mình quay vòng trở lại. Đang nhắm nhót phủi bụi và vuốt lại tóc tai cho khí thế thì chuông tin nhắn đến.
"Hnay nhà ngoại có việc nên em phải sang bên đó rồi"
Chết điếng một lúc. Mệ, sao ko báo trước bằng 1 cuộc gọi mà phải chờ người ta lặn lội hơn chục cây số lên tận đây rồi mới nhắn cái tin cộc lốc không đầu ko cuối như thế? A cay vãi, giận run cả người. Quyết định dừng xe bên quán nước ngồi đốt thuốc hồi lâu cho hạ hỏa...
Vào nhà nàng mà run vãi, cảm thấy mình len lén như thằng trộm chó. Bố nàng đang chẻ tre làm giàn mướp, ngẩng lên chào, ồ thằng cháu đến nhởi à. Vô đi, Huyền hắn đang trong nhà đó!
Suýt buột mồm hỏi “O có nhà không chú?” nhưng may ngậm lại được. Có vẻ mẹ nàng đi vắng (được thế còn gì bằng).
Dựng xe, lễ mễ cầm túi trái cây bước vào nhà trong. Nhìn qua khe cửa, dưới ánh sáng lờ mờ, Huyền đang nằm thiêm thiếp, cái chăn mỏng khoác hờ nửa người. Mùi dầu Phật Linh nồng nặc.
Mình ngồi xuống cạnh giường, khẽ nắm tay nàng, bàn tay nóng rực. Nàng khẽ giật mình rồi he hé mắt (trông yếu ớt và tội nghiệp như con mèo con).