- Tụi bây thì hiểu cái gì chứ? Làm sao mà hiểu được hết mà nói chứ, toàn 1 bọn nít ranh mà giám lên mặt dạy rta sao? Ta đã sống hơn nửa cuộc đời này rồi,ta hiểu cái gì cần hơn các ngươi,thế giới này k dành cho những kẻ hèn yếu - Ông đập bàn tức giận. Dường như người thầy nhân hậu của chúng nó k còn tồn tại trong người ông nữa
H hiện trước mặt chúng là 1 người đàn ông đầy tham vọng, độc chiếm; ánh mắt vằn lên những tia lửa giận, giọng nói khàn đặc tham vọng của 1 con giã thú,thân hình run lên vì tức giận......Ông thầy trước mặt chúng nó h đây đã mất hoàn toàn nhân tính.....
- Phải, tụi con k thể nào hiểu được rằng tại sao thầy lại thay đổi tới như vậy - Ryan cay đắng nói
- haha...tại sao ư???...Vì nhưng lũ người dưới kia, những con người k có đầu óc,những bọn thiểu năng kia kìa....chúng chỉ tổ làm cho vấy bẩn cái xã hội này thối, chính chúng là lý do lớn nhất khiến cho xã hội này suy tàn....chính chúng là lũ man di mọi rợ đang phải tiêu giệt.....- Ông hét lớn, cười như điên dại
- K ai sin ra đã tài giỏi, cũng chẳng ai sinh ra có thể chọn được cha mẹ để đầu thai vào nhà giàu có để mà hưởng cuộc sống hạnh phúc, ăn no mặc ấm, sống trong nhung lụa cả thầy ạ. Và cũng chẳng có cái gì là hoàn hảo, hay định mức của hoàn hảo cả...núi cao còn có núi cao hơn huống chi là con người có nhiều tầng lớp, mỗi tầng lớp đều có 1 giá trị riêng của nó cả nhưng nó đều đáng để tự hào,ai cũng đáng được tự hào cả.......Tứ tạo nên xã hội này k phải chỉ có những con người có đầu óc,có tư chất thông minh đâu thầy....Đoàn kết,chung lòng chung sức mới tạo nên được 1 đất nước, 1 trái đất tòn mới là điều quan trọng,1 cây làm chẳng nên non 3 cây chụm lại nên hòn núi cao - Ryan cười hiền nhưng nụ cười này k mang tính chất vui vẻ mà nó cho ta 1 cảm giác đắng cay, thấm nhuần lẽ đời.....
- Ta bất biết.....Chúng mày phá vỡ của ta tất cả thì ngày hôm nay chúng mày phải chét ở đây........ HAHAHAHAHAH.........- Tiếng cười kinh khủng đó của ông lại vang vọng lên trong khắp gian phòng
- Thầy, tụi con bất hiếu rồi......- từ khóe mắt của Ryan rơi ra 1 giọt nước. K biết có phải là nước mắt k nữa nhưng nó cho ta nhìn thấy sự đau thương trong đó và sau đó là tiếng súng vang lên.........
"PẰNG........"
Viên đạn bạc từ khẩu súng lục của Ryan bay thẳng về phía ông k hề khoan nhượng........
"KENG...'
Viên đạn nhắm thẳng vào đầu ông, cảm tưởng như gần chạm tới được ông thì bỗng dưng nó đập vào cái gì đó bật ra và rơi xuống đất lăn dài trên mặt đât..........
- hừ, các ngươi nghĩ rằng giết được ra dễ vậy sao? CHỉ với 1 viên đạn bạc cỏn con đó à??? HAHA.....quá tầm thường- Ông ta cười đắc trí
- Hì, xin lỗi thầy nhưng con chưa bảo xong mà. 1 viên đạn k chạm được thì nhiều vậy.....- Ryan nhìn thầy khẽ ngoẻn miệng nở nụ cười đầy ẩn ý
- Mấy đứa thấy viên đạn anh vừa bắn ở điểm nào trên tấm kính trống đạn đó chứ?Nhắm thẳng vào đó mà bắn đi - Ryan quay lại nhìn chúng nó nói
"CẠCH.........CẠCH..........CẠCH......."
Tiếng lên cò súng vang lên đồng thời, ngay sau câu nói của anh Ryan và...............
"PẰNG......PẰNG...............PẰNG..............."
Hàng loạt những tiếng súng nổ vang lên ròn rã, chói tai, đinh óc và mục tiêu của chúng chỉ là nhắm vào đúng 1 điểm duy nhất trên tấm kính trống đạn dày cộm đấy mà thôi.....
Hết băng đạn này lại đến băng đạn khác, cứ thế tiếng sung cứ vang lên liên hồi, dưới đất rơi đầy vỏ đạn lăn long lóc, vương *** khắp nơi xung quanh tấm kính đầy.......Tới băng đạn cuối cùng thì chúng nó cũng mới chỉ làm nứt được tấm kính đó mà thôi.......
- Chậc, mới nứt thôi sao? - Sandy tặc lưỡi chán nản
- Ha, tụi bây chỉ làm được có vậy thôi sao? Quá tầm thường. Nói cho tụi bây biết, đây là tấm kính trống đạn đã được cải tiến rồi, nó k bình thường như tụi bây nghĩ đâu....ngu ngốc- Ông ta nhìn tụi nó khinh khỉnh
- Chưa kết thúc được đâu- Kevin bước ra từ phía sau nó, tay dang lắp nốt băng đạn cuối cùng vào khẩu súng lục dài màu bạc....
Cánh tay Kevin khẽ dơ lên, ánh mắt sau thăm thẳm như vực đó lạnh băng k cảm xúc gì, Kevin bóp cò súng và.........
"PẰNG ......PẰNG.....PẰNG............"
- haha......ta nói rồi, có bắn nữa cũng thế thôi...đây là tấm kính đặc biệt - Ông ta nhìn cố gắng cửa Kevin cười nhạt
- Và đây cũng k phải đạn thường. Ông nghĩ vì sao tấm kính đí lại nứt vậy???- Kevin nhìn ông ta ngoẻn miệng cười....nụ cười khiến ông ta sững người lại.........
Tiếng úng vang lên liên tiếp, tấm kính chắn đạn vẫn ngoan cường đứng vững cho tới khi viên đạn bạc cuối cùng bay tới.......nó vừa chạm vào thì tấm kính chắc chắn đó đã vỡ tan nát và lao lun vút về phía ông ta đang vô cùng ngạc nhiên đó nhăm thẳng vào tim ông ta.....
Cánh tay đang vội vang nhấn cái nút đỏ trên bàn đó, chưa kịp thì đã...............
"A....................A..........A.........."
Tiếng hét đâu đớn của ông ta vang lên và người đàn ông đó đã gục ngã hoàn toàn....ông ta k thể đứng thẳng được nữa, k thể bệ vệ oai phong như trước nữa khi hứng nhát đạn đó.... Bàn chân ông ngày càng lùi ra sau đẩy cánh tay kia xa cái nút đỏ trên bàn.........và rồi ông ngã gục xuống đất, máu loang loáng trên sàn, mồm cũng bắt đầu máu chàn ra......đau đớn
Và có lẽ là nếu Kevin k bắn viên đạn đó nhanh hay viên đạn k kịp ghim vào tim ông nhanh, chỉ 1 khắc thôi có lẽ tất cả chúng nó ở đây đã tan nát xác khi ông nhấn nút đỏ khởi động toàn bộ hệ thống "hủy diệt" đó để hớn mấy trăm khẩu súng cấp cao nghiền nát chúng nó trong nháy mắt........Có lẽ chúng nó là do may mắn chăng hay là do cái chính luôn thắng cái tà.....?????? ...