Trúc Chi hốt hoảng nhận ra hành động điên rồ mình vừa làm. Nhưng trái với kết cục bi thảm trong trí tưởng tưởng của mình, Trúc Chi lấy làm ngạc nhiên khi Thiên Vương không hề nổi giận.
- Tôi xin lỗi! Anh mau vào đây đi kẻo cảm lạnh.
-.....
Thiên Vương vẫn đứng yên trong màn mưa.
- Này! Có nghe tôi nói gì không hả? Vào đây đi.
Gọi mãi nhưng Thiên Vương vẫn không chịu động đậy thậm chí anh còn không thèm nhìn đến cô. Trúc Chi định mặc kệ nhưng cảnh tượng này khiến cô nhớ đến chính bản thân mình. Trúc Chi của trước đây vẫn hay đứng khóc trong mưa, lấy nước mưa để che đi nước mắt. Không cầm lòng được Trúc Chi bung ô chạy ra chỗ Thiên Vương.
- Xin lỗi mà anh đừng trẻ con như vậy chứ. Làm ơn vào đi.
Chiếc dù rơi xuống lật ngược lên hứng trọn nước mưa. Trúc Chi kinh ngạc đến mức tay chân cứng hóa đá. Vòng tay Thiên Vương ôm trọn lấy cô vào lòng. Mưa vẫn trút đều theo cơn gió. Định vùng vẫy thì giọng nói trầm lạnh vangg lên bên tai đầy đe dọa.
- Đứng yên. Nếu không em sẽ phải hối hận.
Trúc Chi không hiểu vì sao mình lại ngoan ngoãn đứng yên trong vòng tay ấy nhưng cô biết chắc rằng mình không hề sợ hãi trước lời đe dọa của anh. Trúc Chi đâu biết rằng gương mặt lạnh với ánh mắt ngang tàn kia vừa nhếch môi cười thách thức một ánh mắt lạnh gần đó.
"Một con cờ, em chỉ là một con cờ"An An rụt rè bước đến chỗ Đông Quân sau lúc lâu do dự, có một sự thật mà cô muốn làm rõ.
- Em nói chuyện với anh một lát có được không?
Đông Quân vẫn giữ thái độ lạnh nhạt anh chẳng buồn ngẩng mặt lên. Gấp quyển sách lại Đông Quân định đứng dậy bỏ đi nhưng có cái gì đó níu giữ anh lại. Chẳng hiểu vì lí do gì mà anh không thể đối xử với cô như những người khác. Anh không thể bỏ mặt.
- Chuyện gì?
- Anh...anh có thật là Thanh Phong như Trúc Chi nói?
- Liên quan gì đến cô?
An An siết chặt bàn tay cố giữ bình tĩnh.
- Rõ ràng anh là Đông Quân sao anh lại nói dối mình là Thanh Phong? Sao anh lại lừa gạt Trúc Chi?
Ánh mắt Đông Quân chợt tối lại, anh đứng bậc dậy.
- Đừng xen vào chuyện của tôi.
Đông Quân quay lưng bỏ đi nhưng An An đã bạo dạn níu tay anh lại, cô nhìn anh với ánh mắt khó hiểu pha lẫn cầu xin.
- Không cần biết anh vì lí do gì nhưng xin anh đừng dùng dáng vẻ này làm tổn thương Trúc Chi, em nhất định không để chuyện đó xảy ra.
Đông Quân vung tay cô ra, anh gằn giọng.
- Đừng tưởng được đối xử khác biệt một chút thì tự cho mình là đặc biệt.
Đôi bày tay buông lơi An An cuối đầu để nước mắt ra, cô cảm thấy mình thật vô dụng. Đúng là cô đã quá ngốc nghếch khi nghĩ rằng mình đặc biệt, cô có là gì của anh đâu. Anh đối với cô chẳng qua chỉ là sự thương hại giúp đỡ kẻ yếu thế và có chăng đi nữa cô cũng chỉ như một thính giả trung thành tình nguyện nghe của anh trong lúc anh yếu lòng cần sự chia sẻ. Ngốc làm sao!
Vừa lúc đó Đăng Khoa bước đến anh chìa cho An An mẩu khăn giấy.
- Đừng khóc nữa không đẹp chút nào.
An An cầm lấy mẫu khăn giấy lau vội dòng nước mắt tủi thân. Cô còn chưa biết phải mở lời thế nào thì Đăng Khoa đã ngồi xuống cạnh cô, anh hướng mắt ra xa nhìn một cách vô định vào bầu trời lộng gió.
- Yêu thương một người thật không dễ đúng không?
- Em...
- Anh yêu cô đã ba năm rồi nhưng cô ấy chưa bao giờ yêu anh một cách nghiêm chỉnh. Tình yêu không đúng nghĩa thật là làm cho người ta thấy mệt mỏi. Với cô ấy anh giống như một món đồ chơi khi nào thích thì lấy ra chơi khi nào chán thì quăng vào một góc. Thế mà anh vẫn yêu. Thật tệ hại!
- Anh...
An An không biết phải nói gì, cô thực sự rất bất ngờ khi đột nhiên Đăng Khoa lại kể cho cô nghe những chuyện riêng tư này.
- Dường như chúng ta đã đặt trái tim vào nhầm chỗ rồi phải không em?
- Vâng. Có lẽ vậy.
- Vậy bây giờ chúng ta đem tình yêu của mình ra cược trong trò chơi của quỉ nhé!
.............Đăng Khoa giật nảy mình liền mím môi lại gật đầu lia lịa.
- Ok! Ok! Vậy tôi sẽ cược cậu không làm được điều đó.
- Tốt! Vậy đặt cược tình yêu của cậu nhé!
- Gì? Cậu vừa nói cái gì thế? Cậu điên à?
- Nếu tôi thắng cậu sẽ phải từ bỏ Ngọc Linh, từ bỏ cái tình yêu ngu ngốc đó.
- Cậu điên rồi!
Đăng Khoa giận dữ bỏ đi. Anh thừa biết là Thiên Vương muốn tốt cho anh nhưng có nằm mơ anh cũng không ngờ rằng Thiên Vương lại làm thế. Không thể! Anh không thể làm thế."......
Đăng Khoa không biết vì sao mình lại chấp nhận tiếp tục cuộc chơi này. Có lẽ là anh muốn giúp Thiên Vương nhưng cũng có lẽ là ở một góc nhỏ nào đó trong sâu thẳm tim anh thực sự muốn mình thua cuộc, thua cuộc để dừng tình yêu mù quáng này lại.
***
Cái nắng ban trưa chói chang và bỏng rát bao trùm lên vạn vật, đường phố trở nên thưa thớt, không có gió bầu không khí như cô đọng lại. Trong tòa cao ốc sang trọng của một tập đoàn lớn một thiếu niên ngồi ngửa mình trên sofa dáng vẻ rất nhàn nhã nhưng đầy quyền uy. Đúng một tuần trôi qua và giờ đây là thời khắc anh gặt hái thành quả.
- Họ đến rồi thưa cậu chủ. - Ông quản gia kính cẩn nghiêng người.
Trên gương mặt đẹp một nụ cười nhếch môi đắc thắng được vẽ nên.
Cánh cửa lớn sịt mở ông Hoàng cùng cậu con trai tên Mạnh bước vào, dù tuổi đời cả hai đều lớn hơn so với người thiếu niên kia nhưng họ vẫn bị phong thái quyền uy áp đảo nên phải cẩn trong trong từng lời nói.
- Chúng tôi đến đây để thỏa thuận về đề nghị của cậu. - Ông Hoàng từ tốn....