Đề Oa mặt đỏ lên, vội vàng rời khỏi bàn, cầm khăn lau chà đông chà tây, xoay mòng mòng trong phòng bếp, làm bộ như bề bộn nhiều việc, thực ra muốn che giấu xấu hổ trong lòng.
Cô đã lau đến mức sàn bếp bóng loáng, đành mở cửa tủ dưới quầy bếp ra, muốn dọn dẹp lại các thứ bên trong tủ. Chỉ là, mới vừa mở cửa tủ ra, cô liền cứng người.
Vài con gián màu nâu đen, có thể nói là sinh vật đáng sợ nhất trên đời, râu ria đâm tua tủa, lẳng lặng tụm vào một chỗ.
Mấy ngày liền cô dọn vệ sinh, làm cho phạm vi sinh sống của chúng nó nhanh chóng bị thu hẹp lại, đến đường cùng, chỉ có thể trốn trong chỗ này kéo dài chút hơi tàn, không ngờ lúc này lại bị Đề Oa phát hiện.
Cô toàn thân cứng ngắc, bằng động tác nhẹ nhất, cầm lấy cái dép lê, chuẩn bị tiêu diệt hết.
Đại đội gián trước mắt cảm nhận được sát khí của cô, bị buộc đến đường cùng, chỉ có thể tuyệt vọng phản công, tất cả đều ngẩng cao hai râu tua tủa, run run cánh đầy uy hiếp, sau đó…
Cất cánh!
“Aaa!”
Tiếng thét nữ chói tai, truyền khắp căn nhà, thậm chí còn truyền đi rất xa.
Khuyết Lập Đông nhảy xuống giường, lập tức thanh tỉnh.
“Đề Oa!” Anh hét lớn, hoả tốc lao ra khỏi phòng ngủ.
Một thân ảnh nhỏ nhắn chạy tới, liền lao vào trong lòng anh, da thịt mềm mại nữ tính gắt gao dựa lên, không còn chút khe hở, mỹ miều không thể tưởng tượng được.
“A, có, có, có, có…” Cô sợ hãi, cả nửa ngày không nói ra nổi câu tiếp theo, thân mình run run không ngừng dựa sâu vào trong lòng anh, tìm kiếm sự bảo vệ.
“Nói rõ ràng!” Khuyết Lập Đông ôm lấy cô, ánh mắt hoang dã nhìn quanh bốn phía, lại không phát hiện ra chỗ nào bất thường.
“Có con gián, có con gián!” Cô cuối cùng cũng nói ra được.
Anh nheo mắt lại, trừng mắt nhìn cô gái nhỏ trong lòng, cảm xúc căng thẳng nhanh chóng tan ra, thay vào đó là tức giận. Tiếng thét chói tai quá mức mới vừa rồi làm cho người ta sợ hãi, anh tưởng lại có sát thủ xông tới đánh lén, sợ đến mức suýt chút nữa nhảy dựng lên, ai mà biết rằng cái thứ đang dọa cô tới mức mặt mày biến sắc, không phải sát thủ gì, mà chỉ là mấy con gián chết tiệt!
“Con gián có gì đặc biệt đáng sợ?”
“Chúng nó biết bay a!” Gặp con gián bình thường, cô còn có thể cố gắng lấy dũng khí đuổi giết, nhưng mà một khi con gián đã cất cánh, dũng khí của cô liền bay hết, lập tức bị dọa đến mức quăng hết vũ khí, chỉ có thể chạy đi tìm chỗ trốn.
Giữa phòng khách, Tiểu Tịch đang che chở cho bánh flan, không chỗ nào có thể trốn được, bắn ra ánh mắt ai oán, trong lòng thầm oán anh trai trọng sắc khinh muội, ôm thật chặt Đề Oa, lại mặc kệ để em gái bị con gián tấn công. Còn con vẹt cũng rụt cánh, toàn thân phát run, nhường lại “vùng trời quốc gia” cho bọn gián, còn vô dụng hơn so với chủ nhân.
Khuyết Lập Đông vẫn đeo vẻ mặt bất mãn. “Con gián biết bay thì có cái gì hay?”
Đề Oa tức giận!
“Phải phải phải, chúng nó không có gì hay, anh mới là hay nhất!” Hừ, cô thật muốn xông tới tặng cho anh một cái tát, xoá sạch vẻ mặt chẳng hề bận tâm của anh!
Cô không thể tin, anh làm sao có thể sống bình an vô sự với cái đám “bạn cùng phòng” này, còn làm lơ cho chúng nó ăn uống trưởng thành khỏe mạnh, bây giờ biến thành trung đội gián tập kích bất ngờ giữa không trung, khiến cho dép lê trong tay cô không có đất dụng võ, chỉ có thể chật vật chạy trốn.
Khuyết Lập Đông đạm mạc liếc hai cô gái nhỏ một cái, xoay người trở về phòng ngủ, lười để ý tới các cô.
Chỉ là, không lâu sau, khi tiếng thét chói tai và tiếng bước chân biến mất, anh đột nhiên phát hiện ra tình huống có chỗ không đúng! Một luồng khói trắng quỷ dị, len lỏi vào theo khe hở ở cửa phòng không chút tiếng động.
“Làm cái gì quỷ vậy!” Nằm trên giường còn chưa nóng mông, anh lại lần nữa nhảy dựng lên, cảnh giác bịt miệng bịt mũi, nhanh chóng lao ra ngoài.
Chỉ thấy phía trên tấm thảm xanh ở phòng khách, Đề Oa vẻ mặt kích động, đeo mặt nạ phòng độc, dùng hết sức lực ấn cái bình xịt không rõ là khí gì, xịt ra làn khói phủ đầy căn nhà.
“Chị Đề Oa, phun nhiều một chút, nhanh!” Tiểu Tịch không ngừng cổ vũ, khẳng khái cung ứng nguồn thuốc xịt, giao ra thêm một bình xịt thật lớn.
“Em làm cái gì thế?” Khuyết Lập Đông rống to.
“Giết con gián!” Cô vặn chốt bình xịt tới nấc lớn nhất, làn khói trắng phun ra cuồn cuộn không dứt, trung đội gián tập kích giữa không trung lách tách lách tách rơi xuống, trên mặt đất đầy những con gián, đôi cánh giật giật, bụng ngửa lên trời, hai râu run rẩy, tuyên bố toàn thể bỏ mình giữa làn khí tấn công không rõ là khí gì.
“Giết con gián? Em suýt chút nữa giết luôn cả tôi rồi!” Anh lớn tiếng rít gào, tức giận bùng nổ, tức giận đến mức trước mắt biến thành một màu đen. “Tiểu Tịch, em đưa cái gì cho cô ấy hả?” Anh quay đầu chất vấn em gái.
“Ách, chất thí nghiệm của em, chỉ có hiệu quả với con gián, không có thương tổn với con người đâu, chỉ cần dùng nước rửa sẽ trở thành chất vô hại…” Tiểu Tịch rụt đầu, ấp a ấp úng giải thích, càng lùi xa.
Nhìn cô em gái sợ tội rút lui, Khuyết Lập Đông phiền chán cào mái tóc, không thể lý giải vì sao con gái sẽ phát điên chỉ vì mấy con côn trùng không hề có sức sát thương.
“Đề Oa, đủ rồi, dừng tay cho tôi!” Anh nheo mắt, vẻ mặt tức giận ra lệnh.
“Không được, tôi không giống anh, có thể chịu nổi mấy con gián này!”
“Đó là nhà của tôi!” Chết tiệt, anh cũng không muốn biến căn nhà của mình thành phòng chứa khí độc!...