watch sexy videos at nza-vids!

VỊ TÌNH ĐẦU #2

score
Đánh giá: 4.5/5, 6139 bình chọn

- “Em tưởng anh thấy anh để im chứ. Nếu đúng vậy em sẽ giết anh ngay lập tức”, cô bé dứ dứ nắm đấm về phía tôi.
- “Không có đâu mà”, tôi đổ mồ hôi hột.

- “Trong tất cả, em chỉ sợ một người…”, QC bâng quơ.
- “Em nói gì cơ?”
- “Em nói là chỉ có một người khiến em sợ thôi”
- “Là sao?”
- “Tự hiểu đi! Anh thông minh lắm mà”

Dứt lời, QC ngúng nguẩy đi thẳng vào lớp. Mặt tôi nghệt ra khi vẫn chưa hiểu ý em là gì…

Tại sao có một cái câu đơn giản mà con gái phải dùng đủ mọi biện pháp nghệ thuật trong văn học như là ẩn dụ, hoán dụ, hỏa mù dụ hay rối bời dụ nhỉ!? Không chịu nói “anh ơi! Em thích đôi giày này” đâu mà phải bắt đầu “anh ơi! Giày em hỏng rồi” để câu chuyện nó trở thành…
- “Giày hỏng hả? Để anh mang đi sửa cho”, anh thanh niên Hô-xê trả lời.
- “Nhưng anh ơi! Đôi này sửa mất công lắm”, cô gái đáp.
- “Không sao đâu, vì em nhảy vào lửa anh cũng làm chứ công xá đã là cái gì”, anh thanh niên Hô-xê thật thà.
- “Nhưng anh ơi! Em không nỡ vì em mà anh phải khổ, phải mệt”, cô gái thương cảm.
Blah blah rồi dẫn đến kết thúc.
- “Mệt quá! Giày em không bị rách gì cả. Đôi giày kia đẹp, anh mua tặng em”, cô gái phũ.
- “Nói từ đầu cho rồi”, anh Hô-xê thở dài.

Ví dụ ở trên là về một cô gái thích vòi vĩnh. Tôi không thích loại con gái thế này. Vật chất quá. Tôi thích bất cứ món quà gì cũng phải xuất phát từ tấm lòng, như vậy sẽ ý nghĩa hơn và tình cảm mới bền được.

Nói cho vui vậy thôi chứ con gái mà không ẩn dụ hay hoán dụ thì sẽ chẳng là con gái nữa rồi. Những lúc có chuyện buồn, họ cần một người có thể đọc suy nghĩ của mình, hiểu được những gì mình đang đợi, đang chờ hoặc chí ít là đồng cảm với nỗi đau họ đang gánh chịu. Nếu tìm được một người như vậy họ sẽ đáp lại gấp chục, gấp trăm lần. Bởi vì con gái không yêu thì thôi mà đã yêu là yêu cháy mình, đúng không?



Chap 76:

Chiều hôm nay tôi được nghỉ, còn mẹ tôi phải lên trường dạy đội tuyển. Năm tôi, giải quốc gia được tuyển thẳng đại học, cho nên tôi đã bớt đi được một gánh nặng. Tôi thực thi ước mơ du học của mình bằng tập trung thi tốt nghiệp để làm đẹp hồ sơ và luyện thi tiếng Anh. Hàng tuần, tôi dành hẳn 2 buổi chiều để cày Anh văn…

Trước khi đi, mẹ sang phòng tôi.
- “Mẹ lên trường đây. Con ở nhà nhé”
- “Dạ vâng”
- “Nhà chỉ có con và QC. Mẹ biết là mẹ có thể tin tưởng con…”, mẹ tôi bóng gió.
- “Tin tưởng gì hả mẹ?”, tôi [cố tình"> ngây thơ.
Mẹ tôi không đáp mà chỉ nhoẻn miệng cười.
- “Mẹ đi đây…”
- “Vâng. Để con dắt xe cho ạ…”

Tôi hồi đó còn ngây thơ trong sáng, nói chuyện với con gái mà còn run lên run xuống thì không cần mẹ nhắc tôi vẫn giữ được mình. Huống hồ tôi vẫn luôn xem QC là em gái. Giờ ngon đặt một em xinh tươi trước mặt xem tôi có dám mần gì không???

Khi mẹ vừa phóng xe đi, tôi đóng cổng lại rồi vào bếp. Tôi mở tủ lạnh lấy ra 2 quả táo, một cho QC, một cho tôi. Đoán là QC vẫn đang ngủ, tôi nhẹ nhàng mở cửa bước vào phòng. “Con gái ngủ kiểu gì mà tục thấy ớn”, tôi lầm bầm khi thấy em một nơi, chăn một nơi. Tôi nhón chân đi lại phía đầu giường, đặt quả táo lên bàn trang điểm rồi quay lại định kéo chăn cho em…

Gương mặt của QC thật gần. Da cô bé trắng hồng cùng đôi môi mọng nước. Gương mặt của QC không toát lên vẻ sắc sảo mà đơn giản chỉ là một sự thanh tú. Tôi tự thưởng cho mình 500đ hương bồ kết từ mái tóc QC. Thơm thật chứ không phải thơm đùa. Hít đã đời, tôi nhẹ nhàng kéo chăn lên cho em rồi quay trở lại phòng…

*
**
***

Tôi học anh văn thuộc loại ổn chứ không thuộc loại giỏi hay xuất sắc gì cả bởi vì nói thật là tôi không có khiếu học ngoại ngữ. Hơn thế nữa phương pháp học tiếng anh của tôi không có nên trình độ chỉ dừng ở một mức nhất định chỉ không thể tiến xa hơn. Nhưng QC là người giúp tôi thoát khỏi tình trạng đấy…

- “Cốc cốc cốc!”, là giọng QC vang lên chứ không phải tiếng gõ cửa. Đúng là lắm trò.
- “Không mặc gì đâu, đừng có vào”, tôi nói vọng ra.
- “Thế thì càng phải vào”
Chưa dứt lời, tôi đã nghe tiếng cửa mở và bước chân em đi vào.
- “Phòng hơi bị bừa đấy”, em khẽ nhướn mày.
- “Hehe. Con trai không bừa mới lạ. Anh thuộc dạng hơi bị ngăn nắp rồi đấy”
- “Thấy bừa em không chịu được”, miệng nói tay làm, QC bắt tay vào dọn dẹp cho tôi.
- “Thôi thôi! Không khiến. Anh để đồ đạc vậy chứ anh nhớ hết vị trí mà”, tôi xua tay trước mặt.
QC không chịu nghe lời tôi, em cứ theo ý mình làm. Tôi không thèm nói tiếp mà quay ngược ghế lại, chống cằm lên thành ghế để nhìn xem em để đồ đạc của tôi ở vị trí nào để sau này biết đường mà tìm… Thấy QC tất tả dọn dẹp phòng, tôi bất giác mỉm cười. Nhìn em chẳng khác cô em gái bé nhỏ của tôi là mấy.

- “Tai nghe này em để trong ngăn kéo đầu giường nhé”
Tôi gật đầu. Bất chợt, tôi nhớ ra điều gì liền hét về phía em.
- “Đừng mở…”
Nhưng tất cả đã là quá muộn. Tấm hình của HN đã ở trước mặt cô bé. QC từ từ cầm tấm hình của chị mình lên ngắm nghía. Đôi mắt của em thoáng buồn. Tôi cũng im lặng không biết nói gì tiếp…
- “Chị em xinh ghê anh nhỉ?”
- “Hmm”
- “Sáng hôm nay, em nói với anh: có một người duy nhất khiến em phải lo sợ. Người đó là HN…”
- “…”
- “Em không tự mãn vể bản thân, nhưng em tự biết giá trị của mình…”
- “…”
- “Em tin nếu anh gặp em trước anh sẽ khác…”...
« Trước1...2425262728...39Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
Cùng chuyên mục
» Truyện dài Bí Mật Người Yêu Cũ
» Truyện dài Khúc Mưa Tan (Shock Tình 2)
» Truyện dài Bạn gái của thiếu gia
» Truyện dài Chỉ có thể là Yêu
» Truyện dài Em sẽ đến cùng cơn mưa
1234...101112»
Bài viết ngẫu nhiên
» Thứ 6 ngày 13 : Em mất anh… Thứ 7 ngày 14 : Cả thế giới mất em
Tags:
bạn đang xem

VỊ TÌNH ĐẦU #2

bạn có thể xem thêm

Truyện dài còn nữa nè

VỊ TÌNH ĐẦU #2 v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk