watch sexy videos at nza-vids!

Người Săn Ác Quỷ

score
Đánh giá: 4.5/5, 4365 bình chọn

Tôi tắm rửa, thay quần áo, xuống lầu uống nước. Kết quả, bị dì tóm được.
“Huệ Bân, quyết định chưa? Vẫn là người chồng trọng nghĩa Tào Khang tốt hơn? Hơn nữa, bây giờ tuy là thời đại mà phụ nữ rất tự do, nhưng chồng sao có thể nhỏ hơn 2 tuổi? Lại chẳng phải nhỏ hơn một tuổi?”
“Dì!”
“Xem ra lòng con đang rối bời. Thôi được. Dì đều hiểu mà. Nhớ năm đó, dì….”
“Rốt cuộc có chuyện gì?”
“A, đúng rồi! Con cầm cái này lên lầu đi.”
“Trái cây?”
“Ừ, ăn xong cứ để đĩa trên đó.”
“Dạ.”
Tôi đi lên lầu, suy nghĩ có nên cho hắn ăn trái cây không. Nhưng tôi lập tức nghĩ, đánh nhau là đánh nhau, trái cây là trái cây, hai người không vui thì người bị thiệt là tôi.
Tôi đặt đĩa trái cây lên bàn trà ở phòng khách trên lầu, sau đó, đi đến cửa phòng Ngân Hách. Tôi nghĩ sẽ gõ cửa, nhưng lại tự nhiên vặn nắm cửa. Mỗi ngày, lúc hắn vào phòng tôi, cứ thế mở toang mà bước vào. Tôi đẩy cửa mở.
“Này, ăn trái cây…”
Tay vẫn nắm chặt nắm cửa, tôi đứng chôn chân ở đó. Người hoảng hốt không chỉ có mình tôi, còn có Ngân Hách.
Có lẽ đúng lúc Ngân Hách thay quần áo, tay hắn đang cầm áo thun mới, toàn thân trần trụi đứng ở đó. Nhưng tôi không phải ngây người vì nhìn thấy thân thể trần trụi của hắn.
“Này, đóng cửa!”
“….”
“Bảo cậu đóng cửa lại!” Ngân Hách hét lên, nhưng tôi vẫn không nhịn được cười.
“Ngân Hách….”
“…..”
“Xem ra, tôi hình như thật sự đã đánh thắng cậu.”
Tôi ngẩng đầu nhìn Ngân Hách, trên thân thể khỏe mạnh của hắn, hai vết bầm to tướng đập vào mắt. Chỉ nhìn thôi, tôi đã cảm thấy đau đến không chịu nổi, hình như còn hơi sưng lên. Nếu đổi là người khác, chắc sẽ sùi bọt mép, ngất đi, sớm gọi xe cứu thương rồi. Nhưng hắn không nói một lời nào, trái lại, còn an ủi tôi. Trước mặt tôi, hắn tỏ vẻ không đau đớn chút nào, không hề nói gì đến chuyện bị thương.
Tôi đóng cửa phòng hắn lại.
chương 14
Trời vừa tờ mờ sáng, tôi đã ra ngoài. Lúc Ngân Hách ngủ, tai hắn rất thính, nếu không cẩn thận, tôi chắc chắn sẽ bị hắn phát hiện. Thật ra, trong thời gian qua, tôi bị hắn tóm được mấy lần, cứ như thế, tai hắn càng thính hơn.
Thông thường mà nói, con trai khi ngủ thường ngủ say như chết, nhưng hắn lại không thế. Không biết hắn rốt cuộc lớn lên trong môi trường như thế nào? Lẽ nào, bẩm sinh đã có đôi tai ghê gớm như vậy?
Tôi vừa đi vừa nghĩ ngợi lung tung. Sauk hi đấu với Ngân Hách, lòng tôi nặng trĩu như bị đá đè vậy, đè đến nỗi tôi không thể thở được.
Mùa xuân sắp qua rồi, nhưng buổi sáng sớm vẫn hơi lạnh. Một con gió thổi qua con đường tiêu điều, vắng vẻ. Chỉ có mình tôi bước đi.
Đây là cảm giác thất bại mà cho dù tôi cố gắng đến mấy cũng không thể nào giải tỏa được, mùi vị đó thật cay đắng. Đến nỗi, dù đã qua một ngày, nụ cười chua xót vẫn còn lưu lại trên khóe môi tôi. Chỉ có điều này…
Cộc, cộc, cộc! Tôi gõ vào cánh cửa vốn đã rách tả tơi.
“Chú ơi!”
Cộc, cộc, cộc!
“Mở cửa! Huệ Bân mà chú yêu thương nhất đến rồi đây!”
Kẹt… Chẳng bao lâu sau, cửa mở. Chú tò đầu qua khe cửa, mắt vẫn còn mơ màng. “Hả? Gì thế? Tôi không lấy báo.”
“Khôngphải giao báo, con là Huệ Bân đây.”
Chú dụi dụi hai mắt, rồi nhận ra tôi, chú tròn mắt hỏi: “Sao lại đến đây hả?”
“Chú không mời con vào nhà sao?”
“Đã được chủ tịch cho phép chưa? Chẳng phải nói trước khi thi tốt nghiệp thì không thể đến sao? Ai da! Lạnh quá! Mau vào trong nhà đi!”
Chú chỉ mặc chiếc áo thun cộc tay, tôi đẩy chú một mạch vào phòng. Căn phòng tuy sơ sài, nhưng rất sạch sẽ, ngăn nấp, nó thể hiện tính cách của chú.
“Chú, chú còn ngủ à?”
“Tất nhiên. Bây giờ là mấy giờ chứ…Hơ…hơ…”
“Thế à? Nếu không phải vào giờ này, con không thể đến vào lúc khác được. Xin lỗi chú.”
“Không sao, không sao.”
“Chú, Lúc trước chú ngủ ít lắm….”
“So với ngày xưa, bây giờ sức khỏe không còn như trước nữa.”
Nếu bạn hỏi tôi, ngoài bố ra thì ai là người quan trọng nhất. Tôi sẽ không do dự, trả lời, là chú. Một năm trước, chú là tài xế của bố, nhưng vì dạy võ công cho tôi nên bị bố cho thôi việc. Chú từ chối tiền trợ cấp của bố. Gần đây, chú mở một cửa hàng để duy trì kế sinh nhai.
Chú là sư phụ tôi. Tuy tôi đã học qua nhiều lớp huấn luyện, nhưng chỉ xem là tập thể dục thôi, không thể gọi là võ công được. Cho nên, từ lớp 10, tôi đã chăm chỉ học võ công với chú. Nghe nói, lúc còn trẻ, chú cũng là một cao thủ võ lâm nổi tiếng, nhưng có một lần, chú bị thương, suýt mất mạng. Lúc đó, vì mẹ tôi cứu chú, chú mới có ngày hôm nay, chú nói, mẹ là ân nhân cứu mạng chú, cho chú cuộc sống thứ hai.
Tóm lại, vi những mối quan hệ đó, chú ngẫu nhiên trở thành sư phụ tôi. Tôi trước giờ không hề phủ nhận chuyện chú là sư phụ tôi. Nhưng mỗi khi nhắc đến chuyện này, mặt bố đanh lại, bố không cho tôi gặp chú. Mỗi lần đến thăm chú, với tôi là một khó khăn rất lớn.
Độ này, chú tiều tụy quá. Lòng tôi đau từng cơn, giống như đang đối mặt người cha đang ngày càng già đi. Nhưng tôi vẫn không biểu lộ ra nét mặt, mỉm cười: “Hì, hì… chú!”
“Xem ra có chuyện gì rồi?”
“Không có, không có gì.”
“Mặt con hiện rõ lên rồi kìa, còn nói không có.”
“Tâm trạng con không vui nên đến thăm chú.”
“Vậy à? Uống trà đi, uống xong rồi thì về đi. Nếu người nhà phát hiện con biến mất thì sẽ rất lo lắng. Chủ tịch sẽ trách mắng con.”
“Mắng là còn may, chắc chắn sẽ tát con thật mạnh.”
“Đã biết mà còn cố phạm lỗi, con nghỉ ngơi chút xíu rồi về đi.”
“Chú…”
Chú sắp ra ngoài lái xe, tôi nắm chặt chú.
“Rốt cuộc con muốn nói gì?” Chú có vẻ như đã đoán trước được, ngồi xuống đợi tôi nói....
« Trước1...1920212223...34Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
Cùng chuyên mục
» Truyện dài Bí Mật Người Yêu Cũ
» Truyện dài Khúc Mưa Tan (Shock Tình 2)
» Truyện dài Bạn gái của thiếu gia
» Truyện dài Chỉ có thể là Yêu
» Truyện dài Em sẽ đến cùng cơn mưa
1234...101112»
Bài viết ngẫu nhiên
» Yêu Em Rồi Đấy #2
» Yêu Em Rồi Đấy #1
» VÀ NẾU...ANH YÊU EM
» Truyện Thuê boss làm bạn trai
» Truyện Đừng để sói ăn thịt
» Tiểu Thuyết Sói
» THƯA THẦY EM YÊU ANH
» Thứ 6 ngày 13 : Em mất anh… Thứ 7 ngày 14 : Cả thế giới mất em
» SIÊU QUẬY TRƯỜNG K.W #3
» SIÊU QUẬY TRƯỜNG K.W #2
12»
Tags:
bạn đang xem

Người Săn Ác Quỷ

bạn có thể xem thêm

Truyện dài còn nữa nè

Người Săn Ác Quỷ v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk