Nhìn vẻ mặt An An Trúc Chi biết cô buồn vì chuyện này nhưng biết làm sao được bởi đó là Thanh Phong chứ không phải là Iceboy Đông Quân như mọi người vẫn biết.
- Ừ!
- Nhưng đó chẳng phải là anh song sinh của Thanh Phong sao? Sao cậu lại...
Trúc Chi thở dài nhỏ giọng.
- Anh ấy không phải là Đông Quân mà là Thanh Phong.
- Cậu nói gì thế?
- Người chết lúc đó là Đông Quân. Thanh Phong chỉ đang đóng thế vai Đông Quân để làm tròn bổn phận của anh ấy. Tớ biết cậu thích anh ấy nhưng đấy là Thanh Phong - người tớ yêu.
An An còn đang bàng hoàng chưa kịp định thần thì Thiên Vương đột nhiên xuất hiện, không nói không rằng anh lôi Trúc Chi đi về phía khu vườn trường.
- Đầu óc em có tỉnh táo không vậy? Rốt cuộc thì trong đầu em chứa những thứ gì? Có biết suy nghĩ không đấy?
- Chuyện gì nữa đây? Sao anh lại mắng tôi như thế? Quá đáng!
Trúc Chi vung tay Thiên Vương ra. Anh chau mày kéo tuột chiếc cravat xuống.
Mặt hồ bị khuấy động mạnh, làn nước lạnh siết chặt lấy cô gái nhỏ khiến đầu óc cô trở nên tê dại, tay chân không còn chút sức lực. Trong khoảnh khắc lưỡi hái tử thần giơ cao thì có bàn tay ai đó kéo cô lại. Một lần nữa cô bước hụt chân vào cửa tử.
Trúc Chi nằm trên bãi cỏ thở dốc, nhìn Thiên Vương lãnh đạm bước đi tự dưng cô thấy đau lòng, nước mắt chực trào ra.
Trong phòng thầy Hiệu trưởng.
Cài nốt chiếc cúc áo cuối cùng Thiên Vương quăng mình lên sofa mắt dán lên tầng nhà.
- Cậu không sao chứ? - Thầy Hiệu trưởng nói giọng lo lắng.
- Có kết quả chưa?
- À! Có rồi. Đây cậu xem đi.
Thầy Hiệu trưởng đặt xấp tài liệu dày lên bàn. Từng dòng từng dòng một lướt qua, đôi mắt ngang tàn sắc lại đen tối , nguy hiểm và chết chóc. Xấp tài liệu bị bóp nát trong tay, một cái nhếch môi cho câu nói:
- Một trò đùa!
Bên ngoài mây đen kéo đến giăng kín cả bầu trời, mưa như trút, gió thét gào từng cơn như sự nổi giận của đấng Chúa trời.Từng ô gạch lớn đón lấy bước chân của cô gái nhỏ, giờ phút này đây lòng cô đang nặng trĩu bởi ánh mắt trầm lắng buồn bã của An An. Cô biết An An vẫn chưa thể nào tin vào sự thật này. Tuy An An vẫn cười nói vui vẻ với cô nhưng cô không cảm thấy thoải mái như trước, người bạn mà cô quý trọng đã bị cô làm tổn thương.
Cứ mãi mê đuổi theo những suy nghĩ của riêng mình Trúc Chi không hề hay biết gì về quả bóng rổ màu cam đang bay về phía mình với vận tốc cực lớn. Chỉ kịp nghe tiếng hét của An An, một cú va chạm mạnh khiến cô mất thăng bằng ngã chúi xuống nền gạch. Đầu đau điếng, nơi sống mũi có một thứ dung dịch màu đỏ chảy ra rồi mọi thứ vụt tắt.
Đôi mắt dần hé mở Trúc Chi tỉnh giấc, đầu vẫn còn đau ê ẩm. Đảo mắt nhìn quanh cô biết mình lại đang nằm ở phòng y tế. Dù không muốn nhưng Trúc Chi vẫn phải công nhận rằng mình có duyên với căn phòng này.
- Ổn chứ?
Thiên Vương chăm chú nhìn Trúc Chi, anh cẩn thận quan sát từng biểu hiện trên khuôn mặt cô.
- Không sao. Chỉ hơi đau chút thôi.
- Mắt mũi để đâu mà để bóng bay thẳng vô đầu thế kia?
- Ừ thì...tại..ủa mà anh đưa tôi vào đây à?
- Chứ em muốn ai?
- Cảm ơn anh.
- Không cần. Về lớp đi.
Thiên Vương lãnh đạm quay người bỏ đi. Trúc Chi cũng ngoan ngoãn trở về lớp nhưng suốt buổi hôm đó cô không tài nào tập trung được khi đầu cô vẫn âm ỉ đau. Chưa bao giờ cô thấy việc ngồi trong lớp học lại giống như một cực hình đến thế. Mãi đến khi chuông reo báo hiệu tiết học cuối cùng kết thúc Trúc Chi mới thở phào nhẹ nhõm, cô uể oải kéo từng bước chân ra khỏi lớp, lúc này trời cũng bắt đầu đổ mưa.
Bầu trời xám xịt trút nước xuống mặt đất khô cằn mùi đất bốc lên nồng nặc. Mưa! Cơn mưa mát lành đổ ụp xuống những chiếc ô bé xinh rực rỡ sắc màu. Thấp thoáng trong màn mưa những đôi chân bước vội, có lẽ họ muốn bước thật nhanh để thoát khỏi cơn mưa.
Mọi người đã lần lượt ra về sân trường trở nên vắng lặng chỉ còn tiếng mưa và thoang thoảng tiếng cười khúc khích khi gió vô tình tạt mạnh mưa vào mái hiên. Trúc Chi thích thú đưa tay hứng lấy những giọt nước trong. Nước mưa thấm ướt bàn tay khẽ len qua từng kẽ tay rồi đánh mình rơi mạnh xuống nền gạch vỡ tung thành những hạt li ti.
- Sao còn chưa về?
Thiên Vương bước đến cạnh Trúc Chi, anh cho hai tay vào túi lãnh đạm phóng tầm mắt ra xa.
- Mưa mà, ở lại thêm tí nữa.
Gió thốc mạnh làm Trúc Chi rùng mình hắt hơi. Bỗng chiếc áo khoác to còn vương đầy hơi ấm phủ lên người cô gái nhỏ, Trúc Chi giật mình nhìn sang Thiên Vương.
- Đừng nhìn nữa, không bảo giặc đâu.
Thiên Vương vẫn phóng tầm mắt ra xa. Một cảm giác ấm áp len vào lòng, Trúc Chi khẽ cười. Một con người lạ lùng lúc thì tàn ác lúc thì ấm áp dịu dàng. D.A boy là thế sao?
- Rốt cuộc thì đâu mới là con người thật của anh? Sao anh cứ lúc này lúc khác khiến người ta cảm thấy tò mò đấy!
- Muốn biết về tôi sao?
- Ừm. Có chút chút.
- Vậy thì yêu tôi đi em sẽ biết tôi là người thế nào.
- Gì?...anh điên à? - Trúc Chi nhíu mày, cô có chút hối hận vì câu hỏi ngớ ngẩn vừa rồi của mình.
Thiên Vương nhếch môi cười.
- Đùa thôi. Ngốc!
- Cái anh này, hết chuyện để đùa rồi à?
Trúc Chi vô tình quên mất Thiên Vương là ai và là gì đối với cô nên cô đã cư xử với anh như với một người bạn có thể đùa giỡn. Cô xô mạnh anh ra ngoài mưa.
...