watch sexy videos at nza-vids!

NGƯỜI SĂN ÁC QUỶ #2

score
Đánh giá: 4.5/5, 6541 bình chọn

“ Tớ muốn đi đến một nơi.”
“ Đi đâu?”
“ Tớ và Tú Nhi đi mua sách bài tập. Cậu về trước đi.”
Tôi nhìn thấy ánh mắt bất an của Tú Nhi.
Ngân Hách nghe tôi nói, không nói gì, chỉ gật đầu. Vì không để Ngân Hách nhìn thấy vẻ mặt khác thường của tôi, tôi định quay đi, nhưng lập tức bị Ngân Hách giữ lại. Hắn nhẹ nhàng hỏi : “ Cậu sao thế?”
“ Không có gì.”
Cười lên. Huệ Bân, cười đi.
“ Thật sự không có gì chứ?”
“ Ừ.”
Nếu cười không nổi, thì cố trả lời với giọng vui vẻ lạc quan.
“ Thế à?”
“ Ừ.”
Tôi không thể nói được nhiều hơn?
“ Thế thì tớ tin cậu. Nếu có chuyện gì thì gọi điện cho tớ.”
“ Ừ.”
“ Thật kì lạ....”
“ Sao? Kỳ lạ chỗ nào.?”
Nghe tôi hỏi, Ngân Hách trả lời:” Dáng vẻ của cậu bây giờ giống như, nếu đưa cho cậu con dao, cậu có thể đi giết người ngay.”

* * * * *

“ Mẹ kiếp. Trễ quá rồi.”
“ Này ! Này! Huệ Bân !”
Tú Nhi lập tức giơ tay ra, định ngăn cản tôi . Tôi quăng cặp vào lòng cậu ấy, chạy ngay ra ngoài. Thay bộ đồ thể dục, tôi đi lên lớp Tóc Xám, nhưng lớp hắn đã khoá rồi. Tôi đá mạnh vào cánh cửa lớp khoá chặt.
“ Mẹ kiếp!...”
Tôi lại chạy đến cồng trường, nhưng vẫn không thấy tăm hơi của Tóc Xám đâu. Học sinh lớp 11, lớp 12 đã tan học, về nhà rồi, tôi nhìn xung quanh, bỗng cảm thấy người mềm nhũn cả ra.
Tôi vốn tưởng có thể báo thù ngay, nhưng... Tôi dựa vào cổng trường. Bầu trời tối đen hình như muốn đổ sụp xuống.
“ Đã đi rồi....?”
“ Cậu đang nói gì?”
Giọng nói của người khác vang lên, giống như từ trong bóng của tôi đi ra, giống như sống trong bóng tối, Tóc Xám đứng sau lưng tôi rất tự nhiên, không có chút tiếng động gì. Tôi căn bản không cảm nhận được sự tồn tại của hắn.
Tuy tôi qúa sơ ý, nhưng như thế cũng....
“ Câụ không sợ khi bị doạ à?” Hắn hỏi.
“ Sao có thể bị doạ chứ.”
“ Cậu biết à?”
“ Đúng thế.”
Sao có thể như thế, ngay cả hắn đứng bên cạnh, tôi cũng không nhận ra. Tôi không có biểu hiện gì, là vì không có thời gian tỏ ra kinh ngạc, cơ trên mặt đã tê cứng rồi.
“ Buổi tối, cậu còn học môn thể dục à?”
“ Không.... Không phải....”
“ Thế tức là muốn theo dõi ai?”
“ Trí tưởng tượng của cậu phong phú quá.”
“ Tôi cũng hi vọng đây chỉ là tưởng tượng của cậu.” Nụ cười của Tóc Xám làm tôi e ngại. Hắn vỗ vai tôi, nói tiếp:” Nhưng lần sau, đừng như thế này nữa.”
Mẹ kiếp, phải chăng hắn đều biết cả?
Tóc Xám chầm chậm đi ra khỏi cổng trường.
Tôi nắm chặt nắm tay, tao quyết không tha cho mày!
Tối đó, không cách nào ngủ được, trong đầu tôi luôn hiện lên hồi ức đáng sợ lúc 7 tuổi. Ký ức...phẫn nộ...bi thương....lấp đầy nội tâm của tôi, tôi trải qua một đêm đáng sợ, dài dằng dặc.
Sáng sớm hôm sau, Tú Nhi đến bên tôi, hỏi:” Không việc gì chứ? Hả?”
“...”
“ Cậu sao thế? Thất bại rồi à?”
Tôi khẽ gật đầu.
“ Thật à? Cậu sẽ thất bại?.”
“ Tớ sắp điên rồi.”
“ Sao lại như thế? Hay là từ bỏ đi?”
“ Lý Tú Nhi “
“ ? “
“ Cậu biết rõ, tớ đã chịu đựng thế nào. Cậu còn nói như thế?”
“ Phải. Nhưng con người dẫu sao cũng phải sống. Hơn nữa, nếu Ngân Hách biết rồi....”
“ Biết cũng không sao, cậu ấy sẽ tin tớ.”
“ ... “
“ Cho dù không tin cũng không có cách nào khác. Trò chơi đã bắt đầu rồi.”
“ Huệ Bân, tớ thật sự rất lo cho cậu.” Ánh mắt Tú Nhi đầy vẻ lo lắng. Tôi quả thật không cách nào nhìn thẳng vào đôi mắt của cậu ấy, chỉ nhìn xuống đất.
“ Thôi được. Giờ có thể làm gì chứ? Ít ra, tớ nên tin cậu chứ.”
Cuối cùng, Tú Nhi vỗ vai tôi rồi bỏ đi, động tác nhỏ này của cậu ấy lại như tiếp thêm sức mạnh vô tận cho tôi.
Tôi học mà tinh thần không tập trung. Lúc đang học giờ tự học, tôi nhận được tin nhắn của Ngân Hách.
“ Hôm nay, tớ phải đến một nơi. Cậu tự về nhà đi.”
“ Đi đâu?”
“ Đi mua sách.”
Tuy tôi không tin lắm, nhưng chuyện này, đối với tôi, là chuyện tốt.
“ Ừ, biết rồi. Đi sớm về sớm.”
Tốt quá rồi, ông trời cũng giúp tôi,
10 phút trước khi giờ tự học kết thúc, tôi thay bộ quần áo thường, đi ra ngoài.
Hôm nay, Tú Nhi cũng rất lo lắng, nhưng tôi đã đợi thời khắc này lâu lắm rồi, cho nên chỉ có thể tiến hành theo kế hoạch.
Nấp trong con hẻm tối qua, lúc rời khỏi, Tóc Xám đã đi ngang qua, tôi chờ đợi.
Học sinh năm cuối cấp tràn ra như nước thuỷ triều lên. Đợi đến khi mọi người về gần hết rồi, Tóc Xám mới đi ra. Hôm nay tối hơn hôm qua một chút. Cứ sau lưng Tóc Xám, tôi cẩn thận đi theo, không nghe thấy tiếng bước chân, không nghe thấy tiếng gió, cũng không thấy hơi thở của tôi.
Tóc Xám đi vào một công viên ít người lui tới.
Hắn có lẽ không nhận thấy đâu nhỉ? Tôi đi qua, cố hết sức không gây ra bất kỳ tiếng động gì rồi nấp sau thân cây cách Tóc Xám một khoảng. Tóc Xám vẫn cúi đầu đứng đó.
Rốt cuộc đang làm gì? Đứng đó làm gì? Đợi tôi xuất hiện ư?
Đúng lúc tôi đang nghĩ đến những khả năng như thế này, thế nọ, Tóc Xám bỗng ngẩng đầu lên. Bởi vì phía sau vang lên một giọng nói.
“ Đã đến rồi à?”
Giọng nói quen thuộc, cảm giác bất an. Trong công viên tĩnh lặng, tiếng nhịp tin tôi đập nghe thình thịch.
Từ từ quay đầu lại, nhìn về phía lối vào công viên, sau đó, tôi nhìn thấy.
Ngân Hách đang ung dung bước vào công viênTrong chớp mắt, tôi cảm thấy thế giới này bị nhuộm thành một màu, sau đó, lại bị nhuộm thành một màu khác, mỗi lần là một màu đơn sắc. Mắt tối sầm, có cảm giác mất cả thế giới....
« Trước1...3334353637...48Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
Cùng chuyên mục
» Truyện dài Bí Mật Người Yêu Cũ
» Truyện dài Khúc Mưa Tan (Shock Tình 2)
» Truyện dài Bạn gái của thiếu gia
» Truyện dài Chỉ có thể là Yêu
» Truyện dài Em sẽ đến cùng cơn mưa
1234...101112»
Bài viết ngẫu nhiên
» Ai Sẽ Dắt Em Qua Nỗi Đau ?
» SIÊU QUẬY TRƯỜNG K.W #3
» SIÊU QUẬY TRƯỜNG K.W #2
» SIÊU QUẬY TRƯỜNG K.W #1
» NGƯỜI SĂN ÁC QUỶ #2
» Người Săn Ác Quỷ
» Người con gái anh không thể quên voz
Tags:
bạn đang xem

NGƯỜI SĂN ÁC QUỶ #2

bạn có thể xem thêm

Truyện dài còn nữa nè

NGƯỜI SĂN ÁC QUỶ #2 v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk