Đúng là hết nói nổi. Nhưng cũng phải thôi, chứ để các thứ ở trong thì cũng chả có chỗ để. Mà tôi thấy, hắn ăn mặc phong phanh, mỗi cái áo khoác mỏng, còn mặc quần sooc ngắn.
- Đã ốm còn ăn mặc phong phanh thế à.
- Hơ, thế này mà phong phanh, ở đây có lò sưởi mà, nên ở trong nhà, không lạnh như ở ngoài. Hắn cười với tôi.
- Thế cứ ăn bánh cầm hơi thế kia à.
- Ừ, tí mới đi nấu cơm. Hôm nào cái Thu nó ở nhà ( Thu là tên đứa bạn ở cùng phòng với sao đỏ), thì vk được ăn ngon. Không thì chán chết. Hắn cười tiếp.
- Con gái mà chả biết nấu ăn gì cả, haizzz, thật là
- Biết sao được, người ta biết luộc rau, cắm cơm là may rồi, mà vk cũng đang tính…. Bảo ck dạy cho vk mấy món đơn giản, chứ vk không thể nhờ cái Thu nó nấu cho mãi được. Hắn xị cái mặt xuống.
- Mà ck có thấy bếp núc gì đâu, nấu kiểu gì
- Có một bếp ở ngoài hành lang, nhưng mà ngoài đó lạnh, bếp gas chung cho 3 phòng mà, cũng chả muốn, tranh nhau với 3 đứa Khựa ở ngoài, không thích.. mang nồi điện đây, đặt lên nấu trong phòng cũng được mà. Nấu bằng điện hết. Lớp vk có 7 đứa, 2 VN, 3 Khựa, 2 Iran. Mà chờ vk cho xem cái này…
Hắn khoái chí, chạy vào lục tung cái cặp sách đi học, rồi loay hoay đeo cái gì lên mặt, tôi cũng chả nhìn rõ, một lúc sau, hắn quay ra… ôi mẹ ơi, hắn thành taliban rồi.
- Cái gì thế kia, định đánh bom cảm tử à.
- Ờ, thích thế, hắn cười sướng sau cái tấm mạng che mặt đen xì của phụ nữ hồi giáo. Giờ trông hắn giống Taliban thật đấy.
- Nhìn ghê quá đi, mấy ông Mỹ mà nhìn thấy thì có mà…..
- Chỉ đeo ở nhà thôi, dại gì mang ra đường, ra đường thì cứ ta là người Việt Nam mà diễn, bản sắc dân tộc mà. Tiếc là lạnh quá, không vk đã mặc áo dài rồi. Sang bên này nghich tuyết vui lắm….
Đưa con gái trên giường bắt đầu ngủ dậy, nó nhìn quanh, rồi nó thấy sao đỏ đang chat với tôi. Tôi chỉ thấy loáng thoáng nghe được vài câu:
- Người yêu tao. Giọng sao đỏ
- Ờ, mày đi nấu cơm đi, tao ran gay bây giờ
Thế rồi, tôi thấy đứa con gái ấy vẫy tay chào tôi qua màn hình, tôi vẫy tay chào lại.
- Vk phải ra phụ nó nấu cơm đây, nhân tiện học lỏm luôn cách nấu của nó. Mai buôn với ck sau.
Tôi chào tạm biệt hắn. Cũng chả biết là vui, hay nên buồn. Tôi thấy thương hắn quá, ở nhà đang được vui sướng, sống trong sự đùm bọc của bố mẹ, giờ thì phải tự lập một mình. Bên xứ người, không thân không thích. Cũng may, cái Thu nó giỏi tiếng Nga hơn hắn nhiều, vì mẹ nó đi sang nga từ những năm sau giải phóng, nên nó gần như nói như người bản địa. Vì thế mà sao đỏ của tôi cũng không sợ phải chịu khó khăn khi không biết tiếng. Hắn cũng học tiếng Nga ở nhà trước khi đi, vào 1 2 tháng gì đó, nhưng mà… khoảng thời gian đó chả thấm vào đâu.
Tắt máy, tôi bắt đầu ngồi vào bàn học. Tôi cũng phải phấn đấu, vì gia đình, và vì “ sao đỏ”….
Chap 16: Giáp tết
Hà Nội mưa, không to, nhưng là mưa phùn, bẩn kinh khủng… giáp tết rồi mà cứ mưa như thế này, thì có mà chết, chả lẽ tết nằm nhà…
Mấy thằng trong lớp đang đếm từng ngày để về nghỉ. 26 âm lịch mới được nghỉ, chờ đợi dài dài…
Vẫn như thường lệ, bây giờ, hang ngày, tôi thường đi chơi với thằng A, còn thằng T thì nó hay tít mít bên con bé H, chúng nó chả rời xa nhau được chút nào. Cũng giống như tôi ngày trước, cũng thế thôi..
- Tết này mày dự định gì không. Thằng A hỏi tôi.
- Ờ, cũng chưa biết nữa, hôm nay cũng 25 rồi, chắc lại đi bia rượu với mấy ông anh. Tôi trả lời …
- Uk, thế V có về không mày.
- Tao không rõ, nhưng chắc không đâu, hắn mới đi hôm tết dương, giờ lại về có mà đại gia quá. Tôi cười , mà như không phải cười.
- Uk, thôi mày đành chịu khó vậy…
Tôi cười, vỗ vai thằng bạn rồi đi vào lớp. Với một tình yêu xa như thế, thì tôi, phải chấp nhận những khoảnh khắc không có sao đỏ bên cạnh, không thể giống như xưa, động chút là gọi nhau đi chơi.
Bây giờ, buổi trong ngày mà tôi mong chờ nhất có lẽ là buổi tối, vì lúc đó, chúng tôi được gặp nhau, mặc dù chỉ là nhìn qua màn hình, tôi cũng thấy trong lòng ấm hơn một chút. Sao đỏ nói, bây giờ, hắn mới thấm thía cái cảm giác thèm người thân của anh chàng “ kĩ sư đo thời tiết ” trên đỉnh Sapa. Tôi chỉ cười, rồi sẽ có ngày, chúng tôi sẽ gặp lại nhau. Ngày đó không xa…
- Ck iu ở nhà sao rồi.
- 26 rồi mà Hà Nội mưa phùn ghê quá vk ạ, kiểu này chắc đắp chăn nằm nhà mấy ngày tết quá.
- Tự nhiên vk thấy nhớ Hà Nội quá, thèm cái cảm giác mưa phùn phùn..
- Bẩn bỏ xừ, có gì mà thèm.
- Haizzz, lúc ở nhà thì chê nó, nhưng tới khi xa, mới thấy, cái mưa phùn rả rich, cái rét cắt da cắt thịt của Hà Nội, mới là những thứ mà làm cho những người thân xa quê cảm giác nhớ. Ck thử đi xa xem nào, xí….
- Hình như, không phải là vk mình nữa rồi, suy nghĩ như bà già ế nhở.
- Không thèm nói với ck nữa, hứ… mấy hôm nay ở đây ngộ ra nhiều thứ lắm. Để vk đúc kết lại thành sách, bao giờ về nước, mang ra bán. Hắn cười khoái chí.
- Mà vk biết xào bắp cải rồi nhé, ngon cực……..
- Uk, vk giỏi nhỉ, mà sao hôm trước thấy bắp cải, hôm nay thấy bắp cải, không có rau gì khác à.
- Lấy đâu ra, ở bên này tính ra 200k 1 cân rau cải, 250k 1 cân rau muống. Chỉ có bắp cải là rẻ, nên cũng chỉ ăn bắp cải. Cứ cái nào mọc được trong thời tiết lạnh là rẻ mà ck.
- Uk, ở nhà mang 10k ra chợ thì có mà đầy rau.
Cuộc nói chuyện cứ như thế, tôi cảm nhận ra, cuộc sống của một học sinh xa nhà không hề dễ chịu như tôi tưởng tượng. Ở cái nơi mà, mọi thứ đều trở nên xa lạ, không người thân thích, thiếu thốn tình cảm. ...