watch sexy videos at nza-vids!

Người Săn Ác Quỷ

score
Đánh giá: 4.5/5, 4359 bình chọn

“Suy nghĩ lại chút xíu đi.”
“Đừng nói vớ vẩn, đi theo tôi.”
“Thực tế chút đi.”
“Tôi thực tế lắm rồi.”
“Hoàn toàn không có cảm giác cậu đang ở hiện thực.”
“Đừng nói thừa, đi theo tôi.”
Tôi dẫn cái tên đang lắc đầu nguầy nguậy lên lầu một. Quả nhiên không ngoài dự đoán, Thành Huân bước nhanh đến, nắm chặt tay phải tôi: “Chị!”
“Ừ…”
“Chị, bàn tay sao thế?”
Hắn vừa nắm cánh tay tôi, cơn đau liền truyền đến lòng bàn tay, tôi cắn chặt môi. Vừa thấy bàn tay tôi đã được băng bó cẩn thận, Thành Huân liền nhìn Ngân Hách hầm hầm, bắt đầu ra oai: “Đều tại ngươi cả!”
“Nhỏ tuổi hơn, lẽ nào không lễ độ à?”
“…Anh…”
“Đúng, thế mới phải.”
Thành Huân bị ánh mắt của Ngân Hách trấn áp.
Nhưng lời nói của Ngân Hách, sao tôi nghe không thuận tai chút nào. Nhỏ tuổi hơn, sao không lễ độ? Cậu nên lấy mình làm gương đi, lại còn dạy dỗ người khác?
“Nhưng, nhưng tay của chị sao thế này? Rốt cuộc anh đã làm gì?”
“Làm công việc chữa trị.”
“Chị, rốt cuộc là sao? Chị bị thương tại sao không gọi em, tại sao lại gọi hắn?”
“Không có gì, hễ bị thương thì người đầu tiên nghĩ đến là bạn trai.”
“Hử? Chị? Phiền chị nói lại lần nữa được không? Em nghe không rõ lắm?”
Tôi toét miệng cười, chỉ Ngân Hách. “Đẹp trai không?”
“Ừ…ừ, đẹp….”
Thành Huân thẫn thờ trả lời. Ngân Hách tỏ vẻ đe dọa, nhưng tôi đã quá quen với biểu hiện này của hắn, nên chỉ cười: “Cao không? Học cũng rất giỏi. Rất đào hoa đấy.”
“Phải, Chị, điều em muốn biết không phải những cái này. Chị, lẽ nào chị vứt bỏ em để tìm bạn trai sao? Phải không? Hai năm nay, em chẳng màng đến những cô bạn mắt xanh, tóc vàng, tóc nâu. Em một lòng một dạ mong đến ngày gặp lại chị, sống khổ sở. Nhưng chị lại có bạn…trai rồi?”
Thành Huân ngồi bệt xuống đất khóc rống lên. Trong lòng tôi cảm thấy rất thoải mái, chỉ Ngân Hách nói:
“Giới thiệu với em, bạn trai chị, Hạ Ngân Hách!”

chương 11
“Chị gạt em! Chị gạt em! Em không tin!”
Giọng lanh lảnh của Thành Huân cứ vang mãi trong đêm. Kế hoạch mà tôi cho là thượng sách không ngờ để lại di chứng lớn như vậy.
Tối hôm qua tôi cứ day dứt mãi không có cách nào ngủ được.
Bạn hỏi Ngân Hách làm gì ư? Tất nhiên, hắn cút về phòng mình ngủ một giấc tới sáng.
Bước vào lớp. ngồi xuống ghế, tôi buồn ngủ đến sắp bệnh.
“Này, mở mắt ra được không, làm bài tập toán chưa?”
“Gì thế?”
Do ngủ không đủ giấc nên thái độ của tôi gay gắt, lớp trưởng sợ quá lùi lại một bước, tôi lại gục xuống bàn.
Lại lấy bài tập toán ra để hành hạ tôi. Trước giờ, trước mặt các bạn cũng lớp, tôi luôn che giấu tính cách thật của mình, do đó, đánh giá của các bạn về tôi là A+. Nhưng cơn buồn ngủ đã phá vỡ hình tượng cao đẹp đó, mất công tôi, tôi quả thật không ngăn nổi cơn buồn ngủ đang kéo tới, muốn ngủ một giấc cho thật đã.
“Này, cậu làm bài tập chưa? Còn ngủ hả?”
“Đừng đụng vào tôi! Xéo qua một bên!”
“Xem con bé này, chưa làm bài tập đã ngủ rồi à? Cậu không hối hận chứ?”
Nhân vật đang nhìn điệu bộ tôi, vừa than thở…là Tú Nhi.
“Biết rồi!”
“Ừ, ư…”
Đuổi được Tú Nhi đi rồi, tôi lại ngủ tiếp. Cái bàn trước giờ rất cứng và không thoải mái chút nào, không ngờ hôm nay lại dễ chịu như thế. Luôn cảm thấy cái ghế dựa rất cứng, nhưng hôm nay, cảm thấy nó rất êm, giống như giường có nệm lò xo vậy.
Tôi lấy sợi dây thừng vừa dài, vừa to trói chặt hai tên Ngân Hách và Thành Huân, chuẩn bị vứt hai tên khốn khiếp này xuống Thái Bình Dương. Lúc tôi đang mơ một giấc mơ đẹp như thế thì cái gì đó gõ vào đầu.
Bản cô nương đang nằm mơ, cho nên, vứt ngươi xuống luôn biển cùng hai tên đó…
Nhưng người này vẫn gõ vào đầu tôi như đang chơi billard vậy. Đối với những hành vi gây thương tích như thế, tôi phản ứng theo bản năng: đứng bật dậy, nắm lấy cây dài đang gõ vào đầu mình, tay còn lại nắm chặt gáy hắn, nói: “Khốn khiếp! Tên nào?”
Cả lớp im phăng phắc!
Ôi, hình tượng yểu điệu thục nữ của tôi, vì quá chìm vào giấc mộng, bộ mặt thật của tôi bị lộ ra rồi. Làm sao bây giờ?
Tú Nhi nhìn tôi lắc đầu lia lịa, trên mặt hiện lên chữ “X” to tướng.
Chuyện gì…chuyện gì hả? Nhìn tôi làm gì?
Nhưng vẻ mặt của nó là: Còn không bỏ tay ra?
Cúi đầu xuống nhìn, người đang bị tôi tóm hiện lên trước mắt, sau khi nhận diện nhân vật lớn này, tôi suýt dứt hết dây thần kinh. Người lúc này bị “đề đầu cưỡi cổ” không phải ai khác mà là “cẩu” hiệu phó!
“Lý Huệ Bân!” Từ giọng điệu này của “cẩu” hiệu phó, có thể đoán được, cuộc sống của tôi xem như kết thúc! Các bạn đều bịt tai nhìn tôi, ánh mắt như muốn nói: Hôm nay cậu uống nhầm thuốc à?
“Ngủ trong giờ học là đã không thể tha thứ rồi, em lại còn dám hung dữ với thầy hả?”
“Dạ, em thành thật xin lỗi.”
Bây giờ, tôi chỉ có thể cầu xin, vì sợ bị đuổi học, tôi đành phải quyết tâm xin ông ta.
“Làm bài tập chưa hả?”
“Dạ, chưa.”
“Xong tiết học, đi theo tôi! Ngồi xuống!”
Lời nói của “Cẩu” hiệu phó làm tai tôi ù ù. Trong suốt quá trình giảng bài. “Cẩu” hiệu phó hoặc nhìn tôi với ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống, hoặc đặt ra những câu hỏi mà ngay cả học sinh giỏi nhất thế giới cũng không trả lời được. Lúc tôi, dĩ nhiên, không trả lời được, ông ta tìm những lời lẽ khó nghe nhất trách mắng. Xem ra, ông cho rằng như thế tôi sẽ bị tổn thương, nhưng ông sai rồi, tôi sẽ không vì hành vi cố ý trách mắng mà có bất cứ phản ứng gì. À, ngoại trừ Ngân Hách ra....
« Trước1...1516171819...34Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
Cùng chuyên mục
» Truyện dài Bí Mật Người Yêu Cũ
» Truyện dài Khúc Mưa Tan (Shock Tình 2)
» Truyện dài Bạn gái của thiếu gia
» Truyện dài Chỉ có thể là Yêu
» Truyện dài Em sẽ đến cùng cơn mưa
1234...101112»
Bài viết ngẫu nhiên
» KÝ SỰ ĐÒI NỢ #1
» KÝ SỰ ĐÒI NỢ #2
» Tiểu Thuyết Sói
» Ngày Gió Không Còn Thổi Lá Bay
» VÀ NẾU...ANH YÊU EM
» Chết Lỡ Yêu Ông Xã Hờ
» Yêu Em Rồi Đấy #2
» Yêu Em Rồi Đấy #1
» NGƯỜI SĂN ÁC QUỶ #2
» THƯA THẦY EM YÊU ANH
123»
Tags:
bạn đang xem

Người Săn Ác Quỷ

bạn có thể xem thêm

Truyện dài còn nữa nè

Người Săn Ác Quỷ v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk