- “Anh lại nhớ chị ấy à?”
Một giọt nước chảy dài từ khóe mắt cô bé. Tôi không biết là mưa hay nước mắt. Liệu tôi có phải là người vô tình?
Tôi chỉ im lặng sau câu hỏi của QC. Sự im lặng thay cho cái gật đầu.
- “Nếu HN biết, hẳn chị ấy sẽ vui lắm”, QC mỉm cười một cách gượng gạo. Cô bé tiếp.
- “Trước khi em quay lại Pháp em, em sẽ nói cho anh biết một điều… Từ bây giờ đến lúc đó, em chỉ xin anh một chuyện được không?”
- “Chuyện gì?”
- “Anh đừng nhớ đến chị em khi ở bên cạnh em. Em…”, QC nghẹn ngào.
- “Tại sao?”, tôi ngu ngơ.
- “… anh có làm được không?”
- “En nói lí do đi…”, tôi xát muối vào nỗi đau của cô bé.
- “Không phải câu hỏi nào cũng có câu trả lời. Xem như anh làm điều đó cho em đi, được không?”, tôi không biết là lời thì thào của em hay của gió, mà sao nghe đầy tâm sự.
- “Ừm… anh sẽ…”
- “Chỉ 2 tuần thôi rồi em sẽ trả tự do cho anh. Nha anh nha!”, giọng QC nghe thương lắm, ánh mắt buồn vô tận…
- “Anh đã nói hết câu đâu. Ý anh là anh sẽ không làm vậy. Anh sẽ cho em khóc hết nước mắt”, tôi nhe răng cười nham nhở rồi vù chạy.
Đang tâm trạng, nhưng khi biết mình bị trêu, QC cũng không khỏi bật cười…
Cô bé đuổi theo tôi. Tôi cố tình chạy thật chậm, chờ đến khi em gần đưa tay bắt được, tôi lại lách người, tăng tốc khiến QC tóm hụt mấy lần. Mỗi lần như thế càng làm em điên tiết hơn. Được thể tôi càng cười tợn. Không biết mấy em khác thế nào chứ QC lúc tức nhìn buồn cười cực.
Đến lần thứ 4, lúc tôi quay đầu lại định cười chọc em giống mấy lần trước thì thấy QC ngồi thụp xuống, hai tay ôm gối ra vẻ rất đau đớn. Chết tôi rồi! Đừng bảo đuổi tôi rồi bị ngã nhé! Tôi hộc tốc chạy lại lay lay vai em, giọng lo lắng.
- “Ngã à? Có sao không?”
QC chỉ lắc đầu, nhưng hai tay vẫn ôm khư khư đầu gối.
- “Bỏ tay ra anh xem nào”
Tôi vừa ra lệnh vừa cầm hai tay em nhấc lên.
- “Có gì đâu! Lừa anh hả?”
QC không trả lời mà chỉ khẽ gật đầu. Em bất ngờ đẩy tôi ngã lăn kềnh ra đất rồi vùng chạy. Chạy được một khoảng em quay lại, lúc lắc cái đầu tinh nghịch, lè lưỡi lêu lêu tôi rồi bật cười giòn tan. Tiếng cười như muốn hòa cùng cơn gió cuốn bao tâm sự của tôi theo cùng…
Chap 68
Đã rất lâu, tôi không có buổi dầm mưa đúng nghĩa như ngày hôm nay. Nhờ QC, tôi tìm lại được cảm giác mà từ rất lâu tôi luôn khao khát nhưng chưa một lần làm được…
Không còn nhỏ My ngồi khóc thút thít lúc thấy tôi bị đánh vì bảo vệ nó…
Không còn cảm giác bồng bềnh trên mây từ cái thơm đầu đời…
Không còn hình ảnh hùng hổ của đám bạn sát cánh bên nhau chống lại xóm khác…
Cũng chẳng còn những nụ cười khanh khách và ánh mắt hạnh phúc của lũ trẻ khi được đá bóng trong mưa…
Ngày hôm nay, tôi không có cơ hội được trở về thời thơ ấu, nhưng tôi lại có một may mắn khác với một cô bé đang dành tình cảm cho mình. QC bước vào cuộc sống của tôi như một cơn gió trong lành mang thêm nhiều điều thi vị. Cô bé chẳng giống ai mà là duy nhất. Có lẽ đã đến lúc tôi nên dành suy nghĩ với nhiều thiện cảm hơn cho em…
*
**
***
- “Về đi em”
- “Vâng…”
- “Người em ướt nhẹp rồi. Về kiểu này không bị cảm cũng hơi phí”
- “Sức đề kháng em tốt lắm, anh đừng lo”, QC chun mũi.
- “Để anh ra lấy xe. Đứng đây chờ anh…”
- “Hmm…”
Vừa nói xong, tôi rảo bước quay đi. Tôi dắt xe ra chỗ QC đang chờ và lục trong cặp lấy ra cái áo khoác của mình. Tôi mặc cho em.
- “Như con nít ấy. Áo cũng có người mặc cho”, tôi cười hì hì.
- “Anh đừng có chiều em như này, em hư đấy…”
- “Thì anh là anh…”, tôi ngập ngừng. Định nói là “anh trai của em”, nhưng biết là không nên. Tôi lái câu chuyện.
- “Thì anh là anh lo cho em chứ sao”, tôi nháy mắt.
- “Em biết anh định nói gì, nhưng em tha cho đấy”
- “Hả?”
- “Anh không phải là người dẻo miệng, nên lúc anh ngập ngừng là bị lộ à. Hi hi”
- “…”
- “Mà đi thôi”
- “Ừm”
Tôi kéo cái phéc mơ tuya áo khoác lên đến tận cổ của QC rồi trùm mũ lên. Cô bé đứng im, hai má đỏ bừng.
- “Bình thường ghê gớm lắm mà sao hôm nay lại đỏ mắt thế ấy ơi”, tôi bụm miệng cười.
- “Hôm sau em tự mang áo khoác. Không cho anh làm như này nữa. Xấu hổ lắm”
QC nói nhanh như gió nửa muốn tôi nghe nửa muốn tôi không nghe. Tôi nghe được hết, nhưng giả vờ.
- “Nói gì? Nói từ từ! Nào…”, tôi đưa ánh mắt ra hiệu.
- “Anh giỏi lắm. Sau này đừng có trách em ác”, cô bé lấy tay che miệng cười rồi quay mặt đi chỗ khác.
Khi QC quay lại, tôi vẫn đứng trân trân nhìn em. Trong một khoảnh khắc tôi thấy gương mặt của HN. Nụ cười trên môi tôi lịm tắt. Tôi như một kẻ vô hồn đưa những ngón tay run rẩy của mình vén những sợi tóc dính nước đang bết trên gò má em. Tôi nhẹ nhàng và ân cần như sợ sẽ làm gương mặt của HN bỏ tôi đi mất…
Tôi muốn khoảnh khắc này sẽ tồn tại mãi mãi…
Tôi quay mặt đi lạnh lùng.
- “Về thôi…”
*
**
***
- “Sao hai đứa này ướt nhẹp vậy? Không mang áo mưa hả?”
Chị Hà lật đật chạy đến định đỡ tôi, nhưng nghĩ sao lại quay sang đỡ QC. Ghét vãi. Trong nữ khinh nam à?
“Em có lạnh không?”, “Tóc em có ướt không?”, “Em phải tắm ngay không ốm đấy”, vân vân. Chị Hà hỏi thăm QC tới tấp trong khi tôi chờ mãi chẳng thấy đoái hoài gì.
- “Chị! Em cũng ướt sao chị không hỏi thăm em”, tôi nạt.
- “Em là đàn ông, con trai nó khác. Em nhìn nè QC nhìn nữ tính, dễ thương thế này”
- “QC khỏe hơn em đó”, tôi nhăn mặt.
- “Làm sao em biết?”
- “Thì…”, tôi ấp úng. Chẳng lẽ tôi bảo chúng tôi vật thi rồi. Không trả lời còn hơn....