"Chị... chị?"
Tôi túm chặt cổ áo Thành Huân và kéo nó như kéo chổi lau sàn, rồi vứt hắn ra ngoài cửa. "em đừng có đến đây nữa! Người chẳng có ích gì cho đời!" Tôi giận lắm rồi! Vừa nghĩ đến ảnh hưởng của việc này, tôi lạnh cả sống lưng, mắt tối sầm. Thành Huân kinh ngạc nhìn, tôi đóng cửa cái rầm!
Lớp phó vẫn ngồi bắt chân chữ ngũ trên ghế nệm ở phòng khách tầng 1. Lẽ nào tôi là phạm nhân?
"Lớp phó, giữ bí mật giúp tớ nhé! Hả? Chuyện này nếu truyền ra ngoài sẽ rất phiền phức!"
"Là bồ bịch à?"
"Không phải, điên à? Không việc gì thì bồ bịch chi? Không phải thế, thật ra, nó giúp bố tớ làm việc nhà. Vì không có nơi nào thích hợp để quản lý nó nên mới để ở nhà tớ."
"Chà? Sau đó thì phải lòng nhau. Thế thì phòng mà cậu bảo là phòng em họ là phòng Ngân Hách à?"
Tôi đỏ mặt là ý gì?
LỚp phó mỉm cười: "Tốc độ tiến triển tình cảm, không nhìn cũng biết là nhanh như tàu cao tốc TGV?"
"Chẳng có gì cả!"
"Cái gì? Lẽ nào cậu không có sức hấp dẫn?"
Này, này, tớ đang thương lượng với cậu mà. "Lớp phó, cậu đừng nói lung tung được không? Tớ tại sao lại trở nên thấp kém như thế? Cái giá cậu ngủ lại nhà tớ một đêm là không được nói gì, biết chưa?"
"Ừ, tất nhiên! Tình bạn chúng ta sẽ càng thêm thân thiết."
Đồng ý nhanh thế, tôi cảm thấy bất an...
"Có thể mời tớ đi căng tin một tuần?" Lớp phó lộ bộ mặt thật.
"Một tuần? Ừm... tất nhiên!" Tôi vẫn cảm thấy bất an, sao không phải một tháng?
"Còn nữa, tớ còn một điều kiện."
Ra thế.
"Gì nữa?"
LỚp phó đỏ mặt: "Người vừa mới đi ra... Cậu có thể giới thiệu người tên Thành Huân đó cho tớ không?..."
*****
"Bị phát hiện rồi à?"
"Không phải tại tớ, đều tại tên Thành Huân đó xông vào, sau đó, hắn làm hỏng hết mọi chuyện. À, cậu đi đâu thế?"
"Ra ngoài cho khâu khoả." Ngân Hách ngồi xuống ghế rồi vỗ vào chỗ ngồi cạnh mình, tôi đi lại, ngồi xuống. Ngày chủ nhật quí báu, việc nên làm lẽ ra là nghỉ ngơi, xem sách thì hai vị khách không mời mà đến đã làm tôi quá mệt mỏi cả về thể xác lẫn tinh thần.
"Ôi, thật là... Làm sao bây giờ?"
"Chẳng phải lớp phó nói sẽ giữ bí mật sao?" Ngân hách hỏi.
"Bởi vì, tớ không tin tưởng cậu ấy. Cho dù là tin tưởng đựoc, cậu ấy cũng sẽ nhìn tớ với ánh mắt kỳ lạ. Hơn nữa, cậu bị nhốt trong tủ lâu như thế mà không thu được kết quả gì." Tôi bất bình, Ngân Hách khoác tay lên vai tôi...
"Tớ thấy trong lòng khó chịu quá, tớ đã nổi giận với Thành Huân. Sau này, hắn có thể gây khó chịu, tớ hơi ngại. Tóm lại, phiền phức quá!"
Nhìn tôi lắc mạnh đầu, Ngân Hách cũng chỉ biết gật đầu.
"Cậu không nghĩ gì sao?" Tôi hỏi.
"Không."
''Tại sao?"
"Tớ đã có kế hoạch, mặc nó có truyền ra ngoài hay không."
"Kế hoạch?"
Ngân Hách nở nụ cười kì cục, hắn kề mặt vào sát chóp mũi tôi, hôn lên môi tôi nhẹ nhàng, tồi lấy môi ra ngay. Đầu tôi kêu o o, thời gian ngừng lại, tim tôi cũng ngừng đập. Thế này... Môi tôi và môi Ngân Hách chạm vào nhau nhu hôn môi gì đó sao?
Nhìn tôi đang sững sờ, Ngân Hách trở về phòng.
Này Ngân Hách, cái giá của việc ngoan ngoãn nấp trong tủ là thế này, xem như, tôi nhường cậu.
Hôm sau.
Trước giờ, tôi chưa hề kháng cự lại việc đi học như thế.
Là Ngân Hách đẩy mạnh tôi vào lớp. Lớp học im phăng phắc, hình như không xảy ra chuyện gì, cũng không có tin gì lạ. Phải, nếu trừ nụ cười cực kỳ nham hiểm trên mặt lớp phó.
"Huệ Bân đến rồi!"
Ánh mắt Tú Nhi nhìn lớp phó vẫn không thân thiện lắm. Tối qua, Tú Nhi gọi điện thoại đến, cho nên, tôi kể cho cậu ấy nghe những bất hạnh to lớn trong ngày. Tất nhiên là trừ chuyện hôn môi. Bây giờ nhớ lại, tôi cũng cảm thấy hai má nóng hổi, tôi bị trúng độc rồi, tôi chết rồi.
"Huệ Bân, cậu qua đây." Tú Nhi đe doạ tôi, nhưng vẫn liếc nhẹ lớp phó một cái. Bây giờ trong tai tôi chỉ vang lên chữ "Thật xui xẻo!"
Đặc biệt là vì lớp phó có ý nghĩ không an phận với Thành Huân, nên làm Tú Nhi càng giận thêm. Lớp phó tự cho không thú vị gì, lại tập trung học.
Tôi ngồi sau Tú Nhi, bắt đầu giờ tự học.
Bỗng từ chỗ lớp phó bay qua chỗ tôi một mảnh giấy, nó hạ cánh rất chính xác, nhẹ nhàng rơi xúông đầu tôi.
"Xuống căng tin mua cho tớ hộp sữa cam."
"Ừ."
Tôi viết rất đơn giản, ném trở lại. Chẳng bao lâu lại bay thêm một mảnh nữa.
"Thành Huân thế nào rồi?"
Chính lúc tôi định trả lời, Tú Nhi giật lấy mảnh giấy, vùa nhìn thấy hai chữ "Thành Huân", nó sa sầm nét mặt, đi lại trước mặt lớp phó và dằn mạnh mảnh giấy xuống bàn: "Cậu định chọc tức ai?"
"Chuyện gì?"
"MỘt lớp phó mà không có chuyện gì làm sao? Lấy nhược điểm của đối phương để uy hiếp?"
Nghe Tú NHi nói, lớp phó đứng bật dậy như lò xo. "Cái gì chứ? Cái gì mà lấy nhựơc điểm đối phương để uy hiếp? Là tự cậu ấy cam tâm tình nguyện đấy chứ!"
"Thành Huân cũng là cam tâm tình nguyện à?"
"À, chuyện đó..."
"Cậu đừng ấu trĩ như thế! Tớ thật muốn cho cậu một đấm. Huệ Bân không có cách nào khác mới im như thóc. Nhưng chắc chắn là, Huệ Bân không muốn chơi với loại người như cậu, gần như thế cũng được. Lúc nên ngừng thì ngừng ngay đi, nếu không, cậu sẽ gặp xui xẻo to đấy!" Tú Nhi trừng mắt nhìn lớp phó lần nữa rồi quay đi.
Lớp phó giận run lên nên cuối cùng vẫn gây ra chuyện!
"Này! Chuyện Huệ Bân và Ngân Hách ở chung nhà là bí mật lớn! Huệ Bân không chơi với cậu nữa nên ghen tị với tớ phải không?" Lời lớp phó.
Chết tiệt! Cả lớp im phăng phắc! Làm sao đây?
"Thật nực cười! Chuyện này mới là bình thường! Cậu không có mắt à? Biết rõ chuyện Huệ Bân và Ngân Hách ở chung nhà là bí mật, cậu còn nói ra? Cho mọi người biết giọng cậu lớn à?" Lời Tú Nhi....