watch sexy videos at nza-vids!

Người Săn Ác Quỷ

score
Đánh giá: 4.5/5, 4334 bình chọn

“Thành tích học chú đều biết, còn về bạn bè thì sao?”
“Thật ngại quá, về phương diện này cháu chưa kịp.”
“Ừ, được rồi. chú chọn món rồi, một chú nữa sẽ mang lên.”
“Món của con cũng gọi rồi à? Con không có ở đây sao bố tự ý quyết định?”
Tôi hỏi lại một cách bực dọc, nhưng bố không để ý đến, chỉ đơn giản gật đầu. bố dường như rất tin tưởng hắn. nếu không thì một chủ tịch tính toán kĩ lưỡng, việc gì cũng muốn có lợi,tỉ mỉ chu đáo như bố sao lại quan tâm và thân thiết với Ngân Háchnhư thế.
Đáng giận nhất là bố lại nói Ngân Háchlà người nhà? Tôi một lòng muốn hắn giơ tay đầu hàng, tự đưa đơn từ chức, nhưng bố lại đón “thành viên mới” trong gia đình nhanh như vậy?
“Bố, ngày mai con ra ngoài chơi.”
“Đi đâu?”
“Bố yên tâm, con sẽ dẫn hắn theo.”
“Bố hỏi con đi đâu?”
“Công viên Tỉ Xuyết Lan Đặc. Con đã hẹn với Tú Nhi, Thái Nguyên cùng đi, cho nên bố không cần lo. Con xin phép.”
Tôi tức giận trả lời một câu rồi đứng dậy đi thẳng vào phòng vệ sinh. Rửa tay xong, tôi nhìn mình trong gương. Hai má tôi phồng lên, chuông cảnh báo trên mặt đang reo inh ỏi, như đang hiện lên dòng chữ: “Đừng chạm vào tôi, chạm vào sẽ nổ tung.”
Mấy khi tôi mới có dịp ăn cơm ngoài với bố, không ngờ lại có tên đáng ghét này đi cùng. Chỉ điều này thôi đã đủ làm tôi nổi giận, vậy mà buổi tiệc này lại đặc biệt tổ chức vì hắn?! Đối với tôi, việc này không thể chấp nhận được, cũng không muốn chấp nhận.
Khó khăn lắm, tôi mới dập tắt được ngọn lửa trong lòng và kiềm chế được hai gò má sắp nổ tung. Tôi mở cửa phòng ăn mà bố và Ngân Háchđang ngồi.
“Bố tôi đi đâu tồi?”
“Ra ngoài nghe điện thoại rồi.”
“Thế cậu đang làm gì thế?”
“Ăn cơm.”
Hắn kiên quyết không rời khỏi chỗ của mình mà cắm cúi ăn, thật là dở khóc, dở cười. tôi nhìn Ngân Háchnói: “Vốn dĩ đã xấu rồi, lại com làm bộ mặt như thế, tôi ăn không nổi nữa.”
Ngân Háchnói lại: “Cậu có thể la to như vậy, xem ra không ăn cơm một tần cũng không sao.”
“Ngươi… thật là…Ta nhất định sẽ đuổi ngươi đi!”
Ngân Háchngừng ăn, ngẩng đầu lên nhìn tôi. Tôi cứ tưởng hắn sẽ như lúc bình thường, không đếm xỉa gì đến. không ngờ hắn ngừng lại. lúc này, tôi đột nhiên thấy hồi hộp. Ngân Háchnhìn tôi chằm chằm, nói: “Ngoài tôi ra, cậu còn muốn hy sinh ai nữa à?”
“Này! Thấy cách ngươi nói chuyện như thế, cũng không thể không đánh ngươi! Ngươi muốn chết phải không?”
“Không thể đánh tôi, làm sao để tôi chết?”
“A! Làm thế nào, tên này thật là xui xẻo.”
Tôi chỉ mất lí trí duy nhất là lúc nói chuyện với tên đáng chết này. Chưa kịp ngồi xuống ghế tôi đã đứng dậy. “Tôi đi đây”
“Sao thế?”
“Dùng cơm với cậu tôi không tiêu hoá nổi! gọi mấy người bạn đi chơi tôi sẽ về sớm.”
Nói rồi, tôi định nghênh ngang bước đi. Không ngờ, hắn nắm chặt cổ tay tôi.
“Làm gì thế? Bỏ tay tôi ra!”
“Ngồi xuống ăn cơm.”
“Tại sao? Tôi chẳng phải đã nói ăn với cậu tôi ăn không vào sao?”
“Cậu biết rõ, cậu đi tôi cũng phải đi. Tôi muốn ăn cơm cho nên cậu phải ngồi yên ở đây.”
“Cậu đang nói gì? Cậu ăn, tôi phải ngồi đây đợi cậu? con chủ thuê cậu là tôi! Nếu cậu muốn hoàn thành trách nhiệm của mình mà không có sai sót gì, thì nên làm những gì tôi bảo phải không? Phải kkhông?”
La hét cả ngày trời, Ngân Hách vẫn chậm rãi ăn cơm. Tôi vừa nhúc nhích, hắn đã lấy cánh tay chắn ngang eo tôi. Nếu là đứa con gái khác thì chắc chắn sẽ hét toán lên, nhất định sẽ phản ứng như thế. Nhưng còn tôi, tôi chỉ trừng mắt nổi giận với hắn.
“Tay cậu đang đặt ở đâu đó?”
“Eo cậu nhỏ hơn tôi tưởng tượng đấy.”
“Đây chẳng phải là tất nhiên sao? Không nên nói chuyện này. Tại sao mỗi lúc nói chuyện với cậu, tôi luôn để mình bị chi phối?”
“Đó là vì não cậu có vấn đề, nói đơn giản là đồ ngốc.”
“Cậu đang nói gì thế! Tóm lại là mau bỏ tay ra! Bây giờ thân thể tôi rất muốn đi ra khỏi nhà hàng này!”
“Tôi ăn xong sẽ đưa cậu đi chơi. Vì vậy, cậu ngoan ngoãn ngồi đợi.”
Hoang đường…Nhảm nhí…Nhảm nhí!
“Ai nói muốn đi chơi với cậu? Không được, tôi đi cậu cũng đi. Nếu không thì, cậu mua chút rượu cho tôi đi? Như thế bản cô nương có thể suy nghĩ lại,thế nào?”
Tôi chưa nói xong, hắn đã đứng dậy. “Tôi ăn xong rồi.”
“Hừ…phiền chết được.”
“Có gì mà phiền?”
“Tôi bực muốn chết đi được, sao đáng ghét thế, phiền thế?”
Thật ra, cũng không có chuyện gì to tát cả, mà vì Ngân Hách nên tôi không vui, nổi giận đến tận mây xanh.
“Tôi ăn xong rồi. Bây giờ đưa cậu đi chơi, cậu muốn chơi gì?”
“Rượu.”
“Sâm panh à?”
“Rượu!”
“Không, coca.”
“Hả? Được, biết rồi. rượu và đánh nhau, hai thứ này tôi sẽ tạm thời không đụng đến trong 7 tháng. Tôi thấy cậu cũng có trách nhiệm với công việc của mình, tôi sẽ nể mặt cậu một chút… ưm, chơi gì nhỉ? Rốt cuộc chơi gì nhỉ? Game? Karaoke? Hay vào thành phố đi dạo?”
Tôi suy nghĩ một hồi. cửa phòng mở, chú tài xế vừa nhìn thấy chúng tôi đã giật thót mình. Là vì chỉ có hai người nên làm người ta giật mình sao? Hả? sao lại giật mình?
Chú tài xế cười nói: “Xem ra thời gian này, hai người nảy sinh tình cảm rồi? hai người xem ra rất thân thiết, tốt quá!”
“Chú nói gì thế? Này!”
Không biết từ lúc nào, hắn khoác cái tay dài như tay vượn lên vai tôi. Hai vai tôi sao bỗng nhiên nặng quá chừng.
Ngân Hách nói: “Không cảm thấy gì sao? Vậy mà còn nói là võ lâm cao thủ. Sao cậu lại phản ứng chậm chạp thế nhỉ? Nếu như bị đâm một dao ở đâu đó, chắc có thể mang cả con dao đó đi về nhà.”
“Cậu nói gì?”
Tôi đang muốn chẻ hắn làm tư. Chú tài xế đột nhiên nói một câu: “Tình cảm chính là được nuôi dưỡng như thế.”...
« Trước1...7891011...34Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
Cùng chuyên mục
» Truyện dài Bí Mật Người Yêu Cũ
» Truyện dài Khúc Mưa Tan (Shock Tình 2)
» Truyện dài Bạn gái của thiếu gia
» Truyện dài Chỉ có thể là Yêu
» Truyện dài Em sẽ đến cùng cơn mưa
1234...101112»
Bài viết ngẫu nhiên
» Yêu thầm em gái bạn thân
» Yêu Em Rồi Đấy #2
» Yêu Em Rồi Đấy #1
» XIN LỖI E CHỈ LÀ CON ĐĨ
» VỢ ƠI ANH BIẾT LỖI RỒI
» VỊ TÌNH ĐẦU #3 End
» VỊ TÌNH ĐẦU #2
» VỊ TÌNH ĐẦU #1
» VÀ NẾU...ANH YÊU EM
» ƯỚC THÀNH KHỐN NẠN
123456»
Tags:
bạn đang xem

Người Săn Ác Quỷ

bạn có thể xem thêm

Truyện dài còn nữa nè

Người Săn Ác Quỷ v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk