watch sexy videos at nza-vids!

VỊ TÌNH ĐẦU #2

score
Đánh giá: 4.5/5, 6142 bình chọn


Tôi hơi bất ngờ trước hành động kì lạ đó của em, nhưng chỉ ngồi im mà không lên tiếng. Tôi biết QC đang rong ruổi theo những suy nghĩ vẩn vơ mà chủ đề chính rất có thể là tôi hoặc cũng có thể không phải. Con gái chợt buồn, chợt vui và thi thoảng lại có những suy nghĩ trên trời dưới đất là điều không khó hiểu.

Tôi cũng bắt chước QC đưa ánh mắt của mình ra hướng cửa sổ. Một cơn gió đi qua vô tình khiến tôi cảm nhận được hương thơm ngào ngạt từ mái tóc cô bé. Là mùi bồ kết mà chị Hà nấu nước tối qua. Wow, còn gì nữ tính và duyên dáng hơn một cô gái Việt Nam trong tà áo dài thướt tha với mái tóc đậm hương bồ kết thế này. Tôi thích con gái mặc áo dài, chẳng hiểu tại sao…

Đôi mắt nhắm nghiền, tôi đưa mũi hít một hơi thật dài như muốn nuốt trọn vẹn hương thơm từ mái tóc của QC. Tôi tìm thấy mình qua câu thơ của Xuân Diệu.

Tôi muốn tắt nắng đi Cho màu đừng nhạt mất; Tôi muốn buộc gió lại Cho hương đừng bay đi.



- “Anh ăn nhầm cái gì mà tự nhiên hôm nay ngồi sát em vậy?”
Tôi choàng tỉnh trước câu hỏi của QC. Cô bé không dám nhìn tôi, mặt đang đỏ lựng. Thật ra tôi không ngồi sát lắm, mà do cái đầu tôi cứ rướn rướn lại gần mái tóc cô bé.
- “Mùi bồ kết thơm quá! Từ giờ trở đi anh sẽ nhờ chị Hà tối nào cũng nấu nước bồ kết cho em. Nhiệm vụ của em là mỗi ngày phải đưa tóc cho anh ngửi một lần, nhớ không”, tôi cười khì.
- “Hứ, vô duyên…”, QC phụng phịu.

*
**
***

Hết tiết 3 đến giờ ra chơi, nhỏ Phương phụ trách văn thể mĩ yêu cầu cả lớp ngồi lại để bàn về buổi tập văn nghệ tối nay.

Chuyện là dịp QC đến là đợt gần Tết, cũng là dịp trường tôi tổ chức văn nghệ mừng Đảng mừng Xuân. Mỗi lớp bắt buộc phải có 3 tiết mục. Vì năm nay là năm cuối cấp, nên cô chủ nhiệm yêu cầu cả lớp tôi tham gia với mong muốn giúp chúng tôi lưu lại những kỉ niệm thật đẹp bên nhau trước khi rời xa mái trường. Cả lớp tôi ai ai cũng đồng ý với ý kiến này của cô. Hai tiết mục đầu, một dành cho tiết mục rap của thằng Duy, một dành cho tiết mục múa của nhỏ Phương. Cả hai đứa đấy đều là con nhà nòi, nên khi tụi nó xin mỗi đứa một tiết mục, lớp tôi không ai phản đối. Chỉ còn tiết mục cuối cùng là cả lớp tôi sẽ tham gia. Sau một hồi thảo luận cả lớp đồng ý chọn tiết mục đồng ca “Dòng máu Lạc Hồng” và có múa phụ họa kèm theo. Vì là năm cuối cấp nên cô chủ nhiệm đã bàn bạc với chi hội phụ huynh quyết tâm hoành tráng tiết mục bằng cách thuê thầy giáo biên đạo về.

Tối nay là buổi tập đầu tiên, nên nhỏ Phương dặn dò có vẻ kĩ lưỡng. Tôi thuộc đội múa, vì theo lời của nhỏ Phương thì là “hát chưa hay và nhìn cũng ngon trai”. Lí do đầu nghe còn có vẻ hợp lí chứ thứ hai thì có vẻ như nó đang muốn an ủi tôi hơn. Từ trong sâu thẳm của trái tim, tôi lại nghĩ mình hát hay, nhưng vì lí do nào đấy nhỏ Phương không thể cảm thụ hết được. Văn vẻ mà nói giống như “đàn gảy tai trâu” ấy. Đàn là giọng hát trầm ấm, ngọt ngào của tôi, còn tai trâu chính là tai nhỏ Phương.

Giật mình, tôi nghĩ lại. Có khi nào giọng hát của tôi giống như giọng hát của nhân vật anh thanh niên trong mẩu truyện cười mà tôi sắp kể hay không… [truyện hơi hơi tục, nên ai không thích thì có thể bỏ qua nhé.">

Truyện kể có anh thanh niên nọ có khả năng kì diệu. Đó là cứ mỗi lần anh cất tiếng hát là khiến cho đàn ông phải “chào cờ”. Anh thanh niên rất ngỡ ngàng trước khả năng của mình. Anh nghĩ đó là món quà trời cho.

Rồi một ngày anh thanh niên gặp Bụt. Bụt nghe rất nhiều người kể về anh, nên Bụt đã yêu cầu anh hát cho Bụt nghe một bài. Anh thanh niên không dám cãi lời. Anh bắt đầu cất tiếng hát “trời phú” của mình lên.

Khi anh hát xong, anh thấy Bụt đang nhìn anh thẫn thờ. Anh lên tiếng.
- Thưa Bụt! Bụt có hiểu tại sao mỗi khi con hát đàn ông lại “chào cờ” không?
- Vì mày hát như l*n ấy!

Nhưng thôi bỏ qua chuyện này! Chỉ cần tập văn nghệ chung với lớp là tôi vui rồi. Không biết mọi người thế nào chứ thời đi học mỗi lần tập văn nghệ là lớp tôi như mở hội ấy. Tuy mệt nhưng lại cực kì vui.

*
**
***

Sau khi nghe nhỏ Phương dặn dò xong, tôi chạy ù xuống canteen mua một túi xoài xanh đã cắt sẵn cộng thêm một bịch snack cua đỏ, món ruột của tôi, để chuẩn bị nạp năng lượng cho hai tiết cuối.

Thấy tôi mua về, không ăn ngay mà lại cất trong hộc bàn, QC thắc mắc.
- “Anh không ăn luôn đi, để làm gì?”
- “Để chút vào tiết ăn vụng chứ làm gì”, tôi nhướn mày và không quên khuyến mãi cho em nụ cười tươi rói.
- “Trời ơi! Anh lắm trò thật đấy. Học hành kiểu gì mà ăn vụng là sao?”
Tôi nhún vai rồi chỉ cho em thấy dưới hộc bàn những đứa còn lại, đứa nào cũng đã chuẩn bị sẵn lương thực. Nào là me, xoài, cóc, ổi, sờ nách, sờ niếc, ôi thôi đủ thứ trên đời. Nhưng dù ngoan mấy thì ngoan tôi cũng phải công nhận ngồi trong tiết ăn vụng sướng quên sầu. Tất nhiên rồi, cái gì vụng mà chẳng thích hơn bình thường…
- “Lát nữa đừng có xin đấy”, tôi cười ranh mãnh, đôi mắt tràn đầy vẻ tự tin.
- “Thèm vào! Xí”

Tôi không biết “xí” có nghĩa gì, nhưng tôi đặc biệt thích nghe con gái nói từ đó với từ “hứ”. Nghe có vẻ làm nũng, dễ thương cực…

Hai tiết cuối là tiết Toán của thầy Viên. Thầy Viên là một trong 3 người tôi yêu quý nhất thời cắp sách đến trường. Hai người còn lại là thầy Khánh và cô Tâm. Cô Tâm là người giúp tôi yêu môn Toán, còn thầy Khánh là sư phụ ruột môn Lý của tôi. Tất cả những thành tích tôi đạt được công lớn là nhờ 3 người này.
...
« Trước1...2122232425...39Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
Cùng chuyên mục
» Truyện dài Bí Mật Người Yêu Cũ
» Truyện dài Khúc Mưa Tan (Shock Tình 2)
» Truyện dài Bạn gái của thiếu gia
» Truyện dài Chỉ có thể là Yêu
» Truyện dài Em sẽ đến cùng cơn mưa
1234...101112»
Bài viết ngẫu nhiên
» Khi Gió Thành Bão #1
» Khi Gió Thành Bão #2
» Ngày Gió Không Còn Thổi Lá Bay
» VÀ NẾU...ANH YÊU EM
» Pé Bi ... Anh Đã Về
» Chết Lỡ Yêu Ông Xã Hờ
» TÔI KHÔNG PHẢI LÀ CÔNG CHÚA
» ĐỪNG ĐÙA VỚI TEEN
» Cô Giáo! Em Sẽ Mãi Ở Trong Tim Anh!
» Người con gái anh không thể quên voz
1234»
Tags:
bạn đang xem

VỊ TÌNH ĐẦU #2

bạn có thể xem thêm

Truyện dài còn nữa nè

VỊ TÌNH ĐẦU #2 v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk