“A!A!A…”:2T-ghost- (21):
Đứa con gái sau tôi sợ rồi. Còn tôi? Tuy không hét thành tiếng, nhưng tiếng rên cứ bật ra miêng như không theo sự chỉ huy của bộ não. Lúc tôi sấp mất hết cảm giác, đoàn tàu dừng lại. Tôi giả vờ không sao, việc giả vờ này tốn rất nhiều sức lực, hỏi Ngân Hách:
“Thú vị không? Ha ha ha…”
Ngân Hách nhìn thămhr về phía trước, ngồi một lúc cứ như bị mất hồn vậy:2T-ghost- (108):. Sau đó, hắn thì thầm trong miệng: “Ừ, hay thật, mình chơi trò khác đi.”
“Hả…?” Tôi cứ tưởng hắn ghét những thứ này, không ngờ hắn lại đòi chơi nửa! Được, đooàn tàu quá đơn giản rồi, đi tàu hải tặc anh hùng của công viên Tỉ Xuyets Lan Đặc. Nếu đi cái này, hắn sẽ không dám ngông cuồng như thế nửa. Mặt Ngân Hách trắng bệch chắc sợ mất nửa phần hồn rồi.
“Đi! Chúng ta đi tàu hải tặc đi!”
“Tàu hải tặc?”
Nhìn chiếc tàu to lớn lắc lư trước mặt chúng tôi, Ngân Hách hỏi một câu đần độn: “ Cái này phải không?”
“Cậu có phải là học sinh trung học Hàn Quốc không đấy?Sao lại không biết tàu hải tặc? Không phải lần đầu tiên đến công viên trò chơi chứ?”
“Lần đầu tiên đến, nhưng có thấy qua cái này trên truyền hình.”
“Hả? Lần đầu?”
“Ừ.”
Xem ra tên nhóc này sinh ra ở nông thôn hay sao? Bố giao tiếp rộng thật. Sao lại xuống nông thôn dẫn về một tên nhóc?
“Cậu sống ở nông thôn à?”
“Không. Này , đi thôi.”
Tới chúng tôi rồi, chúng tôi ngồi ở hàng sau cùng. Nếu ngồi ở dây, hắn sẽ chịu thua thôi. Ha ha ha ha….
“Ngân Hách, nói cho cậu biết, trò này hay cực kỳ.”
“Ừ, hình dáng nó thú vị thật.”
“Cậu nên đung đưa chân, thoải mái chút đi, biết không hả?”
“Ừ, nhưng mà nựng mặt cậu được không?”
“Cậu?...”:2T-ghost- (57):
Tàu bắt dầu chạy rồi. Cùng với thời gian, tàu hải tặc lắc lư càng dữ dội và leo càng lúc càng cao. Có phải vì lâu quá không đi, tôi không thể nào ngẩng đầu lên được. Lục phủ ngũ tạng hình như rối tung lên, đầu nhức mắt hoa.:2T-ghost- (50):
“Ư..”
Một lúc sau, tàu dừng lại. Tôi đang ngâng đầu lên, Ngân Hách nắm chặt tay tôi, hắn chắc cũng chóng mặt đau đầu không ít, ha ha ha…..
Tôi từ từ ngẩng đầu lên, Ngân Hách nói:
“Hay quá tụi mình đi them lần nữa đi!”
“ Về thôi.” Tôi cảm thấy quá đủ.
“Nhanh vậy?”
Ngân Hách thật thích mấy trò chơi này, hắn gần như chơi hết các trò chơi ở đây. Tôi chịu không nổi nữa
Thua rồi, tôi đầu hàng rồi:2T-ghost- (41):. Tôi đã mang biết bao hy vọng, bây giờ mới biết đến đây là sai lầm to lớn.
Khó khăn lắm mới chấn tỉnh lại được vẻ mặt của mình, tôi đi ra khỏi công viên. Thật là họa vô đơn chí, ông trời bắt đầu mưa.
“Phiền thật, mưa rồi à!”
“Ừ, phải rồi.”
Nếu bây giờ bị ướt mưa chắc chắn sẽ bị cảm.
“Mau đi đón xe thôi.”
Nhưng hình như ông trời đang đùa giỡn với chúng tôi thì phải? Taxi cũng không có. Không , kỳ thực là từng chiếc từng chiếc cứ lướt qua trước mặt.
“Phiền thật , phải gọi điện cho chú tài xế thôi.” Bị ướt sũng nước mưa, tôi lấy điện thoại ra xem. Hết pin rồi! Tức chết được, tuy là mùa xuân , nhưng dầm mưa lạnh như vậy, răng tôi bắt đầu đánh vào nhau.:2T-phaobinh-(72):
“Cậu có điện thoại không? Đưa điện thoại cho tôi. A, tôi không nhớ số điện thoại của chú tài xế. Tôi sắp chết rồi.”
“Không gọi được xe àh.”
“Chết rồi, chết rồi, quả thật là…”
Đứng cạnh tên Ngân Hách, hơn nữa lại còn dầm mưa đợi xe! Thật không có mùi vị gì. Tôi kìm chế cơn lạnh đang xâm nhập vào cơ thể và đợi xe một cách vô ích. Bỗng nhiên có cái gì đó khoác lên người tôi. Tôi nhìn lại, là áo khoác của Ngân Hách.
“Cậu ướt mưa bị cảm, chẳng phải là trách nhiệm của tôi sao? Cho nên cậu mặc vào đi, chút nữa sẽ đón được xe.”
Chương 7: BÍ MẬT CỦA HUỆ BÂN
Cả người Ngân Hách ướt sũng nhưng vẫn kiêng nhẫn đứng đợi. Hồi lâu sau, chúng tôi cuối cùng cũng đón được xe. Vừa ngồi lên xe, tôi cởi áo khoác Ngân Hách để lên đùi anh ta, Ngân Hách không nói gì.
Thật ra, biểu hiện của anh ta làm tôi kinh ngạc. Tôi cho rằng nếu tôi có lạnh run , anh ta cũng sẽ vứt tôi vào tủ lạnh mà bỏ đi. Thật không ngờ, lại có tinh thần trách nhiệm như vậy. Tôi có hơi động lòng, nhưng cho dù thế nào, tôi cũng không thể tha thứ.
Về đến nhà, tôi tắm rửa, thay quần áo. Quần áo khô ráo mềm mại làm tâm trạng tôi đỡ hơn nhiều.
Reng reng… chủ nhân nghe điện thoại…?
“Alô, xin chào.”
“Ai đấy?”
Không hiện số điện thoại gọi đến à? Chỉ có thể là Thái Nguyên đại nhân vừa đẹp trai, vừa vĩ đại, vừa tàn nhẫn của Huệ Bân nhếch nhác này thôi.
“Bảo tớ gác máy phải không? Biết rồi.”
“Không, không, đợi đã!”
“Bắt dầu từ chiều hôm nay, tớ sắp bị cậu hành hạ phải không?”
“Này, hôm nay ngay cả tớ cậu cũng đuổi đi, thật là!”
“Thật là thế nào? Thế nào?”
Dù sao, Thái Nguyên cũng không phải học cùng trường. Tú Nhi, Thái Nguyên và tôi, ba đứa là thanh mai trúc mã. Cho nên, về tính nết tôi, họ rõ như lòng bàn tay, tôi cũng không bận tâm nhiều. Thái Nguyên cũng biết, một khi tôi nổi giận thì sẽ trở thành như thế nào.
“Thật là… cậu rất đẹp…”
“tầm thường! Cậu gọi điện cho tớ làm gì?”
“À, phải rồi, tớ đã điều tra Đơn Nhất Phái…”
Lúc đầu, những lời Thái Nguyên nói, tôi nghe bên tai này thì lọt qua tai kia bay đi mất. Nhưng vừa nghe thấy “Đơn Nhất Phái”, tôi lập tức vểnh tai lên.
“Tớ nhờ chú điều tra tên cầm đầu và tổ chức Đơn Nhất Phái. Tớ luôn cảm thấy không có liên quan gì với mẹ cậu.”
“Thế hình xăm trên cánh tay tớ nhìn thấy là gì?”
Về bọn côn đồ giết mẹ, tôi chỉ nhớ một điểm. Đó là hình xăm cây thánh giá trên cánh tay, chỉ nhớ điểm này....