Tôi nằm trên giường, nghĩ đến chuyện Cường Thịnh Phái , cứ nghĩ, cứ nghĩ đến lúc chìm vào giấc ngủ.
* * * * * *
“ Hơ...hơ...” Tú Nhi giờ này vẫn còn ngáp.
Tôi hỏi: “ Tối qua cậu làm gì?”
“ Bởi vì, môn tiếng Anh chỉ thi được 52 điểm, mẹ tớ lấy quyển từ điển tiếng Anh đánh tớ một trận. May mà không phải vỏ CD.”
Tú Nhi chưa đinh lại thần hồn, rùng mình. Tiếng Anh thì được 52 điểm là vì vẫn còn để những đáp án sai, không sửa lại. Giờ tiếng Anh hôm sau, nó vẫn nằm ngủ trên bàn như thường, tính ương ngạnh của con nha đầu này thật khiến người ta phục sát đất. Tôi cũng ngủ trong giờ Anh Văn, nên bị thầy Anh văn nói lại với thầy chủ nhiệm. Kết quả, hai đứa chúng tôi phải quét dọn nhà vệ sinh.
“ A, đứa đáng chết nào lại làm phân dính ra ngoài thế này?!” Tú Nhi gào lên tuyệt vọng.
Tôi không phát biểu bất kì ý kiến nào về điều này.
Chúng tôi oẳn tù tì để phân công, Tú Nhi bị thua phải phụ trách dội bồn cầu, còn tôi quét dọn nền nhà. Tôi múc một gáo nước đầy, chà mạnh trên nền nhà.
Tú Nhi kêu thảm thương : “ Đứa đáng chết nào, hậu môn ở sau mông, ngay bồn cầu cũng không đi đúng chỗ là sao, làm phân dính cả ra ngoài. Nếu tớ mà bắt được thằng này, tớ nhất định kéo hắn đến bệnh viện để phẫu thuật sửa lại vị trí hậu môn.”
“ Ào!”
Mắt tôi vừa nhìn Tú Nhi, tay vừa cầm gáo tạt nước xuống nền nhà.
“ A...mát quá...”
Tôi quay ngay lại, phát hiện tất cả nước trong gáo đều dội lên người Tóc Xám.Chết tiệt!
Chúng tôi quét dọn phòng vệ sinh nữa trước, rồi đến phòng vệ sinh nam, không ngờ lại có người bước vào.
Áo sơ mi của Tóc Xám đều ướt cả. Tuy tôi cảm thấy rất có lỗi, nhưng những lời vọt ra từ miệng lại là :
“ Lúc trên lầu nhìn trộm người khác, tôi đã nhận ra rồi. Đáng đời.” Cái miệng chết tiệt của tôi.
“ Đó là tại cậu không chú ý.”
“ Đúng thế, thật xin lỗi, lần này cậu hài lòng rồi chứ?”
Tóc Xám nhìn tôi một lúc rồi bắt đầu cởi từng nút áo trên áo sơ mi mình.
“ Này. cậu đang làm gì thế?” Tôi hỏi.
“ Đã ướt rồi thì phải đem nó hong khô chứ.”
Chưa kịp ngăn hắn, hắn đã cởi áo sơ mi ra rồi.
“ Này! Đồ biến thái!”
Gáo nước trên tay tôi rơi xuống đất.
Tròng đen mở to, ánh mắt tôi chỉ dừng ở một chỗ :
Đó chính là hình xăm cây thánh giá trên vai Tóc Xám!Cậu là đồ biến thái à? Nhìn gì mà nhìn?”
“ !”
“ Cậu có thể di chuyển ánh mắt đi chỗ khác ?”
Tóc Xám hình như đang đợi tôi dội nước để cởi áo ra, bên trong, hắn mặc áo thun ba lỗ.
Nhưng tất cả không cần thiết, bởi vì mắt tôi chỉ nhìn vào hình xăm cây thánh giá trên vai hắn, tôi cứ trừng mắt nhìn cái hình đó, không cách nào quay nhìn chỗ khác được.
“ Xem đến ngẩn ngơ rồi à.” Tóc Xám giũ áo, không nhận ra điều bất thường ở tôi.
“ Đó...là gì?...” Tôi run rẩy hỏi.
“ Cái gì? Cái này?” Tóc Xám nghe tôi hỏi, chỉ hơi mỉm cười, hỏi lại như vậy, rồi không nói gì thêm. Tú Nhi cũng nhìn chằm chằm vào vài Tóc Xám, Tóc Xám nhìn hình xăm cây thánh giá trên vai mình một cái, tỏ vẻ không quan tâm.
“ Trả lời tôi.” Tôi gằn giọng.
“ Không có nghĩa vụ trả lời.? Cậu xin lỗi tôi trước đi.”
“ Nếu tôi xin lỗi, cậu sẽ trả lời câu hỏi của tôi chứ.?”
“ Tất nhiên.”
“ Xin lỗi. Xong rồi. Trả lời câu hỏi của tôi đi.”
“ Câu hỏi là gì?”
“ Đó là gì?”
“ À, cậu hỏi tớ đây là gì?”
“ Đúng.”
Tôi rất sốt ruột, nhưng Tóc Xám lại rất điềm tĩnh. Tôi cảm thấy tim mình sắp nổ tung. Nhưng, Tóc Xám lại cười, tất cả sắp dồn tôi sắp phát điên rồi. Tóc Xám nhoẻn miệng cười, nói: “ Cậu không biết sao? Đây là hình xăm đấy.”
Tóc Xám đang đùa tôi? Chưa đợi tôi nói gì, Tóc Xám đã mặc lại chiếc áo sơ mi bị ướt.
“ Cậu đừng trừng mắt nhìn tôi như thế.” Tóc Xám chỉ để lại câu nói này, rồi quay người rời khỏi.
Tôi bắt không được hắn, cũng không thể bắt hắn, bởi vì, tay tôi cứng đờ. Tôi sợ, một khi bắt hắn, tay tôi sẽ mềm nhũn ra. Không ngờ lại ở gần thế, ngay cạnh tôi.
Tóc Xám.... Tóc Xám... tại sao lại ở trong trường trung học này?
“ Này, là .... cái đó phải không?” KHi tôi đang lắc lư, Tú Nhi chạy lại, lắp bắp :” Này, sao lại...sao lại...như thế? Tối qua tớ nói chuyện điện thoại với Thái Nguyên , cậu ấy nói với tớ hết cả rồi. Điều này tức là nói, tên hồi này là Cường Thịnh Phái? Chuyện này cũng thật vô lý.? Cường Thịnh Phái không phải là tổ chức học sinh gì cả! Đó là tập đoàn bạo lực, xã hội đen, sao lại ở trong trường học? Hơn nữa, chưa từng gây chuyện lần nào?”
“ ....”
“ Cậu phải cẩn thận hơn. Nói không chừng, có lẽ ....”
“ Thế thì tốt quá.”
“ Huệ Bân?”
“ Không phải hắn giết tớ....”
“ ... “
“ Mà là tớ giết hắn.”
Tôi bước ra khỏi nhà vệ sinh nhìn bóng Tóc Xám đi xa. Tóc Xám hình như cũng cảm nhận được, hắn quay lại, nhìn vào mắt tôi, nhếch mép cười lạnh lùng. Sau đó, hắn quay đi, ung dung mất hút ở cuối hành lang.
“ Cũng tốt, tao sẽ giết mày. Nếu mày thật sự là người của Cường Thịnh Phái, tao sẽ giết mày. Cho dù là ai, chỉ cần tìm được, tao sẽ giết bằng hết bọn chúng.”
“ Làm gì thế?”
“ ... “
“ Tớ hỏi cậu đang làm gì thế?”
“ Không có gì.”
Ngân Hách bỗng kề mặt sát trước mặt tôi. Tôi nên cười với hắn, nên giả vờ như không có chuyện gì, nhưng môi đang run rẩy. Tôi muốn mỉm cười, nhưng khoé môi trở nên nặng ngàn cân.
Tôi trở lại nhà vệ sinh, Ngân Hách cũng đi vào theo. Tú Nhi tay run rẩy, đang nhặt gáo nước, Ngân Hách nhặt ca nước lên thay Tú Nhi, rồi hỏi tôi :” Hôm nay ăn cơm ở trường rồi hãy về nhé?” ...