watch sexy videos at nza-vids!

NGƯỜI SĂN ÁC QUỶ #2

score
Đánh giá: 4.5/5, 6511 bình chọn

Tôi điều hoà xong hơi thở, hét lớn: "Này, nhưng tớ đã làm sai chuyện gì?"
"Nói dối."
"Tớ nói dối khi nào?"
"Nói thật với lương tâm mình đi, rốt cuộc có nói dối không?"
Chuyện này, tất nhiên tôi làm không được! Tôi không nói được câu nào.
Ngân Hách lại xoa đầu tôi nói:
"Em nói dối rồi, anh phạt em."
Đồ điên, miệng thối của hắn nói gì thế? "Ai là anh?"
"Trễ lắm rồi, về thôi."
"A! Đúng, về thôi!"
Lại cảm giác bị chi phối, tôi nhân lúc mặt mình chưa đỏ, nắm chặt tay Ngân Hách chạy mạnh về phía trước.
Nếu về trễ thì bị phạt, còn nếu tối không về thì bị thiêu sống. Bởi vì, tôi sợ nhất là bố, cho nên, tôi đành phải ngoan ngoãn về nhà. Vốn định chạy về, nhưng tôi bỗng thấy đầu óc quay cuồng, đành phải đi từ từ. Trên đường, nhìn thấy một cửa hàng hoa.
"Oa, hoa đẹp quá!"
"Cậu cũng thích những nơi này à?"
Ngân Hách nhìn tôi với ánh mắt khác thường.
"Tớ cũng biết thưởng thức cái đẹp mà?"
"Thật không ngờ."
"Cậu rốt cuộc nghĩ gì thế? Người ta thích hoa, cậu lại thấy giống như là người ngoài hành tinh vậy?"
"Tớ cứ tưởng cậu sẽ đem hoa làm đồ ăn chứ."
"Cậu!"
Tôi muốn lao mạnh vào hắn, kết quả là vẫn nhịn. Tôi sở dĩ nhịn hắn là vi không biết nói gì nữa, hơn nữa, tôi không muốn nhìn thấy những bông hoa xinh đẹp này nổi giận. Ủa? Đã 12 giờ đêm rồi mà còn bán hoa? Tôi ngẩn người nhìn những bông hoa đẹp mê hồn.
NGân Hách thì thầm: "Có muốn tớ mua hoa cho cậu không?"
"Hả?"
"Tớ nói, cậu muốn mua hoa không?"
"Hả? Ừ! Không, không được ,nếu tớ ôm hoa mà về nhà thì sẽ lộ tẩy mất. Có thể, bố sẽ nhận ra chuyện tụi mình không đến thư viện."
"Ăn vào thì không phải được rồi sao?"
"Ăn gì chứ? Tên nhóc này."
Tôi nổi cáu, kết quả, vẫn bị hắn kéo về
Định thi triển kinh công cao thâm của mình để vào nhà. Nhưng...
Gặp ngay nòng súng.
"Sao về trễ thế? Cả hay đứa đều không nghe điện thoại?"
"Bố... bố."
Tôi suýt thay đổi mạng mình. Bố đứng sững ở trước cửa nhìn chúng tôi, Ngân Hách hình như cũng rất hoảng hốt.
"Chúng con không muốn làm phiền giấc ngủ của bố, nên mới lặng lẽ đi vào. Ha... ha ha."
"Con học bài xong chưa?"
"Dạ? À, rồi, con học lớp 12 rồi, tất nhiên phải học."
Bố càng lúc càng nghiêm nét mặt, tôi nói gì sai à?"
"Con muốn để bố thất vọng?"
"Dạ?" Không biết bố có ý gì, tôi đành nhìn ông chằm chằm. Ngân hách đứng cản trước mặt tôi. "Cháu xin lỗi."
"Tôi quá tin tưởng cậu rồi?"
"Xin lỗi. Cháu nên ngăn cản cô ấy."
"Tuy tuổi cậu còn nhỏ, nhưng, tôi vẫn tin tưởng cậu. Nhưng cậu lại dẫn Huệ Bân đi uống rượu? Hơn nữa, người nồng nặc mùi rượu và về nhà trễ như vậy, rốt cuộc,cậu có biết suy nghĩ không?"
Bố chưa nói xong, đầu tôi đã kêu ù ù rồi. Bị bố phát hiện rồi, còn nói ggi tàn bộ để giải rượu gì nữa.
"Cháu xin lỗi."
"Bố. Là tại con."
"Im miệng!"
Cho đến bây giờ, đây là lần thứ hai vẻ mặt bố đáng sợ như thế, (lần đầu là hôm đám giỗ lần thứ 10 của mẹ). Đầu tôi nhức quá, lỗi là do tôi, nhưng người đang cúi đầu nghe mắng lại là Ngân Hách.
Bố nhìn tôi với ánh mắt phẫn nộ.
Đúng thế, so với việc sáng sớm đã chạy ra ngoài mà không về, chuyện nói dối là lỗi không thể tha thứ. Bố chắc giận lắm?
"Nhất định để tôi phải hối hận chuyện cho phép cậu và Huệ Bân quen nhau phải không?"
"Bố!" "Chủ tịch!"
Tôi và Ngân Hách gọi bố cùng một lúc, bố nhắm mắt, hình như đang suy nghĩ.
Không được, tuyệt đối không được!
"Bố... bố! Con hứa với bố, trong kỳ thi học kỳ, con sẽ thì được hạng nhất môn tiếng Anh!"
Bố đột nhiên mở to mắt. Chết! Lý Huệ Bân, mày điên rôi à? NGân Hách cũng từ từ quay lại nhìn tôi.
Vẻ mặt bố so với lúc nãy cứ như hai người khác nhau.
Với tôi mà nói, tiếng Anh cao hơn núi Bạch Đầu, sâu hơn biển Đông, nhưng, tôi đã tự xây bức tường này cao hơn trời. Mấy môn khác, thi được hạng nhất không thành vấn đề, tại sao lại nói môn tiếng Anh? Môn tiếng Anh, cố gắng lắm tôi mới được hạng ba, hạng tư.
Ngân Hách cũng tỏ vẻ kinh ngạc. Trên mặt hắn cũng hiện rõ lên hai chữ "Điên à?" Ngân Hách từng nhìn qua bảng điểm của tôi nên rất hiểu sức học của tôi, điểm môn tiếng Anh của tôi giống như ngọn đồi bên núi Phú Sĩ.
"Huệ Bân." Bố gọi tôi với giọng nói vô cùng hiền từ.
"Dạ?" Tôi thưa lại với vẻ mặt như sắp khóc.
"Về vấn đề này bố sẽ suy nghĩ lại."
Bố nói tiếp: "Chỉ cần, con thi được hạng nhất môn tiếng Anh, bố xem như hôm nay không xảy ra chuyện gì."

*****
Tôi rơi xuống tầng chót cùng nhất của cuộc đời, không thể như thế! Việc đáng sợ nhất đang hiện ra trước mắt tôi, có một số chữ nghĩa đang lượn tới lượn lui trước mắt...
Từ sáng sớm, tôi đã mở sách Anh văn và ngồi vào bàn. Tú Nhi lại gần tôi hỏi: "Là sách Anh văn?"
"Ừ, thì sao? Tớ muốn học tiếng Anh một chút."
"Cậu mà lại bắt đầu xem môn tiếng Anh từ sáng sớm? Chắc là mây trên trời nhảy xuống biển cả."
"Cậu nói gì thế?"
"Nói lăng nhăng."
Vì mối quan hệ với mọi người xung quanh, tôi lại nếm mùi đau khổ của sự tuyệt vọng lần nữa.
Ngày hôm sau, mặt trời của ngày diễn ra lễ bế giảng mà chúng tôi mong đợi đã lâu, cúôi cùng cũng ló dạng. Lễ bế giảng vốn dĩ rất vui, nhưng thầy chủ nhiệm lại dội gáo nước lạnh vào.
"Những em bình thường không chăm chỉ học hành, chắc sẽ cảm tấhy kỳ nghỉ hè này rất quan trọng. Nếu mỗi ngày, các em ngủ nhiều thêm một tiếng, thi đại học sẽ bị mất 4 điểm. Bây giờ, các em nhất thiết không được lơ là, phải khẩn trương lên, chăm chỉ học cho thầy."
Giết chết chúng em đi!...
« Trước1...89101112...48Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
Cùng chuyên mục
» Truyện dài Bí Mật Người Yêu Cũ
» Truyện dài Khúc Mưa Tan (Shock Tình 2)
» Truyện dài Bạn gái của thiếu gia
» Truyện dài Chỉ có thể là Yêu
» Truyện dài Em sẽ đến cùng cơn mưa
1234...101112»
Bài viết ngẫu nhiên
» Đừng Khóc Ngốc Nhé..!
» Người con gái anh không thể quên voz
» ƯỚC THÀNH KHỐN NẠN
» Người Săn Ác Quỷ
» NGƯỜI SĂN ÁC QUỶ #2
» Cô dâu đi học - full
» Lỡ Tay Chạm Ngực Con Gái
» Chồng Trả Tự Do Cho Vợ Đấy Mình Chia Tay Nha
» Nhẹ Bước Vào Tim Anh
» Được anh yêu là may mắn của em
12»
Tags:
bạn đang xem

NGƯỜI SĂN ÁC QUỶ #2

bạn có thể xem thêm

Truyện dài còn nữa nè

NGƯỜI SĂN ÁC QUỶ #2 v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk