watch sexy videos at nza-vids!

Yêu Em Rồi Đấy #2

score
Đánh giá: 4.5/5, 3245 bình chọn


- Vào thì cũng vào rồi còn nói gì nữa. Lắm chuyện. - Thiên Vương lạnh giọng.

An An đặt giỏ trái xuống, nhìn Trúc Chi cười cười.

- Xem điệu bộ này của cậu thì chắc vết thương không có gì nguy hiểm lắm. Nằm viện sướng quá phải không? - Đăng Khoa nháy mắt.

- Cậu thử bị đâm một nhát rồi nằm viện đi rồi sẽ biết. Nhưng.....

Thiên Vương đưa mắt về phía Trúc Chi, nói giọng mờ ám.

- Cũng không tệ. Sweet đấy!

Trúc Chi xấu hổ cúi gầm mặt xuống. An An đứng bên cạnh khẽ giọng đủ mình Trúc Chi nghe thấy.

- Xem ra tình hình của hai người tốt nhỉ?

- Tớ...cậu đừng hiểu lầm.

- Tớ có nói gì đâu mà hoảng thế? Hihi...tớ biết cậu cũng rất vất vả nhưng thôi ráng chìu anh ấy đi.

- Ơ nhưng anh ấy là bạn trai của cậu mà. Sao tớ lại...

- Em gọt trái cây đi.

Thiên Vương lạnh giọng ra lệnh ngắt ngang câu chuyện của hai cô bạn. Trúc Chi nhíu mày nhìn anh giận dữ.

- Muốn ăn thì tự làm đi.

- Lớn gan nhỉ? Có làm không thì bảo?

- Không.

Đăng Khoa nhìn hai người rồi cười lớn.

- Này, hai người có cần tiết kiệm lời đến thế không? Vốn từ ít ỏi lắm à?

- Kệ tôi. - Cả hai đồng thanh quát lớn rồi lại hằn học nhìn nhau.

- Thôi để em làm cho.

An An lên tiếng can ngăn. Cô đến bên giỏ trái cây, vừa cầm quả táo lên thì Thiên Vương ngăn lại, anh vẫn một mực bắt Trúc chi phải tự tay làm lấy. Nhăn nhó một hồi Trúc chi cũng đành khuất phục, nể tình anh vì cô mà bị thương nên đành bấm bụng cho qua.

***

Buổi tối, khi Trúc Chi vừa định đi ngủ thì Thiên Vương lại cho người đến rước cô vào bệnh viện. Vừa đẩy cửa bước vào phòng thì Trúc chi đã nhăn nhó với anh.

- Anh thật là giỏi hành hạ người khác. Giờ này còn gọi tôi đến làm gì?

- Muốn gặp em thế thôi.- Thiên Vương nhún vai bình thản trả lời.

Trúc Chi bặm môi nén cơn giận, nếu không phải anh đang bị thương thì cô đã bất chấp anh là thiên thần hay ác quỷ mà đánh anh rồi. Cô bước đến trước mặt Thiên Vương, nhìn thẳng vào mắt anh hồi lâu mới lên tiếng.

- Nhìn đã rồi ha? Giờ tôi về đây.

Thiên Vương nhanh tay giật ngược Trúc chi lại khiến cô ngã nhào vào lòng anh.

- Con bé rắc rối, em chẳng dịu dàng chút nào.

Trúc chi định vùng vẫy thì bỗng chốc cứng đơ người ra như thể bị hóa đá khi Thiên Vương xoắn tay áo cô lên rồi thoa thuốc vào các vết bằm tím do bị thắt lưng quất vào hôm trước.

- Chẳng thể nào hiểu nổi anh. Người gì mà vừa kì quặc vừa quá đáng.

- Nhưng em lại thích. - Thiên Vương trả lời nhưng mắt vẫn không nhìn Trúc Chi.

- Không dám! Anh đừng có tưởng bở tôi...

"Chụt"

Trúc Chi nín bặt khi anh lại bất ngờ hôn môi cô, đôi mắt to cứ tròn xoe lên. Còn chưa kịp phản ứng thì cô như hóa tượng đá khi anh ôm cô ngã người xuống giường bình thản mà ngủ như thế cô chỉ là một chiếc gối ôm.

- Nằm yên. Em làm tôi đau đấy, vết thương lại chảy máu rồi đây này.

Thiên Vương gằn giọng khi Trúc Chi cứ vùng vẫy đấm thùm thụp vào người anh. Thoáng ngửi thấy mùi tanh của máu Trúc Chi liền nằm yên.

- Xin lỗi. Anh không sao chứ? Để tôi xem vết thương của anh thế nào rồi.

- Không cần. Ngủ đi. Em chịu nằm yên là may phước lắm rồi.

Đêm lặng lẽ tràn về ôm trọn giấc ngủ dịu êm.Mặc dù ở phòng vip mọi thứ đều rất tiện nghi và sạch sẽ đúng chuẩn của Thiên Vương nhưng anh không tài nào chịu nổi cái không khí bệnh viện nên đến ngày thứ ba là anh bỏ về ngay. Nhưng nơi anh về không phải là nhà anh mà là một ngôi nhà khác.

Trúc Chi vừa đặt lưng xuống chiếc giường êm ái của mình định bụng ngủ một giấc thật dài để lấy lại sức mà còn tiếp tục công cuộc chăm sóc bệnh nhân thì chuông điện thoại lại reo.

Lại là Thiên Vương gọi, anh chẳng bao giờ để cô được yên cả.

- Cho em hai phút xuống dưới nhà gặp tôi ngay nếu không tôi lên tận phòng em đấy.

Trúc Chi bắt đầu thấy bực dọc, anh cứ thích ra lệnh cho cô thích đem cô ra làm trò đùa. Anh tưởng cô là con ngốc hay sao mà dễ dàng mắc lừa lần thứ hai. Lần này nhất quyết không sập bẫy. Có thật anh đang đứng ngoài cổng đi chăng nữa thì cũng mặc kệ, dù anh là thiên thần hay ác quỷ có tài giỏi đến đâu thì cũng chẳng thể nào vào đây được. Nghĩ thế Trúc Chi quăng điện thoại sang một bên kéo chăn lên tận cổ rồi nhắm mắt ngủ.

Đúng hai phút sau chuông điện thoại lại reo lần này Trúc Chi khóa máy luôn nhưng cũng chẳng yên ổn được bao lâu. Bên ngoài chuông cửa đã réo ầm lên. Mặc kệ, Trúc Chi lấy gối bịt tai lại cố gắng thỏa mãn cơn buồn ngủ bằng ý nghĩ đó là chuông cửa nhà bên cạnh. Cứ thế mà ngủ.

"Cạch"

Tiếng cửa phòng bậc tung kèm theo đó là tiếng quát.

- Em to gan thật đấy dám kháng lệnh tôi.

Trúc Chi hốt hoảng ngồi bậc dậy, đôi mắt mở to hết sức có thể, cô nhìn anh kinh ngạc. Ác quỷ hiện hình, Thiên Vương bước đến giật phăng cái chăn bông của Trúc Chi, cúi sát vào mặt cô, anh lạnh giọng

- Em chết chắc rồi.

Thiên Vương túm cổ áo Trúc Chi lôi cô đến khung cửa sổ lớn, anh mở tung cánh cửa sổ ra ép người Trúc Chi vào đấy. Một tay anh vừa thả vừa giữ lấy cô.

- Này, này, anh làm gì thế? Tôi có chọc giận anh đâu? - Trúc Chi giật mình níu chặt tay áo Thiên Vương.

- Nghĩ lại thử xem. - Thiên Vương gằn giọng.

- Hả? À...à...Tôi xin lỗi. Tôi sai rồi, được chưa?

- Hửm? Em vừa nói cái gì?

Không cần nói Trúc Chi cũng hiểu anh muốn đề cập chuyện gì, nhăn nhăn một hồi cô cũng lí nhí xin lỗi.

- Em...em sai rồi. Xin lỗi anh. Thả em ra đi....
« Trước1...1516171819...23Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
Cùng chuyên mục
» Truyện dài Bí Mật Người Yêu Cũ
» Truyện dài Khúc Mưa Tan (Shock Tình 2)
» Truyện dài Bạn gái của thiếu gia
» Truyện dài Chỉ có thể là Yêu
» Truyện dài Em sẽ đến cùng cơn mưa
1234...101112»
Bài viết ngẫu nhiên
» Thứ 6 ngày 13 : Em mất anh… Thứ 7 ngày 14 : Cả thế giới mất em
Tags:
bạn đang xem

Yêu Em Rồi Đấy #2

bạn có thể xem thêm

Truyện dài còn nữa nè

Yêu Em Rồi Đấy #2 v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk