“Ách, xin lỗi, anh vừa nói cái gì?” Là cô nghe lầm sao? Sao lại nghe thấy Khuyết Lập Đông đang mắng cô ngốc?
Cặp mắt đen không hờn giận liếc cô một cái, rồi không nói không rằng đi ra khỏi phòng ngủ, thân thể cao lớn đi giữa không gian nhỏ hẹp, có vẻ mạnh mẽ phá lệ, ngay cả bước chân cũng không hề phát ra tiếng động.
Đề Oa gãi gãi đầu, hoài nghi bản thân mình đi dưới ánh mặt trời lâu quá, phơi nắng đến choáng đầu, cho nên bây giờ mới nghe lầm như thế. Đôi mắt trong veo nhìn về một bên, đột nhiên nhìn thấy cửa lớn còn đang mở, cô lập tức nhớ ra bản thân mình là không được phép mà tự vào nhà.
Hay là, anh đang trách cứ cô xâm nhập trái phép?
“A, Khuyết tiên sinh, thật xin lỗi, tôi không đợi anh mở cửa mà tự tiện xông vào, nhưng mà ngôi nhà này không có chuông điện, cửa lại quên khóa, cho nên tôi mới…” Cô đưa ra giải thích.
“Tôi không phải quên.” Khuyết Lập Đông không biết từ chỗ nào lấy ra một lon bia, tự mình khui nắp, ngửa đầu lên uống.
“Sao?”
“Ở khu dân cư này không cần khóa cửa.” Anh nói đơn giản, đôi mắt đen lướt qua lon bia, dừng lại trên thân hình mảnh khảnh của cô, lẳng lặng đánh giá.
Đề Oa không phát hiện ra anh đang nhìn mình, đôi mi cong cong nheo lại, hai mắt lo lắng xem xét cửa lớn còn chưa đóng.
Hmm, xem ra người đàn ông này ngoại trừ khả năng dọn dẹp nhà cửa cần được cải thiện, ngay cả tính cẩn thận đề phòng cũng cần phải bồi dưỡng lại mới được. Nơi này cũng không phải là thế giới Đại Đồng mà Khổng Tử từng nói*, làm sao có thể đêm không cần đóng cửa, không nhặt của rơi trên đường được? Mà cũng nói, cuộc sống nơi này xa hoa, mỗi hộ gia đình đều rất giàu có, trong mắt bọn trộm cướp, có thể coi là miếng thịt béo.
0
Hay là cư dân trong khu dân cư này hy vọng xa vời, dựa vào cây đao cắm ở quảng trường kia, có thể dọa lui được bọn trộm cướp chăng?
Cô vừa âm thầm lắc đầu trong lòng, thương hại cư dân ngây thơ ở nơi này, vừa lấy ra một tờ văn kiện trong túi hành lý, thận trọng đưa tới trước mặt Khuyết Lập Đông.
“Khuyết tiên sinh, văn bản này, phiền anh xác nhận rồi kí tên.”
“Đây là cái gì?” Anh lãnh đạm hỏi, liếc mắt qua văn kiện một cái, thậm chí không đưa tay nhận lấy.
“Hiệp ước.”
“Vì sao tôi phải ký cái hiệp ước quái quỷ này?”
Đề Oa sắp hết khả năng kiềm chế, miễn cưỡng lắm mới giữ được lễ phép, mới không nhảy dựng lên bóp cổ anh, bắt anh nuốt xuống mấy từ ngữ thô lỗ đó.
Haiz, không nên không nên, người này là bạn bè của anh trai, cô không thể kích động!
“Chúng ta phải ở chung với nhau một khoảng thời gian, rất nhiều chuyện trước hết nên lập ra điều lệ, miễn cho sau này phải tranh cãi.” Cô nói lý luận.
Cô luôn luôn là “kinh doanh chính trực”, cung cấp dịch vụ quản gia chuyên nghiệp, nhưng cũng từng gặp qua những vị chủ gây rối, nhìn thấy mỹ mạo của cô, không chỉ muốn cô dọn dẹp nhà cửa, nấu nướng món ngon, mà còn phụ thêm việc ôn hương nhuyễn ngọc trên giường.
Tuy rằng, một tờ hiệp ước này chỉ ngăn được quân tử, không ngăn được kẻ tiểu nhân, nhưng Đề Oa mạo hiểm làm việc cho những vị chủ như vậy, đương nhiên cô cũng không phải dễ chọc.
Cô từ nhỏ đã dũng cảm vô cùng, không phải là loại người gặp chuyện chỉ biết lạnh run như cọng bún, dưới sự đốc thúc của anh trai, cô còn học một ít quyền cước phòng thân, bọn sắc lang không chiếm được nửa điểm tiện nghi, còn bị cô giáo huấn đến mức khóc cha gọi mẹ.
Chỉ là… Cô nhìn Khuyết Lập Đông… Người đàn ông này cao lớn như vậy, hẳn có thể áp chế được cô, võ công khoa chân múa tay của cô dùng trên người anh, chỉ sợ là không có tác dụng.
Bất quá nói đi cũng nói lại, anh là bạn tốt của anh trai cô, nhân cách và hành vi thường ngày ít nhất cũng sẽ có chút bảo đảm, thiếu nữ trong trắng như cô hẳn là sẽ không gặp phải uy hiếp gì.
“Trong hiệp ước này, tôi phục vụ cho anh, sẽ cố hết sức hoàn thành yêu cầu của anh, sẽ phải duy trì không gian sạch sẽ và thoải mái, nhưng anh cũng phải phối hợp, không can thiệp vào biện pháp của tôi, nếu có một bên trái với hiệp ước, thì sẽ…” Cô còn đang ngâm nga những điều khoản đã sớm thuộc làu, lại bị cái vẫy tay của anh đánh gãy.
Khuyết Lập Đông ném lon bia đã cạn trong tay, tầm mắt Đề Oa nhìn theo, nhìn thấy lon bia vẽ ra một đường cong hoàn mỹ trong không trung, sau đó rơi vào một núi những lon bia rỗng.
Cô xiết chặt nắm đấm nho nhỏ, cố gắng khống chế lắm mới không lập tức tiến lên cầm lấy chổi và túi rác bắt đầu quét dọn.
Sói - Chap 2.2
“Tôi có một điều kiện, chỉ cần cô tuân thủ, còn lại quy tắc trò chơi này hoàn toàn tùy ý cô, tôi sẽ tuân thủ hết.” Khuyết Lập Đông tuyên bố, tầm mắt thủy chung vẫn khóa chặt trên người cô, sâu thẳm trong đôi mắt đen là một vẻ kỳ dị không thể giải thích.
“Xin mời nói.”
Anh đứng dậy, thân hình cao lớn đưa lưng về phía ánh mặt trời, tạo thành bóng râm khổng lồ, không khí bốn phía đột nhiên trở nên có chút âm trầm.
“Các căn phòng trong nhà, phòng nào cô cũng đều có thể tự do ra vào, duy nhất căn phòng kia, cô tuyệt đối không thể mở cửa.” Anh vươn tay, chỉ vào cánh cửa của một căn phòng trong góc khuất nhất.
Chỗ đó ánh mặt trời không chiếu tới, có vẻ cực kỳ âm u, giống như bên trong cất giấu bí mật đáng sợ không muốn người ta biết. Đề Oa cứng ngắc gật đầu, cả người nổi da gà, trong đầu đột nhiên nhớ tới một câu chuyện trước đây từng đọc qua, kể về một tên yêu râu xanh giết vợ, rồi giấu xác trong một căn phòng, còn dặn dò mọi người, tuyệt đối không thể mở cánh cửa đó ra....