watch sexy videos at nza-vids!

Yêu Em Rồi Đấy #2

score
Đánh giá: 4.5/5, 3247 bình chọn


- Không.

- Sao lại không? Xin lỗi rồi mà. Thả em ra đi.

- Đồ ngốc, thả em ra để em rơi xuống kia à?

Trúc Chi ngoái đầu nhìn theo ánh mắt Thiên Vương, chưa bao giờ cô thấy phòng mình lại ở cao thế này. Thiên Vương cười đắc thắng rồi kéo Trúc Chi vào trong và đóng cửa sổ lại.

- Ơ này, vết thương của anh lại chảy máu kìa.

- Tại em cả đấy. Bấm chuông mỏi cả tay cũng không thèm ra mở cửa.

- Vậy anh...anh...

- Ừ, len vào đấy. Giờ thì vừa lòng em chưa?

Thiên Vương cởi chiếc áo sơ mi trắng đã bị máu thấm đỏ một bên vai ra.

- Em còn đứng đấy làm gì nữa? Mau đi lấy bông băng đến đây.

Trúc Chi giật mình chạy vội xuống nhà bê cả hộp cứu thương gia đình lên rồi giúp Thiên Vương băng bó lại vết thương. Mấy việc băng bó vết thương này cô đã quen rồi nên rất nhẹ nhàng và cẩn thận. Cô sợ Thiên Vương bị đau nên trò chuyện phân tán sự chú ý của anh.

- Rốt cuộc anh có phải là người không vậy? Tường rào cao như thế mà cũng leo vào được.

- Em quên mất tôi là D.A boy hay sao? Đã thế em còn hay mắng tôi là ma ngủ, ma tốc độ. Vậy tôi chẳng phải là người rồi.

Trúc Chi phì cười.

- Ác quỷ à! Anh đang bị thương đó, làm ơn ý tứ chút đi. Đừng có leo trèo như thế, anh là quỷ chứ không phải là khỉ đâu.

- Em hay quá nhỉ? Ai bảo em ham ngủ không ra mở cửa.

- Không mở thì thôi anh không biết đi về hay sao? Việc gì phải leo vào như thế? Không may có ai thấy được người ta nghĩ anh là trộm thì sao? Lúc ấy vào đồn công an để xem anh giải thích thế nào.

- Đơn giản thôi. Thì tôi nói sự thật là tôi nhớ em chết đi được.

- Biết rồi, biết rồi. Giờ thì anh mặc tạm cái áo này vào đi.

Trúc Chi vừa cài cúc áo lại cho Thiên Vương vừa dịu giọng.

- Đừng có nhăn, là áo mới đấy. Tôi mua cho anh hai nhưng chưa kịp tặng. Được rồi, anh ngồi nghỉ đi tôi đi giặt cái áo này cái đã.

- Không cần đâu. Vứt đi.

Thiên Vương lôi ngược Trúc Chi lại, ấn cô nằm xuống giường rồi kéo chăn đắp cho cô.

- Chẳng phải em buồn ngủ lắm sao? Ngủ đi.

- Sao mà ngủ được khi anh cứ ngồi nhìn như vậy. Tôi có phải là ma ngủ như anh đâu mà đụng đâu cũng ngủ được.

"Chụt"

Nụ hôn lên trán khiến Trúc Chi giật mình cứng người ra.

- Cứ ngủ đi, tôi đợi em dưới nhà. Nhìn mặt mày em bơ phờ xấu chết được.

Cánh cửa phòng đóng chặt trả lại sự bình yên cho giấc ngủ.Trúc Chi đưa tay nhận lấy quần áo và cặp sách của Thiên Vương từ vị quản gia kiêm Hiệu trưởng đáng kinh. Cô cười méo mó cúi chào thầy rồi phóng như bay lên phòng gọi ma ngủ dậy.

- Dậy đi. Trễ học bây giờ.

Thiên Vương kéo chăn trùm phủ đầu rồi lại ngủ tiếp. Trúc Chi bực bội giật phăng chiếc chăn ra, quát lớn vào tai anh.

- Ma ngủ dậy mau.

- Em ồn ào chết được.

Thiên Vương chau mày ngồi dậy, nhìn cô bực dọc rồi đi thẳng vào phòng tắm.

- Quần áo, khăn mặt, khăn tắm, bàn chải đánh răng tôi để sẵn trong đó rồi đấy. Anh nhanh lên rồi còn xuống ăn sáng.

Trúc Chi hét vọng vào rồi chạy xuống dưới nhà bày biện đồ ăn sáng ra. Trúc Chi tự hỏi chẳng hiểu sao cô lại phải vất vả làm mấy việc này vì vị khách không mời mà đến. Anh đúng là kì quặc và quá đáng. Tự dưng trốn viện rồi mò đến nhà cô đóng đô cả ngày lẫn đêm, có đuổi thế nào cũng không đi. Ba và anh hai cô mà biết được thì không biết chuyện gì sẽ xảy ra.

Sau bữa ăn cả hai cùng đi học. Trúc Chi muốn đi riêng nhưng Thiên Vương vẫn một mực túm lấy cô đẩy vào trong xe. Thừa lúc xe dừng đèn đỏ Trúc Chi nhanh chân phóng khỏi xe. Cô không thể để học sinh Trưng Vương nhìn thấy cô đi cùng với Thiên Vương được, điều đó chẳng tốt lành gì cả với lại cô cũng không muốn để An An buồn phiền.

Vừa vào đến lớp thì Trúc Chi đã thấy Thành Nam đứng trên bục giảng dõng dạc thông báo với cả lớp về sự trở lại của D.A boy sau mấy ngày "mất tích".

- Sao hôm nay cậu đi trễ vậy? - An An cười nhẹ.

- Ờ...ờ..tớ có chút việc.

- Bận chăm sóc D.A boy phải không? Vất vả nhỉ? Tội cậu thật!

Trúc Chi giật bắn người khi nghe An An nói như vậy, đang bối rối không biết phải làm sao để thanh minh thì giáo viên vào lớp. Vừa lúc đó An An cũng nói khẽ vào tai Trúc Chi.

- Cậu trở về rồi phải không?

Một ngày vật lộn với những thắc mắc dần trôi qua, đầu Trúc Chi muốn nổ tung khi nghĩ về thái độ và những câu nói lạ đầy hàm ý của An An. Cô không tài nào hiểu nổi, mọi thứ đi quá nhanh và quá xa so với tưởng tượng.

- Nhìn kìa, chắc lại sắp có đánh nhau nữa rồi.

- Tớ lo cho Iceboy quá, chắc anh ấy không đánh lại D.A boy đâu.

Những lời bàn tán ấy lọt vào tai khiến Trúc Chi run lên, cô vội hướng mắt về phía tiêu điểm của những lời bàn tán.

Trên hành lang tầng 4 dãy nhà dành cho khối 12, Thiên Vương và Đông Quân đứng đối mặt nhau. Cả hai đều nhìn đối phương bằng một ánh mắt lạnh hết sức có thể.

- Phải nói thế nào nhỉ? Cậu ngu ngốc hơn tôi tưởng đấy Thiên Vương.

- Đây là lời của một kẻ thua cuộc đó sao?

Thiên Vương nhếch môi cười, từ đôi mắt ngang tàn của anh những tia nhìn khinh khi đã vụt thoát ra.

- Cuộc chơi vẫn chưa kết thúc thì sao lại có kẻ thắng người thua kia chứ?

- Không trả được thù đã thế lại còn đem lòng nhớ thương người mình hận. Không thua thì là gì?

Nghe đến đây Đông Quân cũng nhếch môi cười.

- Thế cậu cũng có hơn gì tôi, chẳng phải cậu cũng muốn trả đùa Trúc Chi khiến cô ấy chết không được mà sống cũng không xong đó sao? Vậy mà cuối cùng lại vì cô ấy mà bị đâm một nhát suýt chết....
« Trước1...1617181920...23Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
Cùng chuyên mục
» Truyện dài Bí Mật Người Yêu Cũ
» Truyện dài Khúc Mưa Tan (Shock Tình 2)
» Truyện dài Bạn gái của thiếu gia
» Truyện dài Chỉ có thể là Yêu
» Truyện dài Em sẽ đến cùng cơn mưa
1234...101112»
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
bạn đang xem

Yêu Em Rồi Đấy #2

bạn có thể xem thêm

Truyện dài còn nữa nè

Yêu Em Rồi Đấy #2 v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk