“Rốt cuộc em muốn gì! Lúc học lại nằm ngủ trên bàn, bài tập cũng không làm? Em rốt cuộc là học sinh cấp ba nước nào hả?”
Ở phòng giáo vụ, “Cẩu” hiệu phó đánh mạnh vào đầu tôi, hành hạ tôi. Tôi cũng không phải không nghĩ sẽ bẻ tay ông ta lần nữa, nhưng làm như thế, chuyện sẽ đến tai bố. Sau đó, xem như tên giám sát bên cạnh tôi lại một lần nữa lập công!
“Sau này, cuộc sống trong trường thế nào, em nên chuẩn bị đi! Trèo tường không làm em tốn hết sức lực? Sau đó lại còn đánh thầy giáo?”
Ai bảo ông gọi tôi dậy. Người xưa có câu nói rằng, ai vuốt râu hổ đang ngủ say thì chắc chắn sẽ chết!
“Đi lên đi!”
Suốt từ nãy đến giờ, tôi im thin thít. Thầy cứ tưởng tôi đã hối hận, liền bảo tôi lên lầu. Thật ra là , chuông vào lớp đã reo rồi.
Vừa bước ra khỏi văn phòng, thứ đầu tiên tôi nhìn thấy là Hạ Ngân Hách, tôi nuốt nước bọt.
“Ngủ trong giờ học, không làm bài tập, lại còn đánh thầy giáo nữa.”
“Này, suy nghĩ lại đi! Đừng như thế chứ. Thông cảm đi, chút chuyện nhỏ này bỏ đi.”
“Tôi thấy, cậu giết người cũng nói là lỡ tay, phải không?”
“Sao lại nói quá thế?”
Ngân Hách cười nhỏ: “Đừng có la hét ở hành lang.”
Tôi nắm chặt tay Ngân Hách: “Mua kem và bánh mì cho cậu nhé!”
“Cậu đang hối lộ tôi hả? Có chút xíu đó thôi sao?”
“Thế tăng thêm bánh nhé!”
“Thật nực cười.”
“Thêm sữa nữa nhé…Hả?” Đây là lần đầu tiên tôi lấy hết tâm can mình ra cầu xin người khác. Xin cậu nghĩ lại được không?
Ngân Hách lắc đầu: “Không được! Cậu đứng xa xa ra, người khác nhìn thấy thì sao?”
“Cho nên bảo cậu suy nghĩ lai được không? Những chuyện bất lợi cho đôi bên thì đừng nói, hả?”
“…..”
“Tôi đều mua cho cậu, kem bánh mì, bánh, còn có sữa tươi! Cậu muốn ăn gì cứ việc nói!”
“…..”
“Xin cậu đấy…”
“Được rồi.” Ngân Hách nở một nụ cười mà thoạt nhìn đẹp đến mê người, nhưng tôi biết, đó là nụ cười mang đầy sát khí: “Mỗi giờ nghĩ đổi tiết đều phải mua cho tôi tất cả các thứ.”
“?!!”
Bắt đầu từ tiết học đó, cứ mỗi giờ đổi tiết, tôi đều phải bay xuống căn tin mua những thứ này. Tôi quay như chong chóng. Do không thể để người khác biết tôi mua, nên phải nhờ người học sinh khác đưa vào. Hoặc nói “Là ai đó nhờ tôi gửi cho cậu…”, hoặc nhờ người bạn khác trong lớp hắn đưa cho hắn. Dù sao cũng nghĩ hết mọi cách rồi.
Tên đáng chết, tên đáng bị băm thành trăm mảnh, chỉ cần ta thi đậu đại học thì ngươi chết chắc. Ta thề như vậy!
Tới giờ quét dọn, tôi chăm chỉ làm việc. Phía sau bỗng vang lên giọng nói làm tôi nổi da gà. “Chị…”
Không hay, không hay rồi, là Thành Huân đang đứng ở đó.
“Sao em lại ở đây?”
“Bởi vì em lo cho chị, nên đến trường.”
Nó sà vào lòng tôi, các học sinh ở hành lang nhìn tôi, không biết chuyện gì?
“Này, này, bỏ chị ra, bỏ chị ra! Chị là hoa đã có chủ rồi đấy!”
“Em không tin! Tuyệt đối không tin! Không tin việc chị và Ngân Hách yêu nhau!”
“Suỵt! Suỵt! Tiếng em lớn quá đấy!” Tôi vội vã bịt miệng Thành Huân lại, nhưng nó vẫn hét toáng lên: “Tuyệt đối em không cho phép chị với Ngân Hách quen nhau!”
“Này, này! Chị đi đây, em yên lặng chút đi!” Tôi thoát khỏi hắn, chạy biến đi. Tên nhóc đó vẫn còn hét ầm ĩ phía sau tôi: “So với Ngân Hách, người gọi là bạn trai chị, em có lòng tin, em đối với chị tốt hơn!”
Thật quá quắt! Tôi chạy về đến lớp, bởi vì bị “trận gió độc” Thành Huân đánh úp, tôi run lẩy bẩy, sao hắn lại tìm được trường tôi nhỉ? Dễ thương mà lại thê à? Dễ thương đáng mấy quả đấm? Tôi sắp điên rồi… Có lẽ không có ai nghe thấy đâu? Không có đâu, chỉ mới có vài phút thôi mà? Hơn nữa, ở hành lang chỉ có vài người thôi? Có lẽ không có chuyện gì lớn đâu?
Các bạn quét dọn khu vực đặc biệt lần lượt bước vào lớp, có lẽ vẫn chưa xảy ra chuyện gì.
Nhưng “bà tám” Đa Tuệ, vừa bước vào lớp đã chỉ tôi một cách không thương tiếc, nói lớn: “Huệ Bân! Nghe nói cậu và Hạ Ngân Hách lớp 11 yêu nhau hả?”Có nằm mơ cũng không ngờ cậu và Ngân Hách yêu nhau!”
“Chu choa, chuyện này có thật không?”
“Ai da, bắt đầu khi nào?”
“Tiến độ thế nào?”
“Nắm tay chắc là tất nhiên rồi.”
“Ai tỏ tình trước?”
“Tỏ tình ở đâu? Lúc Ngân Hách tỏ tình…Ôi!”
Lớp 12 mà chẳng ra dáng lớp 12 chút nào, lại ồn ào như thế? Không chỉ như thế, chúng lại có hứng thứ với tên nhóc nhỏ tuổi hơn mình. Tôi thật muốn đá bay cái bàn. Nhưng chuyện này cần phải giải quyết êm thắm, nếu Ngân Hách biết được thì việc truyền đến tai bố chỉ là vấn đề thời gian.
“Tớ trước giờ chưa đứng gần nhìn Ngân Hách. Giúp tớ hoàn thành ước muốn đi!”
“Cậu chưa thấy à? Lúc nãy, ở hành lang chẳng phải thấy rồi sao? Tôi cứ tưởng tim mình ngưng đập nữa! Ôi!”
Ngân Hách xem ra thật đào hoa. Nhìn thấy bọn con gái trong lớp vây lấy tôi hỏi về hắn ta là đoán được ngay.
“Đi mà. Dẫn tớ đi xem mặt Ngân Hách đi.”
“A… không được, bây giờ tớ rất bận.”
“Bạn bè với nhau, chút chuyện này cũng không giúp sao? Đi đi mà.”
Bọn khi nãy, tôi nói không được thì các cậu nên lập tức ngậm miệng lại là thượng sách, nhưng hôm nay, người muốn gặp Diêm Vương sao nhiều thế?
Tôi nghiêm nét mặt, định nói một câu đầy quyền uy. Nhưng không đợi tôi chuẩn bị tư thế, tôi đã bị vây trong một rừng cánh tay.
“Không dẫn bọn tớ đi thì đành phải dẫn cậu đi.”
“Này, này! Đợi đã! Này!”
“Đi thôi. Đi thăm Ngân Hách lâu rồi không gặp. Hi hi hi…” Lớp phó hoàn toàn chìm trong nỗi vui sướng sắp được nhìn thấy Ngân Hách, bẻ cánh tay tôi đến nỗi không ra hình dánh gì nữa. Tôi tính sẽ đá cậu ta một cái, nhưng chưa kịp thì đã đến cửa lớp Ngân Hách rồi....