watch sexy videos at nza-vids!

NGƯỜI SĂN ÁC QUỶ #2

score
Đánh giá: 4.5/5, 6558 bình chọn

Tôi cố nén cơn giận, nói với giọng dịu dàng nhất: "Dì, dì sẽ giữ bí mật cho con chứ?"
"Chuyện đó... chuyện đó...tất nhiên rồi..."
"Con thật sự có thể tin dì chứ?"
"Tất nhiên rồi...Con yên tâm đi! Ha ha! Nào, xuống ăn cơm đi! Ha ha ha!"
Bất an, bất an, vẫn bất an. Tôi quả thật không cách nào kí thác sự tin tưởng vào di. Tôi nhìn Ngân Hách với ánh mắt bất an, Ngân Hách hình như cũng nghĩ giống tôi.
Tôi và Ngân Hách xuống lầu. Bốn người chúng tôi cùng ăn cơm. Ăn cơm cùng dì giống như ôm quả bom nổ chậm, làm tôi đã bât an lại nguy hiểm.
"À, chủ tịch...nghe nói Đổng sự trưởng của tập đoàn đã ly hôn rồi?"
"Ừ...tin tức đã lam truyền tới đây rồi àh?" Bố gật đầu.
"Đó hoàn toàn là vì không hợp tuổi! Nếu không, sao có thể ly hôn nhanh như vậy? Cho nên, nhất định phải xem tuổi! Không phải chỉ xem tính cách có hợp không, mà còn phải xem là có phát tài không. Để con chau sau này thành công thì cần phải tính đến chuyện đó...là xem chuyện đó có hợp hay không!"
Khụ khụ! Tôi sắp nôn ra tất cả mọi thứ trong miệng. Cái gì gọi là cái đó có hợp hay không chứ? Nhưng câu nói tiếp theo càng làm tôi sững sờ.
"Xem ra chủ tịch không cần lo lắng. Ngân Hách và Huệ Bân, vừa nhìn đã biết là một đôi trời sinh rất hợp nhau."

Chương 55

Thật sự là tôi bị dì đánh bại rồi.
Lên lầu, tôi khẽ đến phòng tập thể dục. Gần đây, vì bận chiến đấu với môn tiếng Anh, tôi đến phòng tập này không được mấy lần. Nhưng cũng như lúc tôi đến hôm qua, phòng đã được quết dọn sạch sẽ, dì đã làm việc này.
Tôi đánh mạnh vào bao cát treo trên trần nhà.
Bịch! Bịch! Bịch bịch!
Dì, dì. Dì rất được bố con tín nhiệm, con mới nhịn như thế, nếu lại xảy ra tình trạng như thế thì con sẽ không nhịn nữa.
"Hây a!".
"Mạnh thật đấy!".
"Thế thì sao?".
Tôi bất giác trừng mắt giận dữ, nhưng Ngân Hách chỉ nhún vai, hình như không chú ý. Tuy chuyện liên quan đến dì cũng làm tôi lo lắng, nhưng nghiêm trọng hơn là chuyện về Vũ Hiền. Có thể là vì nóng tính, nhưng ngay cả chuyện đó cũng làm cho cơn giân của tôi tăng lên.
"Nếu bạn bè trong trường biết thì sao?".
"Chẳng phải tớ nói rồi sao? Phải công bố thiên hạ!"
"Hả? Cậu muốn cả hai bị đuổi học vì tội loạn luân đấy hả? Cho dù không bị đuổi học, tớ tốt nghiệp thì được rồi, nhưng cậu thì làm sao?".
Thời tiết thật nóng nực, mới đấm chưa được mấy cái, mồ hôi đã chảy ra như mưa. Ánh mắt tôi trở nên sắc bén.
Ngân Hách toét miệng cười, nói : "Dáng vẻ của cậu lúc này không giống với dáng vẻ sợ hãi trước mặt hắn lúc nãy?"
"Tớ không sợ!"
Tất nhiên, tôi có hơi sợ chút xíu, nhưng ít nhất, tôi cũng phải giả vờ ra vẻ ta đây chứ. Bởi vì ở trường, tôi là hình ảnh của một học sinh ngoan, nếu tôi bộc lộ ra tính cách thật của mình và hung hăng nói với hắn: "Cậu nói gì?", thì hình tượng mà tôi đã vất vả xây dựng sẽ tan tành trong chốc lát.
"Cậu có phải sớm đoán được là tớ sẽ ra mặt, muốn xem tớ xử lý ra sao?".
"Tất nhiên....không phải. Nhưng cậu làm việc cũng không nghĩ đến hậu quả?".
"Suy nghĩ đến hậu quả chỉ làm người ta đau đầu. Hơn nữa còn lãng phí thời gian, cũng không hợp với tính cách tớ."
"Tuy nói như thế! Thôi đi. Tớ còn có thể nói gì chứ?". Tôi thở dài, tập trung sức lực vào việc đánh bao cát. Cái tên Vũ Hiền đó quả thật làm tôi hoang mang một chút, hơn nữa, người gọi là "dì" đó cũng làm tôi khó xử, làm tôi suýt chút bị mắc nghẹn.
"Trời sinh một đôi!".
"Hả?".
"Phản ứng không tệ!".
Tên Ngân Hách này! Cậu còn có tâm trạng để đùa à ?
"Câm miệng. Nếu ngày mai ở trường mà xảy ra chuyện gì, thì tớ sẽ không tha cho cậu, biết chưa?".
"Biết gì? Cậu hỏi tớ có biết nụ hôn không giới hạn không chứ gì? Tất nhiên biết rồi!".
"Ừ, biết thì tốt..."
"Cậu hình như rất để tâm đến chuyện hôm nay?".
"Thật là! Không cho phép cậu dẫn tớ vào con đường sai trái?".
"Bị dẫn vào con đường sai trái là vấn đề của cậu chứ."
"Ừ, đúng thế. Là vấn đề....Nói bậy! Tóm lại, ngày mai nếu có lan truyền tin đồn gì, thì cậu phải gọi tớ là chị một cách vô điều kiện, giống như trước đây, biết chưa?".
"..."
"Cậu nghe lời tớ đi. Tớ xin cậu đấy."
"..."
"Hử? Ngân Hách! Vì mạng sống của hai ta, nếu đến tai bố, cả hai ta đều sẽ bị ông ấy thiêu sống. Cậu đã biết bố làm lý lịch cho cậu như thế nào rồi phải không?".
"Có lẽ là bảo thư lý làm."
"Ừ, không sai. Là chị thư ký...Không phải! Cậu không thể nghiêm túc một chút được à?". Tôi bất giác la lớn, tôi đã bị chọc tức đến nổi gai cả người, nhưng hắn tại sao còn muốn chọc tức tôi ? Tôi quay người, tự xoa dịu tâm trạng đang bị kích động, sau đó nói :
"Tóm lại. Cậu phải nghe lời. Biết chưa hả?"
"Thế, cậu thưởng gì cho tớ?"
"Hả? Cậu muốn gì? Khoan đã! Không được yêu cầu từ hôn trở lên."
"Được thôi, thỏa thuận được lập."
"Đợi đã! Rốt cuộc là cậu muốn gì?".
"Tới lúc đó hãy nói, cậu tập tiếp đi
Ngân Hách hình như nhớ ra chuyện gì, toét miệng cười. Sau đó, lúc quy người đi ra khỏi phòng tập, hắn quay đầu lại, nói: "À, phải rồi, đừng quên học Anh văn nhé!".

*****

Ngày hôm sau, quả nhiên không ngoài dự đoán của tôi, mây đen trùm phủ lớp tôi.
"Huệ Bân". Người bạn mà tôi chẳng nói chuyện lần nào cũng đến hỏi tôi: "Cậu và Ngân Hách có thật là không có gì?"
"Hử? Ừ, tất nhiên rồi. Chúng tôi là chị em họ mà." Tôi cười cởi mở, đứng dậy khỏi ghế.
"Ái chà, Huệ Bân, nghe nói cậu va Ngân Hách đang yêu nhau?"
"Không phải."
Đây là câu hỏi thứ bao nhiêu như thế rồi? Đối với câu trả lời của tôi, mọi người ném cho cái nhìn hoài nghi. Đã nghi ngờ tôi, thì lại còn hỏi tôi làm gì?...
« Trước1...2425262728...48Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
Cùng chuyên mục
» Truyện dài Bí Mật Người Yêu Cũ
» Truyện dài Khúc Mưa Tan (Shock Tình 2)
» Truyện dài Bạn gái của thiếu gia
» Truyện dài Chỉ có thể là Yêu
» Truyện dài Em sẽ đến cùng cơn mưa
1234...101112»
Bài viết ngẫu nhiên
» Tiểu Thuyết Sói
» NGƯỜI SĂN ÁC QUỶ #2
» Người Săn Ác Quỷ
» Cô Giáo! Em Sẽ Mãi Ở Trong Tim Anh!
» Ai Sẽ Dắt Em Qua Nỗi Đau ?
Tags:
bạn đang xem

NGƯỜI SĂN ÁC QUỶ #2

bạn có thể xem thêm

Truyện dài còn nữa nè

NGƯỜI SĂN ÁC QUỶ #2 v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk