- “Trời ơi tai anh bị làm sao thế này. Chẳng nghe thấy gì hết…”, tôi ôm đầu chạy vù đi…
*
**
***
Tôi không nghe thấy tiếng gọi từ đằng sau. Chắc tôi lại làm QC buồn rồi. Thôi kệ! Tôi sẽ dỗ em sau, còn bây giờ, tôi muốn dành thời gian suy nghĩ về chuyện HN hơn.
Tôi chưa bao giờ tưởng tượng chuyện tình cảm của tôi lại giống với tiểu thuyết như thế này. Lúc trầm, lúc bổng, lúc ngất ngây, lúc tuyệt vọng, còn tại thời điểm bây giờ là một mớ hỗn độn cảm xúc. Không hiểu sao bây giờ, ngồi nghĩ lại, tôi lại cảm thấy không vui lắm khi nghe cái tin như vậy từ QC. Chắc tại tôi vẫn chưa chắc chắn rằng HN còn là sự thật hay không. Tôi cần thời gian giải đáp thắc mắc này cho mình. Tôi đi vòng quanh sân trường một lúc lâu và không thôi nghĩ về những điều QC vừa nói…
Bỗng dưng nhỏ L từ đâu xuất hiện ra, giọng nó hốt hoảng.
- “M ơi! Sang lớp Toán đi. QC đang uống rượu bên đó kìa. Tao nói mà nó không nghe”
- “Hả???”
Không kịp nghĩ, tôi chạy vù về phía lớp 12 Toán. Đứng chỗ cửa lớp và nhìn vào trong, tôi thấy một cảnh tượng không đẹp mắt chút nào… QC đang ngồi cùng đám thằng Dũng và trong đó chỉ có mình em là con gái. Cả đám đang chơi cái trò quay bút. Đầu bút chỉ trúng ai người đó phải uống một cốc.
Không nói lời nào, tôi lao vào, nhắm thẳng chai rượu đặt ở giữa, tung một cú đá hết sức. Chai bắn vào góc lều đổ tung tóe. Cả đám lớp Toán im thin thít nhìn tôi. Thằng Dũng mở lời.
- “Mày làm cái đ gì vậy?”, nó đứng lên kênh mặt.
- “Tao đã bảo là mày tránh xa em tao ra. Mày đ hiểu à?”, tôi đẩy vai, rồi chỉ vào mặt nó.
- “Vậy thì mày phải hỏi em mày đấy. Tao không phải là người mời”, nó xẵng giọng.
Tôi quay lại đằng sau hỏi QC.
- “Đúng không?”
Em không trả lời, từ từ đứng dậy, phủi quần và bỏ đi như không có mặt tôi ở đó.
- “Nãy giờ em tao uống mấy cốc rồi?”, tôi hỏi một đứa không chơi.
- “Không nhiều đâu. 2-3 cốc be bé thôi”
- “Sao tụi mày không cản”, tôi trách.
- “Tụi tao nói nó có nghe đâu”, một đứa giải thích.
- “Tao biết rồi…”
Tôi bỏ đi trước ánh mắt thách thức của thằng Dũng. Tôi không quan tâm, mối quan tâm bây giờ của tôi là QC. Tôi đuổi theo và giữ vai em lại.
- “Anh buông em ra đi…”
- “Em làm sao vậy?”
- “Em bảo anh buông vai em ra…”
Cô bé ra sức đẩy tay tôi ra khỏi vai em nhưng không thể. Tôi bắt đầu nghe tiếng cô bé khóc dấm dứt… Theo phản xạ tự nhiên, tôi lới lỏng tay và từ từ buông khỏi vai em.
QC ra một góc ghế đá ngồi. Tôi hiểu là bây giờ em không muốn nói chuyện với tôi. Tôi có cảm giác như vậy. Đành lòng tôi nhờ con H ra ngồi cùng em. Tôi không làm gì, chỉ đứng cách một đoạn xa, nhìn cô bé và nhỏ bạn mình tâm sự. Bỗn dưng tôi nghe tiếng QC hát…
Ôi trời! Cô nàng say rồi…
Chap 94:
QC mắt lờ đờ nhìn tôi.
- “Anh là ai?”
- “Anh là M nè QC”, tôi nuốt nước miếng nghe đánh ực.
- “Anh ở đây làm cái gì?”, cô bé chống nạnh.
- “Anh đi cắm trại với lớp”
- “Ai cho anh đi cắm trại với lớp”, cô bé lè nhè.
- “Mẹ anh cho…”
- “Ai cho mẹ anh cái quyền đấy! HẢ?”
- “Thì mẹ không cho con thì cho ai?”, tôi trả lời như một cái máy mà không biết rằng đối với người say… tốt nhất đừng trả lời làm gì cho nó mệt xác.
- “Tôi không cho mà mẹ anh dám cho à? HẢ?”. Mỗi lần QC “hả” một cái là tim tôi muốn bắn ra ngoài. “Bình thường cũng nhỏ nhẹ lắm mà sao hôm nay nói chuyện như ma nhập thế nhỉ???”, tôi nhủ thầm.
- “Ờ ờ…”
- “Thích ờ không? Anh có thích ờ KHÔNG?”
- “Ừ ừ”
- “Tôi nói anh phải dạ. Anh không hiểu à?”
- “À… dạ”. Một điều nhịn là chín điều lành. “Con dở này! Mày mà hết say mày chết với ông”, tôi lẩm bẩm chửi.
- “Cục cưng ngoan lắm. Để chị hát cho cục cưng nghe nhé”
- “Ờ… dạ”
Cô nàng hát thật. Không những hát mà còn đứng lên múa phụ họa nữa.
“Hình như trong từng tia nắng có nét tinh nghịch bạn trai”. Chạy chạy sang một bên. Ngửa tay ngang mặt. Nhún.
“Hình như trong từng hạt mưa có nụ cười duyên bạn gái”. Chạy chạy sang bên còn lại. Uốn uốn tay. Nhún.
“Hình như trong từng tia nắng hát lên theo từng tiếng ve
Hình như trong từng hạt mưa có dòng lưu bút đọng lại”
…
Tôi há hốc mồm trướng những gì mình thấy. Vừa thương em mà lại vừa buồn cười. Đó là lần đầu tiên tôi thấy một người con gái say. Và mọi chuyện chưa kết thúc ở đó…
Sau khi kết thúc bài “Tia nắng hát mưa”, QC tiếp tục bằng “Lời ru buồn”, một sê-ri tiếng Pháp “nghe hiểu chết liền” và kết thúc bằng “Cho vừa lòng em”… nghe chẳng liên quan gì. Tôi và nhỏ L là khán giả bất đắc dĩ của cô bé. Đôi ba lần, tôi định dừng QC lại, nhưng nhỏ bạn lại ngăn tôi. Con nhỏ bảo.
- “Đừng, M. Con gái ít khi say lắm. Nhưng khi say là người ta buồn thật đấy”
Thế rồi, tôi lại thôi, lại ngồi xuống một băng ghế gần đó nhìn cô bé. Nỗi buồn của em là do tôi mang lại, vì vậy tôi đáng phải chịu đựng em những lúc như thế này…
Buồn thật. Tình yêu mang đến hạnh phúc khôn cùng và cũng tàn nhẫn đẩy con người ta xuống vực sâu của thất vọng. Hạnh phúc cuối cùng cần cả duyên và nợ vậy mà tôi chỉ có chữ duyên với em. Hẹn kiếp sau… em nhé!
Hạnh phúc phải tìm trong chông gai
Tương lai phải tìm trong quá khứ
Tình yêu phải tìm trong ba chữ
Hai chữ “yêu thương” một chữ “chờ”
Hết hát, QC ngồi kể chuyện. Chuyện về gia đình em. Về bạn bè và cả mấy anh chàng theo em mà em không chịu. Lần này cô nàng không bắt tôi phải nghe như trước khi hát, mà chỉ kể một cách vô thức. Từng câu nói, từng hành động và cảm xúc được em biểu lộ qua gương mặt. Và tôi chăm chú lắng nghe như muốn nuốt từng lời nói của em....