watch sexy videos at nza-vids!

NGƯỜI SĂN ÁC QUỶ #2

score
Đánh giá: 4.5/5, 6566 bình chọn

Khỉ thật?Tôi lấy điện thoại ra, nhắn tin cho Ngân Hách.
"Cậu định giải quyết thế nào?".
Không bao lâu sau, tôi nhận được tin nhắn.
"Cậu đợi tớ."
"Tớ đợi dài cổ ra rồi này".
"Thế thì tớ giúp cậu thu ngắn cổ lại."
"Cám ơn."
"Biết thì tốt."
"Bây giờ tớ không có tâm trạng để đùa!"
"Thế mà còn tâm trạng nhắn tin cho tớ à?"
Tên đáng chết! Đồ khốn!
"Lý Huệ Bân! Ra khỏi lớp!"
Tôi ngẩng đầu lên. Cô giáo dạy Văn đang giận dữ nhìn. Tôi cầm cặp đi ra ngoài hành lang đứng, sau đó, gọi điện thoại cho Ngân Hách.
À, phải. Hắn cũng đang học mà. Tất nhiên là không thể nghe điện thoại rồi.
"Alo, xin chào."
Lẽ nào hắn không phải học sinh trường tôi?
"Cậu không phải đang lên lớp sao? Sao có thể nghe điện thoại?".
"Cậu có thể gọi điện thoại, tại sao tớ lại không thể nghe?".
"Ồ, thế à? Nhưng sao cậu không đến lớp tớ?".
"Cậu muốn tớ xông vào khi cậu đang học à?".
"Không, sau khi kết thúc tiết học này thì đến, biết chưa? Cậu nhất định phải tiến hành theo kế hoạch của tớ!".
"Tất nhiên rồi." Nói rồi, Ngân Hách cười hì hì trong điện thoại như rất thích thú.
"Cười gì thế? Cậu vừa cười là tớ thấy bất an."
"Cậu nhất định phải nhớ thỏa thuận giữa chúng ta đấy. Cậu phải làm một việc mà tớ yêu cầu."
"Chỉ cần không phải là tiếp xúc thân mật từ hôn nhau trở lên."
"Được thôi, mà sắp tới kì thi học kì rồi, môn tiếng Anh phát triển thế nào rồi?".
Ai không biết, còn tưởng chúng tôi mấy ngày không gặp mặt nhau.
"Không biết, cậu đừng hỏi nữa. Tớ sắp điên rồi này. Đều là bị cậu chọc tức..."
"Tớ cho cậu xem một tin nhắn thú vị nhé? Khi nổi giận, thì cậu hãy xem tin nhắn này để bớt giận."
"Gì thế?".
"Tớ gửi ngay cho cậu."
Cạch.
Tuy tôi đã ngửi thấy mùi nguy hiểm, nhưng vẫn chờ đợi. Lúc nhìn thấy tin nhắn hắn gửi, tôi suýt làm rơi chiếc điện thoai.
"Cảnh cáo: Người ngoài hành tinh, lập tức rời khỏi trái đất!"
Chương 57

"Đồ khốn, cậu mà đến thì cậu chết với tớ"
Gửi tin nhắn trên đã hơn 10 phút, nhưng tôi vẫn chưa nhận được tinn nhắn trả lời nào.
Cuối cùng cũng trấn áp được hắn.
15 phút sau, chuông tan học vang lên. Sau khi cô giáo dạy Văn đi khỏi, tôi trở vào lớp, ngồi vào chỗ của mình đợi Ngân Hách xuất hiện. Đã hơn 2 phút rồi, tôi vẫn không thấy bóng dáng hắn đâu.
"Tên này?..." Tôi mở cửa lớp, ra ngoài hành lang đứng. Chẳng bao lâu, Ngân Hách xuất hiện, hắn hỏi ngay: "Sao lại đứng ngòai này?".
"Đợi cậu đấy!".
"Cậu nhớ tớ đến thế à?".
"Hiểu lầm cũng là một chứng bệnh đấy". Tôi vừa nói, vừa lắc đầu. Ngân Hách toét miệng cười:
"Cậu đã nghĩ kĩ nên làm thế nào chưa? Có kế hoạch gì không?".
"Kế hoạch gì?".
"Lẽ nào, cậu chưa từng nghĩ rằng phải làm thế nào?".
"Có gì phải nghĩ? Chỉ cần đi nói với mọi người là tớ và cậu không quen nhau thì chẳng phải là được rồi sao?".
Ông trời ơi, cầu xin ông! Kiếp sau, ông nhất định phải để cho tên Ngân Hách này khắc cốt ghi tam, cái gì gọi là "hiểu rõ tình hình" và "kế hoạch".
Đột nhiên, tôi nghe thấy phía sau có tiếng bàn ghế ồn ào. Quay lại nhìn, tôi phát hiện, tất cả con gái lớp tôi đều chạy đến trước cửa sổ cạnh hành lang, đang vươn dài cổ nhìn chúng tôi.
Tại sao mỗi lần tôi và Ngân Hách bên nhau đều gặp phải tình trạng này nhỉ?
"Thật đẹp trai qúa".
""Làm thế nào bây giờ? Thật đáng yêu quá".
"Tốt quá, thật tốt quá!".
Đào hoa như thế, chắc trong lòng cậu vui lắm nhỉ, Hạ Ngân Hách?
"Bây giờ làm thế nào?..." Tôi hỏi với giọng nhỏ như tiếng muỗi kêu, Ngân Hách vẫn giữ nguyền nét mặt, không nói gì.
Lúc tôi đang do dự nên làm thế nào, Ngân Hách bỗng ôm chầm vai tôi. Sau đó, hắn nhìn mấy đứa con gái lớp tôi đang đứng bên cửa sổ, hỏi:
"Chúng tôi có xứng đôi không?".
Cái tên này, các bạn lớp tôi đều lớn hơn cậu mà? Cậu không ăn nói tử tế, cậu tưởng họ sẽ trả lời cậu à?
"Xứng!".
Vẫn có người trả lời đấy chứ.
Ngân Hách bỗng đầy nhẹ tôi ra, sau đó nói:
"Chị Huệ Bân không chỉ đẹp, học tập ,thể thao đều rất xuất sắc, hơn nữa ,tính cách rất tốt, nhưng....tôi không thích cô gái lớn tuổi hơn mình. Tôi cũng thích ăn cỏ non, cho nên, con gai từ lớp 9 trở lên, đều không nằm trong tầm ngắm của tôi. Nhưng bỗng lan truyền tin tức nhảm nhí, làm cho người ta thật khó chịu. Phải không ? Chị?"
Tôi gật đầu, nếu bây giờ tôi mở miệng, nhất định tôi sẽ mắng hắn té tát. Ông trời ơi, hãy cho con sức chịu đựng.
Ngân Hách vừa nói xong, tại sao mặt các bạn lớp tôi lại chùng xuống?
Lúc này, chuông vào học vang lên. Ngân Hách vỗ vai tôi, nói: "Chị, em có bạn gái rồi. Em muốn chị gặp cô ấy".
"Hử? Ừ, ừ...". Hạ Ngân Hách, tài diễn xuất của cậu có thể nói là tuyệt vời!
"Cô ấy rất đẹp. Chị đừng ngủ gật, phải chăm chỉ học. Em đi nhé!".
Sau khi tiễn Ngân Hách xong, tôi trở về chỗ ngồi của mình, phát hiện ra là cả lớp đang chìm trong bầu không khí u ám. Đây có lẽ là hiệu ứng do câu con gái lớn tuổi không nằm trong tầm ngắm của tôi mà Ngân Hách mang lại.
Tiết học Triết học này thật im lặng khác thường, điều này khiến cho thầy cô giáo vui mừng, nhưng hơi bỡ ngỡ.
Giờ đổi tiết, các bạn vẫn ngồi ủ rũ.
Hóa ra, trong lớp tôi, Ngân Hách cũng có sức ảnh hưởng lớn đến thế?
Tôi viện cớ đi vệ sinh, chuồn ra khỏi lớp.
"Ơ?".
Ngân Hách đang đứng ở hành lang, nhìn thấy tôi, liền kéo xuống bãi chứa rác dưới tầng trệt.
"Hiệu quả thế nào?".
"...?"
"Tin tức nhảm nhí đó có phải là được dẹp yên rồi không?". ”"Đúng thế, bây giờ vẫn chưa biết. Cậu nói không có hứng thú với con gái lớn tuổi, điều này càng có uy lực hơn tin tức nhảm nhí đó. Cậu muốn biết kết quả thì nhắn tin là được rồi, chạy đến đây làm gì?"...
« Trước1...2627282930...48Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
Cùng chuyên mục
» Truyện dài Bí Mật Người Yêu Cũ
» Truyện dài Khúc Mưa Tan (Shock Tình 2)
» Truyện dài Bạn gái của thiếu gia
» Truyện dài Chỉ có thể là Yêu
» Truyện dài Em sẽ đến cùng cơn mưa
1234...101112»
Bài viết ngẫu nhiên
» Ai Sẽ Dắt Em Qua Nỗi Đau ?
» Bạn gái của thiếu gia
» Bí Mật Người Yêu Cũ
» Cho Tôi Xin Một Vé Đi Tuổi Thơ
» Chồng Trả Tự Do Cho Vợ Đấy Mình Chia Tay Nha
» Cô dâu đi học - full
» ĐỪNG ĐÙA VỚI TEEN
» Khúc Mưa Tan (Shock Tình 2)
» KÝ SỰ ĐÒI NỢ #1
» KÝ SỰ ĐÒI NỢ #2
123»
Tags:
bạn đang xem

NGƯỜI SĂN ÁC QUỶ #2

bạn có thể xem thêm

Truyện dài còn nữa nè

NGƯỜI SĂN ÁC QUỶ #2 v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk