Khi cô còn đang miên man suy nghĩ, Khuyết Lập Đông không biết từ nơi nào lấy ra một cây bút, cũng không liếc mắt tới nội dung, trực tiếp ký tên lên trên văn kiện. Chữ ký của anh cứng cáp mà có lực, chữ tựa như người, ngân câu thiết hoa*, vừa uy phong vừa ương ngạnh.
0
“Như vậy là xong?” Anh hỏi.
Đề Oa gật gật đầu, cẩn thận cất bản hiệp ước.
“Hiệp ước từ hôm nay bắt đầu có hiệu lực.”
“Được rồi.” Khuyết Lập Đông vung tay, có vài phần không kiên nhẫn. “Này, cô gái, mau đi nấu đồ ăn đi.” Anh nóng vội nói, đã đói bụng cực kỳ.
“Khuyết tiên sinh, tôi có tên có họ, anh có thể gọi tôi là Đinh quản gia.” Cô bày ra nụ cười mỉm quá mức ngọt ngào, miễn cưỡng bước vào phòng bếp, sau khi đẩy ra một đống vật linh tinh, mới tìm được một thứ thoạt nhìn “có vẻ” là tủ lạnh.
Đề Oa tốn hết sức lực, mới kéo mở được cánh cửa tủ lạnh, một luồng không khí lạnh như băng mãnh liệt ào ra. Đợi cho đến khi lớp khí lạnh tản ra, cô tận mắt nhìn thấy bên trong có cái gì, gương mặt xinh đẹp đang tươi cười, nháy mắt trở nên tái nhợt như tuyết.
Rầm!
Cô dùng sức đóng sập cửa tủ lạnh, như là nhìn thấy cái gì đó đáng sợ, toàn thân run rẩy không ngừng.
“Ách, Khuyết tiên sinh, ách, cái này… Nguyên liệu nấu ăn bên trong không thích hợp nấu cơm, tôi, tôi dọn dẹp nhà cửa trước, có được không?” Cô ngẩng khuôn mặt nhỏ tái nhợt, đáng thương nói.
Ô ô, đáng sợ, đáng sợ, cô sẽ phải tốn thời gian rất dài ngưng tụ đủ dũng khí, để có thể mở được cánh cửa tủ lạnh kia ra một lần nữa!
Khuyết Lập Đông sắc mặt trầm xuống, nhìn ra được anh rất mất hứng, nhưng cũng không mở miệng ép cô nấu ăn nữa.
“Tôi có thể hỏi một chút không? Nơi này cuối cùng là đã bao lâu không có người dọn dẹp rồi?” Đề Oa thử dời đi sự chú ý của anh đối với đồ ăn.
“Từ sau khi một quản gia từ chức.” Anh lạnh nhạt trả lời.
Từ chức? Cô nhớ là đã nghe nói quản gia kia bị dọa chạy mất mà? “Ách, xin hỏi cô ấy tạm rời công việc đã bao lâu?”
“Bốn tháng!”
Vậy có nghĩa là, căn nhà này đã bốn tháng trời không có ai lau dọn?
Toàn thân Đề Oa co rúm lại.
“Cô ấy là vì công việc quá mức mệt mỏi, cho nên mới trốn… Ách, cho nên mới từ chức sao?” Hic, nhìn mức độ hỗn độn của căn nhà này xem, ai mà phải làm quản gia nơi này, nếu sức lực không tốt, khẳng định sẽ mệt chết.
“Không, bởi vì cô ấy không muốn cho rắn ăn, cho nên mới rời đi.” Anh bình tĩnh trả lời.
“Rắn???” Đề Oa hét lên một tiếng, kiềm chế ý muốn nhảy lên trên bàn. “Rắn ở chỗ nào?” Cô không sợ rắn, nhưng cũng tuyệt đối không thích rắn, nếu có thể lựa chọn, cô căn bản không muốn sống chung với cái loại động vật lạnh lẽo không xương này.
“Ở ngay trong phòng, nó nếu đã đói bụng, tự nhiên sẽ xuất hiện.” Anh bỏ lại câu trả lời, sau đó bởi vì thất vọng đầy bụng, quyết định tiếp tục đi ngủ. “Tự cô cứ dọn dẹp nhà đi, ngoại trừ đừng đi vào căn phòng kia, làm gì cũng đều tùy cô.”
Anh quay đầu, nhíu mày nhìn cô gái nhỏ trước mắt, thấy cô bộ dạng muốn nói nhưng lại thôi, anh không kiên nhẫn mở miệng.
“Còn có chuyện gì sao?”
Cô hít sâu một hơi, vượt qua e lệ phái nữ, rốt cục nói yêu cầu đã quanh quẩn trong đầu từ lâu.
“Ách, Khuyết tiên sinh, có thể phiền anh, mặc quần vào trước được không?”
* * *
Tuy rằng chủ nhà cũng đã nói, hôm nay không cần bắt đầu công việc. Nhưng mà, chỉ cần ở trong “phạm vi” tầm mắt của Đề Oa mà nhìn thấy có vết bẩn, cô đều vội lau dọn lại sạch sẽ, huống chi căn phòng trước mắt bừa bộn đến mức khó có thể hình dung, cô đứng ở nơi này, liền cảm thấy không chịu nổi, một giây cũng khó có thể nghỉ ngơi.
Được rồi, nếu hiệp ước cũng đã có hiệu lực, cô cũng nên biểu hiện thật tốt một phen!
Đề Oa trước hết chạy ra phòng ngoài khởi động nhẹ hai mươi phút, thả lỏng gân cốt, chuẩn bị bắt tay vào việc, rồi lại lôi chai nước khoáng trong vali hành lý ra uống ừng ực.
Để thuận tiện cho việc quét dọn, cô thành thục buộc búi tóc đen dài lên, sau đó trùm lên một cái bao vải màu hồng, để mái tóc khỏi bị dơ.
Lục lọi trong phòng sau một lúc lâu, cô vất vả mới tìm được máy hút bụi. Sau đó, lại tìm kiếm hết nửa tiếng, mới mò mẫm được cái ổ điện trong góc tường. Cô cao hứng phấn chấn lập tức cắm điện, kéo máy hút bụi đi chung quanh.
Máy hút bụi phát ra tiếng ù ù, đói khát nuốt vào một lượng lớn bụi bặm, thanh âm ồn ào vang vọng trong phòng. Nhưng mà, còn chưa hút sạch được một mét vuông, từ trong phòng ngủ đã truyền đến tiếng rít gào thật lớn.
“Làm cái gì quỷ vậy!”
Tiếng bước chân rầm rầm vang lên, lão đại Khuyết Lập Đông khó chịu nhảy xuống giường, khí thế lãnh khốc như một con Gorilla bị chọc giận, đôi mắt đỏ bừng hung ác trừng trừng nhìn cô, chỉ thiếu không há mồm phun ra ngọn lửa hừng hực, nướng cô cháy đen.
“Tôi chỉ là đang quét dọn.” Đề Oa vô tội nói, một tay còn đang nắm máy hút bụi, bởi vì cảm nhận được cơn tức giận đáng sợ của anh, đôi chân nhỏ vụng trộm lui về phía sau, cũng không quên nhìn ra cửa nhà, để còn chuẩn bị chạy trốn bất cứ lúc nào.
“Yên lặng một chút cho tôi!”
“Ách, được…”
Anh tà ác trừng mắt liếc cô một cái, sau đó quay đầu trở về phòng ngủ....