watch sexy videos at nza-vids!

Yêu Em Rồi Đấy #1

score
Đánh giá: 4.5/5, 3914 bình chọn


- Vậy lúc đó anh ở đâu? Lúc đó Thanh Phong ở đâu?

Trúc Chi cười nhạt trong màn nước mắt.

- Bọn anh chia nhau ra đi tìm em, anh ấy là người tìm thấy em trước.

- Nếu thế thì sao mọi người đều nói là Thanh Phong đã chết? Nếu là Thanh Phong sao anh không đến tìm em để giải thích? Sao anh lại nỡ để em phải đau đớn đến thế?

- Tất cả mọi người đều biết anh đưa em về Tây Nguyên nên ai cũng nghĩ đó là anh. Thực ra anh cũng định nói sự thật cho em và mọi người biết nhưng anh không thể. Vì anh Đông Quân là niềm hi vọng lớn của ba mẹ, anh không thể làm họ đau thà cứ để họ nghĩ người chết là anh thì mọi chuyện sẽ tốt hơn.

- Vậy còn em? Anh nghĩ em không biết đau sao?

Trúc Chi gằn giọng tỏ vẻ tức giận nhưng thực chất tâm trạng cô đang rất phức tạp hỗn loạn cả lên.

- Anh xin lỗi. Anh đã nhiều lần đến tìm em nhưng không gặp được rồi sao đó anh vào vai Đông Quân cố gắng hết mình để che giấu đi sự thật.

- Thế sao anh không tiếp tục vai diễn này đi? Nói với em làm gì?

- Anh đau lòng khi nhìn thấy em khóc, khi nhìn em lặng lẽ điếm bước và...anh không kìm chết được mình nữa. Anh nhớ em, rất nhớ em.

Trúc Chi ngẩng mặt lên đôi mắt đỏ hoe chứa đầy tia nhìn bối rối.

- Khi gặp em ở Học viện anh rất vui nhưng với thân phận Đông Quân anh chỉ có thể đứng từ xa nhìn em.

- Vậy người cứu em khỏi quả bóng và người cho em bộ đồng phục là anh?

- Phải! Là anh. Anh không định để em nhìn thấy anh nhưng lần ở canteen anh đã vô tình gặp lại em. Nhìn em ngất đi anh đau lòng lắm nhưng với thân phận Đông Quân anh chỉ có thể đưa em đến phòng y tế rồi rời đi. Nhưng anh lại không kìm chế được bản thân nên nhiều lần đến tìm em.

- Vậy những lần đó là thật? Không phải em mơ đúng không?

- Là thật. Anh xin lỗi vì những lần đó đã dùng thuốc mê với em, anh chỉ muốn em nghĩ đó là giấc mơ. Như thế em sẽ không phải mệt mỏi vì tìm anh.

Thanh Phong nhẹ lau nước mắt cho Trúc Chi.

- Anh không chịu nổi khi thấy người ta bắt nạt em và càng không chịu nổi nỗi nhớ trong anh. Anh không thể cứ mãi đứng nhìn em từ xa. Anh xin lỗi! Xin lỗi vì anh lại làm em tổn thương.
Buổi sáng tinh khôi còn đọng lại cái se se lạnh của sương đêm nắng ấm nhẹ trườn mình lên không gian thành phố. Một ngày mới lại bắt đầu Trúc Chi tỉnh giấc sau giấc ngủ ngắn đầy mệt mỏi của một đêm trằn trọc, cô vẫn chưa thể tin được chuyện xảy ra hôm qua là sự thật. Cứ như một giấc mơ.

Hôm nay Trúc Chi đi học sớm hơn thường ngày vừa ra đến cổng thì đã thấy Đông Quân....à không! Đã thấy Thanh Phong đợi ở đấy. Anh chào cô bằng nụ cười ấm áp như bao lần.

- Nhìn em kìa! Mắt thâm quầng hết rồi. Anh biết thế nào hôm nay em cũng sẽ đi học sớm.

- .....

Trúc Chi tròn mắt nhìn anh mà không đáp.

Cuộc sống ngày xưa lại trở về, buổi sáng anh đến đón cô rồi cả hai cùng đi xe buýt đến trường. Đã lâu rồi Trúc Chi không đi xe buýt giờ ngồi cạnh anh mọi thứ được lặp lại như xưa. Ấm nồng!

- Em ngủ lát đi khi nào đến anh sẽ gọi. Nhìn em mệt mỏi lắm!

Thanh Phong kéo nhẹ đầu Trúc Chi tựa lên vai mình. Cơn buồn ngủ nhanh chóng kéo sụp mi mắt cô gái nhỏ.

Bến xe buýt cách Học viện một đoạn đường nên cả hai di bộ cạnh nhau. Trúc Chi vẫn chỉ yên lặng nhìn anh.

- Thôi được rồi Cua ơi! Mặt anh sắp bị em nhìn thủng rồi.

- Em...em xin lỗi. - Trúc Chi vội cuối mặt.

- Ngốc! Anh đùa thôi, xin lỗi cái gì.

Thanh Phong xoa đầu Trúc Chi rồi anh nắm tay cô cùng sánh bước trong hàng ngàn ánh nhìn của học sinh Trưng Vương.

Tin đồn nhanh chóng lan ra khắp Học viện, cô gái bí mật của Iceboy đã lộ diện. Đi đến đâu cũng có những cái nhìn soi mói khiến Trúc Chi cảm thấy không được thoải mái.

Đến giờ nghỉ trưa khi Trúc Chi vừa xuống cầu thang thì thấy Phong đã đứng đấy đợi cô.

- Đi nào Cua. - Anh nắm lấy tay cô kéo vào canteen và gọi cho cô những món cô thích.

- Anh đền bù cho đêm mất ngủ của em.

- Đông...

- Cua!- Thanh Phong ngắt lời - Anh nhắc lại anh là Thanh Phong. Thanh Phong của em. Không cần để ý những người xung quanh em cứ gọi anh là Phong như lúc trước.

- Em xin lỗi.

- Được rồi, không sao. Anh hiểu mà! Em muốn kiểm tra không? Anh cho em hỏi đấy.

- Kiểm tra? Hỏi gì giờ?

"Cốp"

Thanh Phong cốc nhẹ lên đầu Trúc Chi

- Đã dặn bao nhiều lần là không được nói chuyện cộc lốc thế mà cũng không nghe.

Trúc Chi cười tươi vì hành động và câu nói vừa rồi. Là anh thật rồi!

- Thế em hỏi nhé! Em ghét nhất màu gì?

- Màu tím. Vì lúc bé em bị bạn vây mực tím khắp người nên bị mọi người cười nhạo là lọ lem.

- Mình chính thức hẹn hò khi nào?

- Ngày sinh nhật em 3 tháng 7.

- Em thích màu gì?

- Màu xanh, một phần vì tên anh là Thanh Phong.

-....

-.....

Trúc Chi muốn nhảy cẫng lên hét to cho mọi người biết rằng Thanh Phong của cô vẫn còn sống. Anh đã trở về bên cô kết thúc bao dằn vặt nhớ nhung.

Gió lướt nhẹ qua mang theo một nỗi niềm ẩn uất cho một cuộc hoán đổi ngoạn mục.

***

Những ngày qua không chỉ có những ánh mắt hiếu kì, ganh ghét và đố lỵ nhìn về phía đôi trai tài gái sắc luôn sánh bước bên nhau mà còn có cả ánh nhìn của quỷ dữ - một ánh nhìn sắc lạnh ngang tàn phủ đầy một màu u tối luôn phóng ra những tia nhìn chết chóc.

Giờ chơi, An An cố thu hết can đảm để nói chuyện với Trúc Chi....
« Trước1...1516171819...28Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
Cùng chuyên mục
» Truyện dài Bí Mật Người Yêu Cũ
» Truyện dài Khúc Mưa Tan (Shock Tình 2)
» Truyện dài Bạn gái của thiếu gia
» Truyện dài Chỉ có thể là Yêu
» Truyện dài Em sẽ đến cùng cơn mưa
1234...101112»
Bài viết ngẫu nhiên
» Chồng Trả Tự Do Cho Vợ Đấy Mình Chia Tay Nha
» Được anh yêu là may mắn của em
» Ký Ức Yêu
» Ngày Gió Không Còn Thổi Lá Bay
» Thứ 6 ngày 13 : Em mất anh… Thứ 7 ngày 14 : Cả thế giới mất em
» THƯA THẦY EM YÊU ANH
» Yêu Em Rồi Đấy #1
» Yêu Em Rồi Đấy #2
Tags:
bạn đang xem

Yêu Em Rồi Đấy #1

bạn có thể xem thêm

Truyện dài còn nữa nè

Yêu Em Rồi Đấy #1 v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk