watch sexy videos at nza-vids!

Người Săn Ác Quỷ

score
Đánh giá: 4.5/5, 4357 bình chọn

“Cũng không có gì khó cả.” Hắn nham nhở.
“Làm gì?” Đứng cách trường mấy mét, tôi làm ra vẻ bình thường, nhưng các giác quan đểu căng ra hết.
Ngân Hách mỉm cười nói tiếp: “Trong vòng ba ngày, làm sao để nghe được câu Đúng là học sinh ngoan! Từ miệng “cẩu” hiệu phó!”
“Cái gì?”
“Làm được không? Chị lớn?”
“Này, này!”
“Cậu lý lẽ hùng hồn như vậy, nên có lòng tin chiến thắng chứ?”
“Gì?...Cậu nói gì hả? Này!”
“Chuyện gì?”
Tôi đi theo hắn vào cổng trường, hét lớn: “Cậu điên à? Cậu biết rõ mối quan hệ giữa tôi và “cẩu” hiệu phó mà? Tôi nghe được gì? Học sinh ngoan? Chi bằng vui vẻ tự xin nghỉ học trước lúc đó.”
“Cậu chẳng phải đã nói là có lòng tin sao?”
“Chuyện đó…”
“Xem ra cậu không có lòng tin, đừng có ý nghĩ muốn biết số điện thoại tôi nữa.”
Bỗng nhiên, tôi bừng bừng ý chí chiến đấu, nắm chặt tay nói: “Được, tôi nhất định sẽ làm được cho cậu xem!”
“Chắc nhé, đừng có nuốt lời!”
“Tất nhiên, Đừng đánh giá chị Hai như thế. Tôi không nói hai lời!”
“Ừ, tốt.”
“Nhưng…”
“…..”
“Nếu tôi thua thì sao?”
Ngân Hách nở nụ cười nham hiểm
“Cũng không có gì. Gọi tôi một tiếng, Anh, là được rồi.”

Chương 18

Tóm lại, Vì tên Ngân Hách đó mà tôi không còn đường sống nữa. Người hai chân trên thế giới này nhiều như thế, tại sao lại cứ là “Cẩu” hiệu phó?
Trên hành lang, tôi cứ nhìn thẳng vào “cẩu” hiệu phó đang đi về phía mình. Lúc ông ta đi ngang qua, tôi bỗng cảm thấy có cái gì đó đang bay hướng vào đầu, theo phản xạ, tôi quay lại. Quả nhiên không ngoài dự đoán, đó là nắm đấm của “cẩu” hiệu phó. Ông ấy không phải muốn dùng nắm tay cứng như đá đó cốc đầu tôi chứ?
“Ái chà, sao….lại nhiều muỗi thế, bốp bốp…”
“Cẩu” hiệu phó đại nhân! Ông vừa mới nói gì thế? Vì một con muỗi mà muốn đánh vào đầu học trò ngoan à?
Ông ta lúng túng, rụt tay lại. Tôi nhìn “cẩu” hiệu phó, thở dài.
“Sau này, đừng ngủ gục trong giờ học nữa!” Ông ta gượng gạo.
Hãy lo cho bản thân mình trước đi rồi hãy nói! Sau này đừng làm những hành động khủng bố đó nữa!
Tôi quay lại nhìn chằm chằm vào vai “cẩu” hiệu phó. Vừa nghĩ đến tương lai của trường chúng tôi đều do đôi vai này gánh vác, tôi không khỏi rùng mình. Nhưng điều làm tôi sợ là, làm sao nghe được câu “Huệ Bân là học sinh ngoan!” từ miệng “cẩu” hiệu phó?
Tôi đi lên lầu.
“Huệ Bân!” Tú Nhi chạy về phía tôi.
“Hả, sao thế?”
Thời khóa biểu bọn mình thay đổi rồi! Mau chuẩn bị đi!”
“Gì thế?”
Môn toán!”
“Hử? Môn toán…môn toán! “cẩu” hiệu phó!”
Tôi một tay đỡ gáy, một tay mở sách toán. Chẳng bao lâu, “cẩu” hiệu phó bước vào lớp.
Hiệp 1. Hôm nay, tôi nhất định thay đổi hình tượng tôi trong mắt ông! Nhìn chằm chằm “cẩu” hiệu phó, tôi hạ quyết tâm.
“Lớp trưởng, tới giờ học rồi.” Cái giọng nhão nhẹt của “cẩu” hiệu phó vang lên. Ông ta vừa dứt lời, các học sinh đang nằm ngủ đều đứng bật dậy như cái máy. Cả lớp chào “cẩu” hiệu phó xong, ông ta không màu mè gì, giảng bài luôn. Không hổ danh là môn học giết người, 3 tiết học môn toán, tôi nghe không vào chữ nào cả. Nghe giảng một tiết môn toán, hao tốn sức lực bằng nghe 4 tiết học khác!
Trong lúc nghe giảng, tôi không rời mắt khỏi “cẩu” hiệu phó. A! Xem ra, tôi đã làm ông ta cảm động rồi. “cẩu” hiệu phó nhìn tôi, sau đó, cười nói: “Không làm bài tập à? Em phản đối hả?”
Chết…phải làm bài tập sao? Tôi nắm chặt bút chì, làm xong bài tập. Sau đó, tôi lại chăm chú nghe thẩy giải bài. Nghe một hồi lâu, để làm tan đi cảm giác buồn ngủ, tôi nhìn ra ngoài cửa sổ ngắm phong cảnh chốc lát.
“Lý Huệ Bân!”
Tôi mới rời mắt khỏi ông ta chưa tới ba giây, “cẩu” hiệu phó giống như đã đạt được cơ hội mong ước từ lâu, gọi lớn tên tôi.
“Tôi cứ nói sao hôm nay mắt em có vẻ lanh lợi thế, xem ra vẫn không được 30 phút! Cầm cặp ra ngoài hành lang đứng!”
Thật có thể gọi, đây là một ví dụ điển hình về quân sự hóa giáo dục, tôi cứ thế bị đuổi ra khỏi lớp. Thôi, ngày mai làm lại. Tôi nhất định phải để “cẩu” hiệu phó thấy mặt tốt của mình.
Hiệp 2. Hôm sau, lớp tôi lại có giờ môn toán. Bất hạnh là, giờ toán lại xếp vào giờ mà ngay cả siêu nhân cũng không chịu nổi, tiết thứ 5. Tôi trước giờ chưa từng nghe qua có tiết học thứ 5, cho nên đối với tôi, chuyện này quả thật là chuyện “Một ngàn lẻ một đêm.”
“Cẩu” hiệu phó bảo chúng tôi làm gì, tôi liền làm thế ấy Nhưng đến lúc làm bài tập, tôi không nhìn thấy đề bài, vẽ lung tung lên một góc tờ giấy. Tôi nghĩ thời gian có lẽ sẽ trôi nhanh một chút, nói không chừng, sắp tới giờ tan học rồi cũng nên. Khà khà…
Ánh mắt của “cẩu” hiệu phó hình như cũng không bình thường, có vẻ mơhồ. Bạn đã trải qua thời khắc đẹp như thế chưa?
“Tất cả đều làm bài tập cho tôi! Ba phút nữa chúng ta giải bài!”
Tôi cúi đầu, lại lấy bút chì viết nốt trên góc tờ giấy 2 từ “khốn khiếp”.
“Gần đây cũng còn người viết câu, buồn ngủ chết đi được, khốn khiếp, lên giấy bài làm môn toán nhỉ?”
Tôi giật mình ngẩng lên nhìn: “cẩu” hiệu phó đứng bên cạnh, đang nhìn chằm chằm vào quyển tập toán của tôi. Chết!
“Dạ…”
“Tôi còn tưởng mình uống nhằm thuốc về mắt chứ?”
“Dạ!”
“Cầm cặp ra đứng ngoài hành lang cho tôi.”
Ở thời điểm mà chỉ còn lại 10 phút nữa là kết thúc giao kèo, tôi bị “cẩu” hiệu phó tuyên bố thất bại!
Cuối cùng, tôi cũng tổng kết được rằng: ở trên lớp, tôi không có cách nào ghi điểm với ông ta. Thế là, tôi quyết định hối lộ “cẩu” hiệu phó....
« Trước1...2425262728...34Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
Cùng chuyên mục
» Truyện dài Bí Mật Người Yêu Cũ
» Truyện dài Khúc Mưa Tan (Shock Tình 2)
» Truyện dài Bạn gái của thiếu gia
» Truyện dài Chỉ có thể là Yêu
» Truyện dài Em sẽ đến cùng cơn mưa
1234...101112»
Bài viết ngẫu nhiên
» KÝ SỰ ĐÒI NỢ #1
» KÝ SỰ ĐÒI NỢ #2
» Đừng Khóc Ngốc Nhé..!
» VÀ NẾU...ANH YÊU EM
» Chết Lỡ Yêu Ông Xã Hờ
» ĐỪNG ĐÙA VỚI TEEN
» Người con gái anh không thể quên voz
» ƯỚC THÀNH KHỐN NẠN
» VỊ TÌNH ĐẦU #3 End
» Người Săn Ác Quỷ
123»
Tags:
bạn đang xem

Người Săn Ác Quỷ

bạn có thể xem thêm

Truyện dài còn nữa nè

Người Săn Ác Quỷ v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk