Khốn kiếp! Một lũ hồ đồ!
'Cậu nói là bí mật mà lại còn nói ra chuyện Ngân Hách và Huệ Bân ở chung phòng?"
Bây giờ từ ở chung nhà tiến lên thành ở chung phòng rồi?
"Này! Hai con kia! Còn không câm miệng!" Tôi la lớn!
Tú Nhi và lớp phó cùng dừng lại, lớp học im phăng phắc, mọi người nhìn tôi với vẻ mặt kinh ngạc, sững sờ. Những lời thô tục thốt ra từ miệng tôi để nói với lớp phó và Tú Nhi, tất cả, tất cả đều đang cướp đi sinh mạng tôi!
"Các cậu muốn chết à? Tại sao lại tự tiện nói ra thế hả?" Bạn bè thế đấy. Nếu rớt xuống nước, vật nổi lên đầu tiên chắc chắn là cái miệng. Huệ Bân rất giận, hậu quả chác là rất nghiêm trọng...
Đúng lúc này, thầy chủ nhiệm mở cửa bước vào.
"Ai ở chung với ai?"
Nếu tụi nó ngồi im lặng thì tốt biết mấy, đằng này, một đứa nói lớn: "Là Huệ Bân và Ngân Hách lớp 11 ở chung ạ!"
"Khà khà..." Thầy nghe xong chỉ cười.
Các bạn khác đều đang nhìn vào mặt tôi mà không dám lên tiếng, nhưng tôi biết, chỉ cần tôi rời khỏi lớp nửa lớp, lớp học chắc sẽ vỡ oà.
"Chuyện này không phải là đương nhiên sao."
"Hả? Thầy, con gái và con trai ở chung mà?"
"Hơn nữa lại là nhân vật nổi bật ở khối lớp 11!"
"Biết là họ đang yêu nhau, nhưng không ngờ lại thế này."
"Chúng ta đều bị vẻ bên ngoài của cậu ấy lừa rồi!"
Mấy đứa này, ai còn dám mở miệng nói nữa, xem tao có đấm nát cằm bọn bay ra không!
"Khà, khà. Thầy chẳng phải nói là đương nhiên sao. Huệ Bân và Ngân Hách là chị em họ mà."
"Hả?!"
À! Chữ "À" này lập tức hiện lên trong đầu tôi. Phải, thầy cô đều cho rằng tôi và Ngân Hách là chị em họ, nhờ có bố, chuyện hộ tịch đều ổn thoả tốt đẹp. Bọn khỉ đó vẫn tỏ vẻ không tin, lớn tiếng phản đối.
Thầy chủ nhiệm kiên định: "Là chị em họ! Khà khà, xem ra lời đồn đại sai rồi." Thầy vừa nói xong, tất cả đều đổ dồn ánh mắt về phía tôi.
"À, đó là..."
Lúc tôi định giải thích, có người vỗ vai tôi: "Chị! Chú bảo chúng ta về sớm chút, có buổi họp mặt gia đình."
Quay lại nhìn, là Ngân Hách, tôi sững sờ!
Hắn... hắn vừa gọi tôi bằng chị? Lại thêm... lễ độ...? Ngày tận thế đến rồi.
Ngân hách chọc chọc tay vào lưng tôi.
"À! Ừ, Ngân Hách là em họ tớ. Hì hì..." Tôi cười gượng gạo.
Tụi bạn khỉ sắc sảo đó, lập tức hỏi lại: "Nhưng tại sao lại gạt chúng tớ hai người yêu nhau? Lúc hỏi cậu có phải đang quen nhau không, sao cậu không nói hai người là chị em họ chứ?"
"À, chuyện đó..." Tôi lúng túng.
Ngân Hách chen vào: "Đó là vì em nhờ chị. Em sắp không chống đỡ nổi các bạn nữ lớp 11 rồi. Nếu có một người con gái ở lớp 12 thêm vào, em chắc sẽ chống lại được! Cho nên em mới nhờ chị giả làm bạn gái em."
Các bạn lớp tôi lúc này mới tỏ vẻ chấp nhận. Không, thật ra là bị nụ cười của Ngân Hách mê hoặc rồi.
Lớp phó đẩy đẩy gọng kính: "Nhưng bạn Ngân Hách đến lớp chúng tôi làm gì?"
Chúng tôi đã quên mất sự có mặt của thầy rất lâu, thầy đứng đó. Có nhiều chỗ ngồi nhu thế, sao lại không nhường thầy ngồi chứ?
"Không có gì. Em muốn mượn chị ít tiền."
"Hả? Ừ." Tôi đưa cho hắn 5.000 won, Ngân hách cầm lấy, nhưng vẫn đứng đó.
Tên này! Hừ, được, biết rồi, tôi đưa thêm cho hắn 5.000 won nữa, Ngân Hách bây giò mới toét miệng cười đi ra khỏi lớp.
Sau khi Ngân Hách đi rồi, cả lớp như vẫn quên sự hiện diên của thầy, mọi người bàn tán xôn xao. Nào là "đẹp trai quá", nào là "ghen tị quá", nào là...
Nhưng có một vấn đề vẫn chưa giải quyết, tôi nắm chặt vai Tú Nhi và lớp phó đang định chạy trốn. "Có thể nói chuyện chút xíu được không?"
Đây là giờ nghỉ giữa tiết, tôi kéo Tú Nhi và lớp phó ra hành lang, sau đó vỗ mạnh vào vai lớp phó.
"A!"
"Tức quá đi. Tớ đã bảo không được nói lung tung rồi mà? Cậu chết với tớ!"
Lớp phó xoa xoa vai, lắc đầu lia lịa. Tiếp đến, tôi cũng vỗ mạnh vào vai Tú Nhi, cũng giống như lớp phó, Tú Nhi xoa vai, vẻ mặt đau đớn.
"Nếu các cậu không quản được miệng mình, các cậu chết chắc!" Tôi vừa ra uy, hai người đã gật đầu lia lịa.
Sau khi tan học, tôi cùng Ngân Hách về nhà.
"Ngân Hách, hôm nay rất cám ơn cậu!"
"Ngay cả giải thích cũng không biết à?"
"Não tê liệt rồi, không biết nên nói gì."
"Con gái vốn làm phiền người khác như thế à?"
"Phải. Có thể lớp phó đó đặc biệt nghiêm trọng."
"Đừng chơi với cậu ấy nữa thì được rồi. Lúc đến nhà mình, cậu ấy trông thật chẳng ra sao."
"Tớ cũng không thích chơi với cậu ấy." Tôi sa sầm nét mặt, căn bản là vì không múôn nhắc đến lớp phó nữa.
Chợt nhớ ra, tôi hỏi: "Nhưng tại sao cậu đến lớp tớ?"
"Tớ vốn dĩ là đến xem xét tình hình. Vì ồn ào quá, tớ ở lầu trên nghe thấy hết, thật là kỳ quan! Tớ lo, không tới 10 phút cậu sẽ trở thành vợ chưa cưới của tớ, cho nên mới bước vào."
"Hì hì hì..."
"Quái vật à? Tại sao cười như thế?"
"Quái vật gì chứ? Nhưng cậu thật nực cười. Chị... Oa, gọi lại lần nữa xem."
"Có muốn tớ đẩy cậu một cái không?" Ngân Hách chỉ cái dốc con đường, hỏi. Tôi lắc đầu. Ngân Hách vò đầu: "Sau khi gọi chị, tớ suýt nôn ra, lại thêm lễ độ..." Ngân Hác hvuốt tóc một cách thô lỗ. Xem ra, hắn quả thật không muốn nhớ lại chuyện đó.
"À, cậu trả tiền hco tớ. Cậu không phải nói đến giám sát tớ sao? Không phải đến mượn tiền mà, cho nên, phải trả lại cho tớ."
Nghe tôi nói, Ngân Hách lấy tiền ra xem rồi nói: "cái giá của một tiếng gọi "Chị", cái giá của việc gọi một cách tôn kính, tiền công leo lên lớp cậu, tiền thưởng cứu cậu ra khỏi tình thế khó khăn, cái giá cảu việc tớ bị mất mặt. Tiền này thuộc về tớ!"
phá sản rồi! “Này, hay là lấy 10.000 won đó mời tớ uống rượu đi.”
“Cậu đang giục tớ gọi điện cho chủ tịch đấy à?” n/h vươn vai. Tôi dựa vào cửa phòng n/h nhìn gáy hắn, noi: “Mời tớ uống đi. Hôm nay tớ sợ vỡ mật ra, hơn nữa, ngày mốt là lễ bế giảng rồi.”...