watch sexy videos at nza-vids!

Người Săn Ác Quỷ

score
Đánh giá: 4.5/5, 4335 bình chọn

Tôi chỉ hơn 10 dụng cụ đặt trong phòng: nào là máy chạy bộ, tạ tay, tạ nâng… Không ngờ , Ngân Háchtừ từ quay qua nói với tôi:
“Tôi không thích đổ mồ hôi.”
“Nàu,nhìn thân cậu như thếlàm sao bảo vệ được tôi? Sau này đừng lượn qua lượn lại trước mặt, nếu cản trở việc của tôi thì cậu chết chắc!”
Tôi nắm chặt nắm đấm để cho hắn tháy, không ngờ Ngân Háchchẳng để ý gì đến. Tên này rốt cuộc hắn có gì chứ, sao cứng đầu vậy? A, bố tôi là chỗ dựa của hắn mà.
Tôi vào phòng, đứng lên máy chạy bộ.
“Cậu tập không?”
“Tôi đã nói không thích đổ mồ hôi mà.”
“Ừ, phải.”
“Góp ý với cậu nên vận động não trước.”
“Đủ trình độ rồi!”
“Bây giừo mà đã thế này, không tưởng tượng được cậu lúc 60 tuổi trơ trẽn thế nào.”
“Cậu muốn kiếm chuyện phải không?”
“Kiếm chuyện gì chứ?”
“Này, cậu định khi nào mới gọi tôi là chị?”
Ngân Háchnhìn mặt tôi, vẻ mặt cứ như giẫm phải phân chó vậy.
Tôi vừa bước chầm chậm trên máy chạy bộ, vừa nhìn hắn: “Sao thế? Thế cậu không định gọi tôi là chị à? Không ra thể thống gì! Gọi tôi là chị đi, tôi lớn hơn cậu một tuổi đấy, cậu biết tôi đã ăn bao nhiêu chén cơm không?”
“Bao nhiêu?” Hắn đột nhiên hỏi lại như thế làm tôi luống cuống. Ngân Háchnhìn điệu bộ của tôi, lắc đầu nói: “Tôi tuyệt đối không gọi tên ngốc bằng chị.”
*******

“Có chuyện gì không vui thế? Hả?”
“Hả? không có.”
Tuy miệng nói như thế, nhưng vẻ mặt của tôi vui như trúng số độc đắc vậy. Bạn hỏi tôi tại sao ư? Bởi vì tối hôm qua, tôi cuối cùng cũng nghĩ ra một kế hoàn hảo đến mức bắt hắn phải “giơ tay đầu hàng.”
Ha ha ha… Kế hoạch này sẽ làm Ngân Háchphải nộp đơn từ h***** thôi! Đừng trách tôi đưa ra hạ sách này. Thứ 6, tan học sớm, đó là ngày ta đày đoạ ngươi! Làm ngươi sức tàn lực kiệt, hành hạ người đến chết! Còn phải đi dạo phố, mua sắm nữa, việc mà đàn ông đau đầu nhất. dạo vài tiếng đồng hồ, bảo hắn theo sau sách đồ cho tôi! Thực ra, tôi cũng không thích thúi gì.
“Mấy ngày nay, cậu có gì đó là lạ?”
Tôi thong thả trả lời Tú Nhi: “Có gì đâu, tớ vẫn thế.”
“Con bé này hình như trở nên lãng mạn rồi thì phải.”
“Vốn dĩ như thế mà.”
“Mấy ngày nữa thi, cậu biết chưa?”
“Hả? Thật không?”
Tú Nhi nhìn tôi một lúc: “Thay đổi rồi, thay đổi rồi. mấy ngày nay, cậu kì lạ thế? Cậu đã nói là thi vào đại học mà. Con bé này, sao lại trở thành cái xác không hồn thế?”
“Đều tại hắn.”
“Tên đó hả?”
“Không có… Thầy chủ nhiệm sao vẫn chưa đến nhỉ? Tớ phải về gấp.”
“À! Huệ Bân rảnh cùng tớ vào nội thành chơi.”
“Tớ bận lắm.”
“Sao hả? mấy ngày nay, cậu không gọi điện thoại cũng không nhắn tin. Tớ nghe nói mấy hôm trứơc, cậu còn xoa tin nhắn của Thái Nguyên phải không?”
“Ừ…”
“Thật quá đáng!” Tú Nhi nổi giận.
Tôi vỗ vai nó: “Nếu bực bội thế, ngày mai, cậu với Thái Nguyên đến công viên Tỉ Xuyết Lan Đặc đi.”
“Tỉ Xuyết Lan Đặc?”
“Ừ, tớ bao!”
“Coa chuyện gì vui à?”
Tú Nhi mở to mắt hỏi tôi, nhưng quả thật tôi không biết làm sao trả lời. tôi không thể nói nguyên nhân là vì tên Ngân Háchchết tiệt đó.
Cho dù là Tú Nhi , cũng không thể nói nguyên nhân này với nó. Nếu nói cho Tú Nhi biết, nó nhất định bảo tôi giới thiệu Ngân Háchcho nó, cho nên, tôi quyết không để lộ ra. Tất nhên, tôi cũng giữ bí mật với Thái Nguyên. dù sao, ở trường, Ngân Háchcũng phải giả vờ như không biết tôi.
Thầy chủ nhiệm tổng kết nội dung bài hôm nay rồi cho tan học. Tôi bay ra khỏi lớp nhanh như viên đạn và chạy đến cổng trường tìm hắn. Nhưng sao không thấy tên khốn đó nhỉ? Không, chỗ mà đáng lẽ là hắn đứng đợi tôi thì lại là chú tài xế đang đứng đợi.
“Chú, chuyện gì thế? Tên đó đâu rồi?”
“Tiểu thư, lên xe trước đi.”
“Có chuyện gì? Sao hắn không đến?”
“Hình như cô không xem tin nhắn. Hôm nay chủ tịch mời cơm tiểu thư và cậu Ngân Háchăn cơm tối, cho nên dặn cô cậu rồi.”
Tôi nghe chú tài xế nói rồi đặt tay lên trán. Hắn may mắn thật!
*******

“Bố, có việc gì thế? Sao lại kêu con đi ăn tối ở đây?”
Thoáng nhìn là một nhà hàng sang trọng, sao bố lại gọi chúng tôi đến đây? Điều đáng giận là bố lại đưa hắn đến nhà hàng lộng lẫy như được xây bằng vàng này. Tôi nhíu mày.
Không nhíu mày mới lạ! kế hoạch hoàn hảo mà mới nghĩ ra đã bị tin nhắn của bố phá hỏng. Nó tan tành giống như người cá biến thành giọt nước tan vào đại dương vậy, mất biệt tăm. Đâu chỉ là cười cui, mà ngay cả cười gượng gạo cũng không nổi.
Một anh chàng phục vụ đẹp trai nhẹ nhàng kéo ghế mời tôi, sao tôi lại được ưu đãi như thế? Sau sự ân cần của người phục vụ, tôi ngồi đói diên với Ngân Hách.
“Thêm một người trong nhà nữa mới đến, sao lại vội vàng thế?” Bố nói.
“Ai là người nhà? Còn nữa, nếu là họp mặt gia đình thì ăn ở nhà cũng không được sao?”
“Sao con bực bội dữ vậy?”
“Con không bực gì cả, con đói rồi, mau ăn cơm đi.”
Tôi tiếc ánh mắt dịu dàng, xinh đẹp của mình, không thèm nhìn Ngân Hách. lại còn cộc cằn kết thúc cuộc trò chuyện với bố. bố dường như còn muốn nói tiếp, nhưng có lẽ, ông cảm thấy không thể phá hỏng buổi họp mặt nên không tính toán với con gái yêu quí. Bố nhìn Ngân Hách, hỏi:
“Ở trường Huệ Bân thế nào?”
“Có thể nói là tốt.”
“Đánh giá của nhà trường thì sao?”
“Đều nói là học sinh ngoan, nhưng…”
“Nhưng sao?”
“Nghe nói thỉnh thoảng không tham gia giờ tự học buổi tối.”
“Hử…”
Không học giờ tự học? Một tháng, tôi không trốn quá hai lần. Sao cậu lại báo cáo như thế?...
« Trước1...678910...34Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
Cùng chuyên mục
» Truyện dài Bí Mật Người Yêu Cũ
» Truyện dài Khúc Mưa Tan (Shock Tình 2)
» Truyện dài Bạn gái của thiếu gia
» Truyện dài Chỉ có thể là Yêu
» Truyện dài Em sẽ đến cùng cơn mưa
1234...101112»
Bài viết ngẫu nhiên
» Yêu thầm em gái bạn thân
» Yêu Em Rồi Đấy #2
» Yêu Em Rồi Đấy #1
» VỊ TÌNH ĐẦU #3 End
» VỊ TÌNH ĐẦU #2
» VỊ TÌNH ĐẦU #1
» VÀ NẾU...ANH YÊU EM
» ƯỚC THÀNH KHỐN NẠN
» Truyện Thuê boss làm bạn trai
» Truyện Đừng để sói ăn thịt
1234»
Tags:
bạn đang xem

Người Săn Ác Quỷ

bạn có thể xem thêm

Truyện dài còn nữa nè

Người Săn Ác Quỷ v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk