“Hức… Cậu chắc có đọc qua các vụ giết người trên báo chứ?” Hức…”
“…..”
Tôi không thấy rõ ánh mắt Ngân Hách thế nào, cũng không thấy tư thế hắn thế nào. Tôi chỉ nói ra những gì mình nghĩ, vì cảm xúc đang dâng trào, tôi dựa vào hắn.
“Mẹ tôi… mẹ tôi… Bị giết rồi…”
Sau khi mẹ bị bọn người quái dị đó bắt đi, mấy ngày sau, cảnh sát tìm ra thi thể lạnh ngắt của bà. Trong ký ức tôi, chỉ có hình xăm cây thánh giá trên cánh tay bọn chúng ám ảnh. Tôi quyết không tha bọn chúng, tôi luôn nhắc nhở mình như thế.
Lý do bọn chúng giết người vì mẹ là vợ bố. Ông chủ các công ty đối thủ cạnh tranh với bố đã thuê bọn xã hội đen bắt cóc mẹ. Vốn dĩ, họ chỉ muốn uy hiếp bố thôi. Nhưng bọn xã hội đen lại lấy đi sinh mạng mẹ. Bố và cảnh sát đã dùng mọi biện pháp để tìm băng đảng xã hội đen đó, nhưng chỉ dựa vào chút manh mối là hình xăm cây thánh giá thì không có kết quả gì. Bởi vì, tất cả băng xã hội đen ở Hàn Quốc đều không có hình xăm này.
“Đừng khóc nữa.”
“Không khóc. Tôi tiếc mình đã hao tổn sức lực vì khóc quá nhiều. Tôi phải giữ sức để giết hết bọn chúng…”
“…..”
Uống hồi lâu, chúng tôi ra bờ biển đi dạo. Ngồi trên ghế dài ở bãi biển, tôi cảm thấy buồn ngủ nên ngắm mắt lại, dựa vào vai Ngân Hách.
“Mượn vai cậu một ngày.”
“Ừ.”
Lần đầu tiên, tôi nghe thấy hắn “ừ” một tiếng nhẹ nhàng, ấm áp như vậy. Cứ thế, tôi chìm vào giấc ngủ, có lẽ là lâu lắm….
Lúc mở mắt dậy, trời đã hoàng hôn, tôi cũng tỉnh táo hơn rồi.
“Này! Đã trễ rồi, sao cậu không gọi tôi dậy?”
“Vì cậu không dậy.”
“Nói gì thế, đi mau thôi! Đây là đâu?”
Thật ra là vì chuyện tôi dựa vào vai Ngân Hách làm tôi thấy xấu hổ, lại không thoải mái, cho nên, tôi mới hoảng hốt, đòi về nhà. Nhưng, hắn vẫn ngồi trên ghế, không động đậy gì cả.
Tôi vỗ vào vai hắn, nói: “Tôi nói là về nhà!”
Ngân Hách xoa xoa vai: “Bị hòn đá đặt lên lâu thế, tôi cảm thấy vai mình sắp tiêu rồi.
chương 16
“Đi đâu? Giờ mới về?”
Tôi thi triển khinh công mà tôi cho là rất lợi hại. Kết quả, bị bố tóm được.
“Dạ…. chuyện đó….”
“Cúng mẹ con trước rồi hãy nói.”
Rồi bố im lặng. Sau đó, bắt đầu lễ tế vừa đáng sợ vừa im lìm, tôi đã cố sức chạy trốn, vậy mà vẫn đợi tôi về mới bắt đầu.
Trong lúc làm lễ, tôi không ngước nhìn ảnh mẹ, chỉ cắn chặt môi hành lễ. Sau khi kết thúc, trong lúc đi dọn thức ăn trên bàn, tôi bị bố giáo huấn.
“Rốt cuộc đã đi đâu, điện thoại cũng không mở! Con có biết suy nghĩ không?”
“…..”
Bố đang khóc. Tôi im lặng nghe, không hé môi nói tiếng nào, bố dường như giận hơn tôi tưởng.
“Đám giỗ mỗi năm chỉ có một lần, con không giúp được gì, lại bỏ ra ngoài như vậy, mẹ con vui sao? Đã mấy giờ rồi, bây giờ mới về!” Tôi không muốn bố thấy tôi khóc. Để xoa dịu tâm trạng mình, tôi bỏ ra ngoài, bố lại nói với theo như thế.
Tôi nhìn chằm chằm vào mắt bố: “Vì mẹ không thích nên con mới bỏ ra ngoài! Muốn con khóc ở nhà à? Tim con sắp nổ tung, chỉ cần đừng ở cửa thôi con cũng muốn điên rồi, thở không nổi nữa! Bố biết rõ con đã sống như thế nào trong gia đình không có mẹ. Tại sao bố lại còn như vậy! Mỗi năm, con đều như thế sao? Chẳng phải con luôn chịu đựng rất tốt sao! Chỉ ngày hôm nay…. Chỉ hôm nay, con lo mình sẽ điên mất nên mới bỏ ra ngoài!”
“Tại sao chỉ là hôm nay! Hơn nữa, đã mấy giờ rồi? Là giờ một đứa con gái trở về nhà sao? Ngộ nhỡ xảy ra chuyện gì thì sao?”
“Thế con cũng sẽ đi ra ngoài! Thà ra ngoài còn hơn chết ngạt ở nhà!”
Bốp!
Lúc tôi định thần lại, một bên má tôi nóng ran, nước mắt đầm đìa, nức nở…môi run run…
“Đó là…đó là… lời lẽ để nói chuyện với bố sao…?” Bố dường như cũng hối hận về hành động của mình, nhưng vẫn nói như thế. Tôi biết bố lo lắng thế nào, cũng biết bố giận thế nào. Nhưng…nhưng mà…
“Con…biết…lúc 7 tuổi… Con vẫn nhớ rất rõ… là vì con… vì lỗi của con…. Mẹ mới chết…”
“Huệ Bân…”
“Là tại con. Con làm sao có thể ở nhà được, sao có thể làm lễ được.”
“Huệ Bân, chuyện đó…”
“Nếu con…. Không nhất quyết đi bộ… Nếu như thế? Có thể sẽ không xảy ra chuyện như vậy! Con là kẻ có tội, con sao có thể…”
Tôi lấy tay ngăn dòng nước mắt, chạy lên lầu, sau đó, chạy thẳng về phòng mình. Lòng tôi đau buốt. Cho dù tôi khóc thế nào cũng không thể phá tan được tảng đá trong lòng mình. Hôm nay, tôi chỉ có thể cảm nhận được sức nặng của tảng đá. Người mẹ trong sâu thẳm lòng tôi, hôm nay đang đâm vào tim tôi đau nhói.
Cộc cộc!...
Có người đang gõ cửa phòng, nhưng tôi không lên tiếng. Người ở bên ngoài xoay tay nắm cửa, cửa phòng đã khóa rồi. Tiếp đó, tiếng gõ cửa lại vang lên, không phải bố thì là dì, cho nên tôi không trả lời. Không, cho dù là ai đi nữa, tôi cũng không quan tâm. Ai cũng không muốn gặp!
Cộc! Cộc! Cộc! Cộc! “Này, mở cửa.”
Tôi đang nằm trên giường, chợt run lên. Giọng nói của Ngân Hách. Hắn từ nào giờ không có hứng thú với chuyện người khác, sao lại gõ cửa phòng người ta. Hơn nữa, hắn bình thường không xem tôi là con gái, mỗi lần, hắn đều tự tiện mở cửa bước vào.
“Này, còn không mở à?”
“…..”
“Tôi phà cửa đấy!”
“Cậu đừng gõ nữa, về phòng đi!” Tôi la lên.
“Cậu tốt nhất nên nhân lúc tôi chưa trở mặt, mau mở cửa đi!”
“Tối rồi, cậu về ngủ đi.”
“Ừ, biết rồi.”
Hắn dường như đã từ bỏ ý định rồi, tôi cứ tưởng vậy.
Rầm!!! Vang lên tiếng vật gì đó bị phá vỡ, tôi quay lại nhìn. Cửa phòng bị hắn đá lắc lư như tấm giẻ lau....