“ Kỳ thi tiếng Anh lần này dễ? Thế cậu được mấy điểm?”
“ 92 điểm.”
“ Này, tớ được có 52 điểm! Cậu có phải đang cố ý chọc tớ?” Tú Nhi bên cạnh tôi nhảy cẫng lên.
92 điểm có lẽ có thể được hạng nhất nhỉ?
Tôi bước thoăn thoắt đến khu mua sắm sầm uất, nhưng tai lại phải đương đầu với thử thách nghiêm trọng. Bởi vì, Tú Nhi đi bên cạnh, cứ nhìn tôi hầm hầm,
Kỳ thi học kỳ cũng thi xong rồi, để kỷ niệm kì thi học kì kết thúc, tôi và Tú Nhi đến khi phố sầm uất này. Ngân Hách đã tốn bao tâm huyết cho kì thi tiếng Anh của tôi.Tôi muốn mua chiếc áo sơ mi cho hắn. Sự đả kích của bố làm tôi đạt được 92 đuểm môn tiếng Anh, tôi cũng chọn một món quà cho bố.
Lúc tôi và Tú Nhi đang hồ hởi nhìn xung quanh, bỗng có linh cảm chẳng lành sau lưng. Tôi quay lại, phát hiện bao người đàn ông lạ hoắc đang đi theo sau chúng tôi. Chạm phải cùng lúc ánh với ánh mắt của bao người họ, điều này nói rõ, họ đã bắt đầu chú ý tôi từ lúc nãy.
“ Câụ đang nhìn gì thế?” Tú Nhi hỏi,.
“ Hả? Không có gì...”
“Sao thế? Phát hiện ra có gì khác thường à?”
“ Ừ...có một chút.”
Tôi tránh ánh mắt của họ, đến toà lầu bách hoá có người đông như nước. Sau đó, chúng tôi đến tủ trưng bày trang phục nam giới, tôi quay lại, ba người đó không thấy nữa.
Là tôi quá đa nghi ư? Tôi vẫn có cảm giác như đang bị người ta theo dõi, điều này làm tôi không vui, đảo mắt quan sát tình hình xung quanh.
“ Lúc nãy, cậu sao thế?” Tú Nhi giả vờ như đang lựa quần áo, nói nhỏ với tôi.
“ Có người theo dõi tớ.”
“ Sao tớ không cảm thấy...”
“ Không, bây giờ chỉ còn một tên đang đảo quanh chúng mình.”
“ Thế thì bắt hắn lại, dạy cho một trận.”
“ Không được, tớ không thể gây chuyện. Cứ từ từ.”
“ Để xem bọn chúng có động tĩnh gì không?”
“ Ừ. Cậu cứ giả vờ như không biết gì cả.” Tú Nhi nghe tôi nói, liền nói lớn :
“ Không biết chú mặc chiếc áo này hợp không?”
“ Tại sao cậu xem ra càng thích thú hơn tớ nhỉ?”
“ Tất nhiên...?”
“ Phải, bố hình như cũng rất thích cậu.”
“ À, Huệ Bân. Thành Huân về Mỹ rồi.”
“ Hả...? ...Tại sao???”
“ Đúng thế...tâm trạng hình như có rất nhiều thay đổi.”
Lời này nói thế nào?
“ Nghe nói cậu nổi giận với Thành Huân.”
“ ...”
Bởi vì chuyện lớp phó lần đó, tôi đuổi Thành Huân ra khỏi cửa không chút thương xót. Nghĩ kỹ lại, từ sau lần đó, Thành Huân chưa từng xuất hiện trước mặt tôi. Thỉnh thoảng nhìn thấy, cũng chỉ là bóng lưng của Thành Huân và hình dáng đi cùng bạn bè nó. Nói chính xác, đó cũng chỉ nhìn thấy hai lần.
“ À...là vì tớ mới rời khỏi phải không?”
“ Là vì cậu, cũng vì nó không thích hợp với Hàn Quốc lắm.” Tú Nhi nói.
“ ....”
“ Cậu đừng làm ra vẻ mặt day dứt như thế. “ Tú Nhi tiếp tục.
“ Cậu nói với nó, tớ rất xin lỗi. Lúc đó, tớ chỉ là quá giận.”
“ Thôi....mau chọn quần áo đi!”
Nói thế nào, Thành Huân cũng là em họ Tú Nhi, Tú Nhi có lẽ rất hận tôi. Tôi vội im miệng, bắt đầu chọn quần áo, Tú Nhi cũng không nhắc lại chuyện của Thành Huân nữa. Tôi rất cảm kích, đồng thời cũng rất áy náy. Tôi hạ quyết tâm, nếu có một ngày gặp lại Thành Huân , tôi sẽ nói với nó, lúc đó quả thật là có nỗi khổ bất đắc dĩ. Nói thế nào đi nữa, nó cũng là vì thích tôi nên mới suốt ngày đi theo tôi .
Tôi dạo xung quanh, chọn vài áo ngắn tay thiết kế đơn giản mà tinh xảo, lại mua thêm một chiếc áo ngắn tay tặng dì, rồi đi ra khỏi cửa hàng.
“ A! Thật thoải mái.” Tú Nhi rên rỉ.
“ Đúng thế.”
“Vì cậu chỉ mải lo học Anh văn, không dẫn tớ đi chơi, tớ cũng lâu rồi không ra ngoài dạo phố! Nhưng đi mua sắm thế này cũng thật hạnh phúc. Phải không? Sau này, chúng ta nên thường xuyên dạo phố, thế nào?” Tú Nhi bỗng kề sát mặt vào tôi.
Nhưng, toàn bộ tinh thần tôi đều tập trung vào tình hình phía sau tôi. Vốn dĩ, tôi phớt lờ, không quan tâm, nhưng bây giờ, càng lúc càng cảm thấy bất an.
Tôi nói nhỏ với Tú Nhi :” Tú Nhi, tớ đếm đến 3, chúng ta cùng chạy mau nhé.”
“ Sao? Vẫn còn người đi theo chúng ta à?”
“ Ừ...Thật làm tớ điên lên mất.”
“ Cậu sao thế? Hay là bắt bọn chúng lại dạy cho một trận.”
“ Tớ không muốn làm mất đi tâm trạng vui vẻ của ngày hôm nay. Cho nên, cho dù mệt mỏi một chút cũng phải chạy trốn.”
“ Phù... Được thôi. Huống hồ, chúng ta còn đang mặc đồng phục học sinh nữa.”
Nếu gây tai hoạ trong giờ phút quyết định này, mặc kệ tiếng Anh hặng nhất hay không hạng nhất gì, đều phải làm theo mệnh lệnh của bố, cắt đứt quan hệ với Ngân Hách!
“ 1....2...3 !”
Tôi và Tú Nhi chạy trên đường đông dúc người qua lại, chạy như bàn chân được thoa dầu vậy. Chưa chạy được bao lâu, cả người đã ướt đẫm mồ hôi, nhưng, chung tôi không dám lơ là, tiếp tục chạy.
Quả nhiên không ngoài dự tính của tôi, ở phía sau cũng có hai tên chạy theo chúng tôi. Chúng tôi chạy vào con hẻm ngoằn ngoèo, nhiều ngóc ngách, tiếp tục chạy vào bên trong. Qua một hồi, chúng tôi mới cắt đuôi được bọn chúng.
“ Phù phù .... phù phù .... Bọn chúng là ai? Thật đáng ghét.”
“ Hơ .. hơ...” Tú Nhi chỉ biết thở. “ Tại sao bọn chúng đi theo chúng mình? A, đáng ghét, thật mất hứng, tớ muốn về nhà.”
“ Hả? Nhanh thế?”
“ Ừ! Tớ muốn về nhà, về nhà ngủ.” Tú Nhi chẳng thèm chào tôi một tiếng, đi mất tiêu nhanh như gió. Tôi đứng thừ người nhìn theo chỗ Tú Nhi đi khỏi một lúc, rồi cũng trở về nhà. Hôm nay mua sắm rất vui, nhưng vừa nghĩ đến mấy tên theo dõi, tôi như muốn nổi cáu.
“ Thế này có lẽ được chưa nhỉ?” Cố gắng bỏ đi những gì không vui trong lòng, tôi nhìn túi đồ, nói thầm.
Bính boong!
“ Là ai thế?” Trên chuông cửa vang lên tiếng của dì....