- Cậu đang kể tội tôi đó sao? Cậu nghĩ mình quân tử hơn khi nhiều lần âm thầm dồn cô ấy vào chỗ chết?
Thiên Vương bình thản tựa lưng vào tường, hai tay đút hờ vào túi quần, gương mặt ngạo nghễ.
- Biết rõ về nhau thế sao không hợp tác? Chẳng phải chúng ta có cùng mục đích hay sao?
- Thật ngu ngốc khi nói với tôi những điều như thế. Cậu cho rằng tôi cần đến cậu à?
"Phịch"
Trúc chi khụy xuống, gương mặt đờ dẫn. Một cảm giác đau đớn đến nghẹt thở bủa vây lấy cô. Thật không thể nào tin nổi cái sự thật mà cô biết chỉ là một phần nhỏ trong cái sự thật tàn nhẫn này.
Vậy là bóng đen mấy lần truy giết cô chính là Đông Quân và Thiên vương cứu cô giúp đỡ cô cũng chỉ nhằm mục đích đùa giỡn hành hạ cô. Thật đau khi nhận ra ngay từ những giây phút đầu tiên cô chỉ là một con mồi không hơn không kém.
Thiên Vương và Đông Quân trừng mắt kinh ngạc trước sự xuất hiện bất ngờ của Trúc Chi.
- Em...- Cả hai đồng thanh.
- Tránh ra. Đừng đến gần tôi. - Trúc Chi quát lớn khi cả hai tiến về phía cô.
Qua màn nước mắt Trúc Chi đau đớn nhìn hai khuôn mặt giả dối kia. Phải! Giả dối, tất cả đều là giả dối. Đó không đơn thuần là phút nông nổi để thù hận lấn át mà là cả một kế hoạch trả thù được sắp sẵn. Đông Quân thoắt ẩn thoắt hiện với hình ảnh Thanh Phong khiến cô phát điên vì thương nhớ, anh dựng nên một màn kịch cho sự hoán đổi ngoạn mục lấy danh nghĩa Thanh Phong cho cô hi vọng để rồi đạp đổ tất cả để đưa cô về thế giới bên kia.
Đau hơn là Thiên Vương cũng muốn giết cô, anh chen chân vào cuộc sống của cô không chỉ là một vụ cá cược cưa cẩm mà còn là một thủ đoạn hành hạ.
Không còn gì nữa rồi. Niềm tin đã vụn vỡ. Nhận ra sự thật đồng nghĩa với việc nhận lấy vết rách toạc cho con tim. Giả dối, các người ai cũng giả dối.
Trúc Chi nói trong nước mắt.
- Tôi đúng là một con ngốc khi cứ mãi cố gắng tìm kiếm lí do biện minh cho các người. Giờ thì tốt rồi, không cần tìm nữa.
- Cua, em bình tĩnh lại đi.
- Anh im đi, đừng gọi tôi như thế. Anh không xứng đáng để gọi tôi như thế. Tránh ra, các người tránh xa tôi ra.
Trúc Chi hét lên, cô đứng vụt dậy chạy đến bên thành lan can. Nuốt uất ức vào lòng, cô lau sạch nước mắt.
- Mục đích cuối cùng của các người là muốn tôi chết chứ gì? Được thôi, hôm nay tôi sẽ cho các người toại nguyện. Không cần phải tốn nhiêu công sức để bày trò nữa.
Cú sốc lớn khiến Trúc Chi hoàn toàn mất đi lí trí, cô nhảy lên thành lan can và gieo người xuống. Gió thốc mạnh như muốn đỡ lấy cô gái nhỏ nhưng cứ bất lực mà lướt vù qua. Trong giây phút thả người vào gió ấy cô chợt nhớ đến lời của ba và anh hai.
"Con xin lỗi. Con biết mình rất ích kỉ nhưng con mệt mỏi lắm rồi. Thực sự rất mệt."
Đông Quân chết điếng, tim bỏ lỡ nhịp đập khi bàn tay của cô gái nhỏ vuột khỏi tay anh. Nhưng may thay Thiên Vương vừa kịp chụp lấy cánh tay kia của Trúc Chi. Cả Học viện sững sốt nín lặng trước cảnh tượng cô gái nhỏ đang treo lơ lửng trên tầng 4. Một vài người sợ hãi vội nhắm tịt mắt lại.
- Anh buông tay tôi ra. Để tôi chết đi cho anh vừa lòng.
- Em điên sao?
- Chẳng phải anh muốn thế sao? Buông tôi ra, buông ra.
Trúc Chi lại bậc khóc.
- Mạng sống này của em là do tôi quyết định tôi không cho phép em chết như thế. Phải đấy, tôi từng muốn bóp chết em và tôi sẽ làm điều đấy theo cách riêng của mình không cần em xen vào. Bây giờ tôi muốn em sống thì em nhất định phải sống.
- Anh buông tôi ra nếu không tôi sẽ kéo anh theo đấy. Buông ra.
Trúc Chi dùng tay còn lại bấu mạnh vào tay Thiên Vương. Đã không còn gì để níu kéo nữa rồi, anh đã muốn cô chết thì cô sẽ chết cho anh vừa lòng.
Thiên Vương bắt đầu kiệt sức, vết thương trên vai anh vừa khép miệng giờ lại bị rách toạc ra.
- Được đấy, em cứ kéo tôi theo đi. Tôi sẽ chết cùng em.
- Anh buông ra, buông em ra.
Trúc Chi khóc nấc lên, nói thế thôi chứ sao cô lại nhẫn tâm kéo anh theo.
- Tôi không cho em chết có nghe rõ không? Máu trong người em là của tôi, tôi không cho phép em phí phạm nó.
- Tôi đã trả cho anh rồi, đã trả lại máu cho anh rồi.
Trúc Chi giật mình nhìn lại thì thấy máu đã thấm đỏ vai áo anh và chảy dài theo cánh tay ướt đẫm bàn tay cô.Gương mặt Thiên Vương cũng bắt đầu trắng bệch đi. Chợt tim cô đau thắt.
- Cua, em đưa tay cho anh. Xin em đấy!
Đông Quân nhoài người ra phía ngoài đưa tay chờ đợi.
- Nghe lời anh ta đi nếu không tôi bắt cả gia đình em phải trả giá.
- Cua!
Cả Học viện thở phào nhẹ nhỏm khi Trúc Chi được kéo lên an toàn.
Tâm trạng rối bời, đầu óc hoảng loạn khiến Trúc Chi chẳng thể nào bình tĩnh được. Cô ngồi bệch trên nền gạch thu người lại và không ngừng khóc. Cả Thiên Vương và Đông Quân đều bất lực đứng nhìn cô cô khóc trong đau đớn.
Lát sau, Đăng Khoa đưa An An đến theo lời của Thiên Vương, anh biết lúc này chỉ có An An mới có thể dỗ dành Trúc Chi.
- Đừng chạm vào tôi. Tránh ra. - Trúc Chi hét lớn khi có bàn tay ai đó chạm vào người cô.
- Trúc Chi đừng sợ, là tớ đây. An An đây.
Trúc Chi ngẩng mặt lên nhìn An An rồi ôm chằm lấy cô mà khóc nức nở. An An không nói gì chỉ dịu dàng ôm lấy bạn để dỗ dành. Mặc dù nhìn thấy Trúc Chi thế nào cô cũng đau lòng lắm nhưng giờ đây mọi lời nói đều trở nên sáo rỗng. Im lặng là cách tốt nhất để an ủi....