"Nói thế nào, cậu cũng là con trai, có lẽ sẽ không xem những thứ bậy bạ đâu nhỉ?"
"Này...Cậu tưởng tớ là cậu dấy à ?"
"Tớ không xem những thứ đó!"
"Ồn quá, một tuần nữa, cậu có thể nhận được rồi." Ngân Hách quay đi, trở về phòng mình.
Vật thần bí đó rốt cuộc là gì? Mặc kệ, mau đi học bài thôi. Tôi uống nhanh ly nước, quay về phòng tiếp tục gặm nhấm môn tiếng Anh.
_____________
Một tuần nghe tiếng Anh, nghe đến nỗi tai sắp đóng kén rồi, tôi gần như thành phế nhân. Trong tiếng "Hello...Helllo.." của đồng hồ báo thức, tôi choàng tỉnh dậy, lắc mạnh cái đầu còn mơ màng của mình.
"Mới sáng sớm đã bắt đầu Hello ...Hello...Tao không muốn mới sáng sớm đã bắt đầu nghe tiếng Anh" Tôi quên là đồng hồ báo thức không biết nói chuyện.Hơ...hơ! Hôm nay cúng là một ngày phải cố gắng, chiến thắng mệt mỏi.
Sau khi rửa mặt, tôi nhanh chuẩn bị đi học.
Chuyện này cũng không trách ai được. Ai bảo tôi chọn ngành Khoa học nhân văn? Đã chọn Khoa học nhân văn, còn muốn chơi lúc nghỉ hè, thế cũng thật là quá xa xỉ rồi.
"Này!"
"Chuyện gì?" Tôi quay qua nhìn Ngân Hách, hắn lại không lên tiếng, chỉ im lặng nhìn tôi.
"Gì thế?" Tôi hỏi.
"Không có gì, đi thôi!"
"Cậu cũng phải đi học à?"
"Tớ đưa cậu đi, sau khi tan học lại đến đón cậu. Cậu nên ngoan ngoãn đợi đến khi tan học, biết chưa? Nếu còn trốn nữa, tớ không tha cho cậu."
"Biết rồi, cậu yên tâm đi!" Tuy tôi rất ham chơi, nhưng mấy ngày nay, Thái Nguyên không đến tìm, tôi cũng ngoan ngoãn ở nhà học bài. Huống hồ, tôi được trao cho sứ mệnh trọng đại : Hạng nhất môn tiếng Anh!
Vừa bước vào lớp, tôi thấy Tú Nhi và lớp phó cãi nhau inh ỏi.
"KHông đúng như thế!"
"Đúng! Chắc chắn là đúng!"
"Tuyệt đối đúng!"
"Lần này cậu chết chắc!"
" Cậu cũng chầu trời thôi, nhóc con!"
Hai đứa này rốt cuộc đang cãi chuyện gì? Lại còn giận dữ, hung hăng?
"Này, này! Hai cậu làm gì trên bàn tớ thế hả?"
"Này, cậu đi hỏi Huệ Bân đi. Nếu không phải, cậu chết chắc!"
"Cậu mới chết!"
"Này, Huệ Bân, mai là sinh nhật cậu phải không?"
"Hả?" Tôi tròn mắt. Lúc này, Tú Nhi hỏi lại : " Là sinh nhật cậu phải không?"
"Hơ, hôm nay là ngày mấy?"
"Ngày 29 tháng 7"
"A.." Đích thực là sinh nhật tôi,! Chết, là sinh nhật tôi.
Tú Nhi quan sát kĩ vẻ mặt tôi, hỏi : "Lẽ nào, cậu quên rồi?"
"Thật...là..."
" Không phải chứ? Cậu quên rồi phải không? Lớp phó, qua đây. Ngày mai là sinh nhật cậu ấy!"
"Thật không? KHông phải ngày mốt à? Tớ cứ tưởng ngày mốt mới phỉa chứ?" Lớp phó chạy lại chỗ tôi, hỏi lại. Tôi thật sự quên mất.
Tôi trở về chỗ ngồi của mình, trên bàn có đặt tờ giấy A4, xem ra các cậu ấy đang lên kế hoạch cho sinh nhật tôi. Ngày mai là sinh nhật tôi rồi, sao trong nhà tôi không có động tĩnh gì cả?
"Đều tại cậu đấy, lớp phó. Kế hoạch của chúng ta bị hỏng rồi!"
"Tại tớ tưởng ngày mốt!"
" Tớ thân với cậu ấy hơn cậu! Tất nhiên, tớ biết rõ hơn cậu."
Tôi vẫy tay gọi họ :" Được rồi, các cậu chuẩn bị quà sinh nhật đi"
"Ừ...Cũng chỉ có thể như thế, Thật là!"
Tú Nhi xé tờ giấy, rồi cùng lớp phó trở về chỗ ngồi. Tôi quyết định hôm nay sẽ im lặng, không nhắc đến chuyện sinh nhật. Bởi vì, tôi rất tò mò muốn biết, những người khác có phải cũng quên rồi?
Ngày hôm sau.
Sáng sớm, tôi cẩn thận mở mắt, hôm nay là ngày sinh nhật chờ đợi đã lâu. Tôi hồ hởi đi ra khỏi phòng, nhưng trong nhà vẫn yên tĩnh như thường ngyaf. Lẽ nào sự bất ngờ ở tầng trệt? Tò mò tôi đi xuống cầu thang, nhưng dưới tầng trệt cũng yên lặng.
Việc...việc này sao có thể? Tôi định thần lại, rồi mở to mắt nhìn xung quanh lần nữa, nhưng mọi thứ vẫn yên lặng như tờ.
" Con đang làm gì thế ?" Dì hình như không biết, vẫn bình thản hỏi tôi như thường ngày. Tôi không trả lời, lặng lẽ trở lên phòng rửa mặt, thay quần áo.
Không sao, có thể mọi người quên rồi. CHuyện bình thường thôi mà.
Tôi thở dài, muốn xóa đi những gì không vui trong lòng nhưng sâu thẳm trong lòng tôi vẫn tràn đầy thất vọng.
Lúc học ở trường, tôi vẫn ủ rũ, uể oải. Tuy bạn bè tặng tôi rất nhiều quà nhưng không biết tại sao trong lòng tôi cảm thấy mất mát gì đó.
Học xong giờ học bù, trở về nhà đã là 5 giờ chiều. Lúc tôi trở về phòng để chiến đấu tiếp môn tiếng Anh, cửa phòng bỗng mở ra. Là Ngân Hách : "Này, xuống lầu đi!"
"Làm gì? Tôi rất bận."
"Chủ tịch gọi cậu"
Tôi đi theo sau anh ta, đang bước đi lắc lư xuống lầu, tâm trí lơ đãng, bỗng sững người. Trong phòng khác mờ tối, đặt một chiếc bánh sinh nhật đã được thắp nến sẵn rồi, bố và dì cười hiền dịu đón tôi. Nhìn thấy tôi đứng lại, Ngân Hách đẩy lưng tôi , tôi vội bước tiếp xuống theo Ngân Hách.
"Mọi người muốn dành cho con một bất ngờ! Dây là Ngân Hách nghĩ ra."
Nghe bố nói, tôi ngẩng đầu nhìn Ngân Hách.
Bố nói : "KHông thổi nến à?"
Tôi thổi một hơi tắt hết nến.
"Sinh nhật vui vẻ!"
"Sinh nhật vui vẻ!"
"Chúc con luôn mạnh khỏe!"
Tôi được mọi người chúc mừng, vui tận trời xanh.
"Đây, tặng con."
"Đây là gì?"
Tôi mở quà bố tặng. Là phiếu mua hàng trị giá 100 000 won.
"Bố, con đến đời kiếp nào mới xài hết cái phiếu này?"
"Nói thế nào cũng là quà bố tặng con, con nhận đi"
Tôi mở quà của di, bên trong lại là một bộ nội y >_