watch sexy videos at nza-vids!

Ác Bá Cửu Vương Gia

score
Đánh giá: 4.5/5, 2729 bình chọn
n treo trên đỉnh đầu, Liễu Ti Vũ cảm thấy kích động muốn quay đầu bỏ chạy.

Ỷ Thúy Các, ba chữ thật to được cẩn theo lối chữ Triện (một kiểu chữ Hán) màu hoàng kim chói mắt nằm ở giữa, hai bên sườn đại môn là những thiếu nữ xinh đẹp trẻ tuổi ăn mặc lòe loẹt dựa vào cửa liếc mắt đưa tình.

Nàng cho dù có tái đần độn, lúc này cũng phải đoán ra được đây là chỗ nào — thanh lâu, là nơi nam nhân tiêu vàng.

Một bàn tay choàng qua ôm lấy vai nàng, tên Trác Phi Dương kia làm gì mà chịu bỏ qua cơ hội trêu chọc nàng, hắn thì thầm ở bên tai nàng, “Như thế nào? Hiện tại sợ hãi?”

“Sợ nên là những nữ tử ở bên trong mới đúng.” Nàng cố gắng giữ vững trấn định, nếu trên mặt thật sự hiện lên vẻ khiếp hãi, vậy chắc chắn sẽ rất trúng ý với tên nam nhân tồi tệ bên cạnh, mà nàng lại không muốn cho hắn thỏa mãn.

“Ngươi xác định?” Hắn kề sát lại gần nàng.

Thân mình nàng nhất thời cứng đờ, trái tim đột nhiên tăng tốc, nhất thời không thể trả lời.

Vân Thanh hứng thú theo dõi cử chỉ vượt quá khuôn khổ của hắn, trong lòng nhất thời hiểu rõ. Xem ra người nào đó rõ ràng là túy ông chi bất ý tại tửu 0.

0 Túy ông chi bất ý tại tửu: ý của Túy ông không phải nói về rượu, ý nói là ý của người đó không phải giống bề ngoài như trong lời nói, mà là vì nguyên do khác, chẳng hạn như một người đến sòng bài chơi bài, nhưng không phải muốn đến đánh bài mà mục đích là vì một cô nàng xinh đẹp nào đó.

“Ách?” Tay của hắn từ đầu vai của nàng trượt xuống thắt lưng, hắn cảm nhận được rõ ràng cơ thể của nàng cứng ngắc như đá, nụ cười ở khóe miệng không khỏi càng lúc càng khoái trá.

“Xác định.”

Thật hiếm thấy lúc này nàng còn có thể dùng vẻ mặt đạm mạc kết hợp với thanh âm lãnh liệt để trả lời, điều này làm cho Vân Thanh không thể không bội phục.

“Vậy chúng ta mau vào thôi.” Hắn lôi kéo nàng bước lên mấy bậc thang tiến vào bên trong.

Vân Thanh hưng phấn đi theo sau, hôm nay nhất định sẽ có trò hay để xem.

Bọn họ mới vừa vào không bao lâu, các vị hồng tỳ từ lớn tới nhỏ của Ỷ Thúy Các toàn bộ đều đến đông đủ.

“A, Vương gia, đã lâu không thấy ngài tới.”

“Hầu gia, thật không có lương tâm….”

Liễu Ti Vũ vô tâm tình cũng không có công phu đi xem bọn hắn như thế hưởng thụ đãi ngộ ôn hương nhuyễn ngọc bão mãn hoài 0, nàng đang quẫn bách ngăn cản hành vi quá mức khiêu khích, gợi tình 0 của các hương diễm giai nhân, nhất lùi lại tái lùi, lùi mãi cho đến khi không còn chỗ để lùi nữa.

0 Nhuyễn ngọc ôn hương bão mãn hoài: nghĩa đen là ôm gọn trong lòng thân thể mềm mại, thơm hương.

Câu này được trích trong ‘Tây Sương ký’, Tả Thôi, Trương Nhị yêu nhau trải qua bao nhiêu sóng gió, ngăn trở cuối cùng mới được đoàn tụ bên nhau, từ tình nhân trở thành quyến thuộc. Trong vở kịch có đoạn miêu tả nam nữ hẹn hò yêu đương vụng trộm. Dùng câu hát và ngôn từ để miêu tả cảnh giao hoan, như “Nhuyễn ngọc ôn hương bão mãn hoài; lưu luyến đáo thiên thai, xuân chí nhân gian hoa lộng sắc;……”

0 Nguyên văn ‘Đầu hoài tống bão’: ý chỉ nữ nhân chủ động gieo mình vào lòng nam nhân, khiêu khích, gợi tình.

“Ta không cần….”

“Vị huynh đệ này của ta là mới đến lần đầu, các nàng không cần hù dọa ‘hắn’”.

“Vương gia, ngài thật biết nói đùa, bọn em làm sao có thể hù dọa hắn? Bọn em là đang hầu hạ vị công tử này mà.”

“Xem này vị công tử này da dẻ trắng mềm như thịt luộc, a, như thế nào tay lại thô ráp như vậy….”

Luống cuống tay chân đẩy các mỹ nhân, ba chân bốn cẳng muốn thoát khỏi mùi son phấn nồng nặc thốc vào mũi, chân nàng nhất thời lảo đảo, đổ về phía sau ngã vào trong một bờ ngực rộng lớn.

“Tất cả lui xuống hết, hôm nay không cần hầu hạ.”

Một đám nữ tử trang điểm xinh đẹp trên mặt mang theo thất vọng đảo mắt về phía mỹ nam tử đang lười nhác tựa lưng vào ghế, hậm hực lui ra ngoài.

“Xem ra tất cả các nàng đều vì mỹ nam tử ngươi mà đến.” Hắn nhìn lướt qua, đồng thời ném cho Vân Thanh một nụ cười tự tiếu phi tiếu.

“Ghen tị?” Vân Thanh cười đến có chút tự đắc.

“Loại diễm phúc này không cần phải ghen tị.”

Ánh mắt của Vân Thanh hàm chứa thâm ý khác quét về phía người hắn đang ôm trong lòng, tươi cười dẫn theo vài phần bỡn cợt, “Nói cũng đúng, ta còn phải hướng Vương gia lãnh giáo nhiều hơn.”

Trác Phi Dương thần sắc không hề thay đổi, thong dong phản kích, “Thật hiếm thấy ngươi mà cũng chịu thụ giáo.”

“Buông tay.” Nàng mới không thèm để ý tới tình trạng minh bao ám phúng 0 của hai người bọn họ, lúc này nàng chỉ muốn tránh khỏi sự ôm ấp của hắn.

0 Minh bao ám phúng: mặt ngoài tuy là ca tụng nhưng thật ra là đang châm biếm lẫn nhau.

“Cái gì?” Hắn giả bộ như không nghe rõ, ghé sát đầu vào má nàng.

“Buông tay.” Nàng lập tức lập lại, đồng thời xoay mặt đi chỗ khác.

“Là do chính ngươi thối lui vào trong lòng ta.”

“Là do ta không cẩn thận.” Nói giống như thể nàng cố ý gieo mình vào trong lòng hắn.

“Lần này tạm tha cho ngươi.” Lời nói của hắn rất mơ hồ, mập mờ, cho nên ngay cả Liễu Ti Vũ người đứng gần hắn nhất cũng không nghe rõ được.

“Tú bà, mang chút rượu và thức ăn lên đây, hôm nay chúng ta chỉ uống rượu nghe khúc.”

“Hảo, thưa gia, lập tức sẽ mang lên.”

Rượu và thức ăn rất nhanh được dọn lên, một vị nữ tử mỹ lệ, thướt tha yểu điệu ôm cầm bước vào.

Vị mỹ nhân này quả thực dung mạo tuyệt sắc, khuynh động nhân tâm, chỉ có điều đôi mắt nàng quá mức u sầu, làm cho Liễu Ti Vũ không kiềm được bị đôi mắt của nàng cuốn hút.

“Thế nào? Nguyên lai ngươi thích vị cô nương này?”

Nàng không để ý tới lời trêu chọc của hắn, tự rót cho mình một chén trà uống.

“Đến nơi này không uống mỹ tửu chẳng phải rất đáng tiếc sao? Đến, ta kính ngươi một ly.”

“Ta không uống rượu.”

“Nếu ngươi chịu uống ly rượu này, bổn vương liền giúp nàng chuộc thân bỏ đi tiện tịch.”

Lưỡng đạo kinh hỉ ánh mắt dừng lại trên người của Liễu Ti Vũ, đồng thời cũng khiến nàng lâm vào tình trạng hai mặt thụ địch, không thể thoát thân, chỉ có thể bảo trì trầm mặc.

“Công tử….” Một đôi tiễn thủy song đồng tựa như hàm chứa tam giang chi sầu, ngũ hồ chi hận, tựa như bao nhiêu thiên ngôn vạn ngữ đều ẩn chứa trong đôi mắt trong suốt đó. Như thế giai nhân, như thế ai oán, làm cho người ta như thế nào có thể nhẫn tâm cự tuyệt?

“Lời ngươi nói là thật?” Nàng hướng tầm mắt về phía kẻ ngồi bên cạnh đang cười đến thản nhiên, tự đắc.

“Chẳng lẽ bổn vương nhìn giống hay nói giỡn sao?”

Nàng không nói lời nào bưng lên chén rượu đầy, uống một hơi cạn sạch, sau đó che miệng ho sặc sụa không ngừng, khuôn mặt nhỏ nhắn nhất thời bị nhuốm hồng, đỏ bừng.

“Quả nhiên là sắc đẹp mê hoặc nhân a, ngay cả một kẻ thanh tâm ngạo cốt như Liễu huynh đệ đây cũng cam tâm khom lưng vì mỹ nhân, thật rất khiến cho người ta nảy sinh cảm khái.” Vẻ mặt của hắn rõ ràng mang bộ dạng đã thắng mà còn làm bộ than thở.

Vân Thanh gục đầu xuống giống như đang nhấm nháp rượu, kỳ thật hai vai của hắn không ngừng run.

“Vương gia –” Mùi rượu xông lên đỉnh đầu, làm ánh mắt nàng trở nên mê ly, phẫn nộ ở trong lòng cũng vô pháp đè ép.

“Ngươi đâu, thay vị cô nương này chuộc thân, thuận tiện bỏ đi tiện tịch.”

“Vâng.”

“Đa tạ Vương gia, đa tạ công tử.” Nữ tử xinh đẹp kia vui sướng theo thị tòng rời đi.

Nhấc tay đỡ lấy trán, Liễu Ti Vũ đặt mông ngã bệch xuống ghế, thống khổ nhăn chặt mày. Thật khó chịu, ngực giống như bị lửa đốt, cổ họng cay xè, đầu óc choáng váng….

“Không sao chứ?” Hắn duỗi tay đỡ lấy thân hình nghiêng ngả lảo đảo của nàng.

“Thật khó chịu.”

Thuận thế đem nàng ôm vào lòng, nhìn ánh mắt nàng vì say mà trở nên lờ đờ, mông lung như sương phủ, hai gò má đỏ bừng dáng vẻ yêu kiều quyến rũ, Trác Phi Dương cười gian trá.

“Vương gia, ngươi không phải tính ăn nàng chứ?”

“Ta có bao giờ bụng đói ăn quàng sao?”

Vân Thanh cười giảo hoạt, “Thế sự khó liệu à.”

“Ngươi là khách quen của nơi này, không cần đến ta chiêu đãi đi?” Hắn không khách sáo hạ lệnh trục khách.

“Ôm ấp trong lòng ôn hương nhuyễn ngọc, ta nên tự tìm khoái hoạt tốt hơn.” Vân Thanh cười hì hì ra khỏi phòng, thuận tay giúp hắn đóng cửa phòng lại.

“Tửu lượng kém như vậy a….” Nhìn người đang nằm trong lòng, hắn thở dài, nguyên bản nghĩ muốn chuốc cho nàng mấy chén, không nghĩ tới mới có một chén mà đã say thành như vậy.

Ôm nàng đặt xuống chiếc giường trong phòng, do dự một lát, tay hắn di chuyển tới vạt áo của nàng.

~~~~~

Chán nản sụp xuống hai vai, ánh trăng rọi sáng một dáng người đang vùi đầu vào giữa hai đầu gối.

Đêm đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Rượu, cũng chỉ tại cái chén rượu đại gian đại ác kia, làm hại khả năng kiểm soát của nàng đều mất sạch, có ai nói cho nàng biết đêm đó đến tột cùng là đã xảy ra chuyện gì?

Liễu Ti Vũ nghĩ đến đau buốt cả đầu, nhưng một chút ấn tượng cũng không có,

Nàng đã kiểm tra qua thân thể của mình, ngoại trừ một ít dấu vết xanh tím ứ ngân không tiện nhắc tới ra, cũng không có gì khác thường, nhưng mà những dấu ứ ngân khả nghi này như thế nào xuất hiện?

“Đang nghĩ gì?”

Nàng hoảng sợ quay đầu lại, nhìn thấy một người bỗng dưng vô thanh vô tức xuất hiện ở sau lưng, “Vương gia!” Hù dọa nàng như vậy bộ vui lắm sao?

“Nghĩ gì mà xuất thần? Ta đứng ở bên cạnh ngươi nửa ngày mà ngươi cũng chưa phát hiện ra.”

“Đã trễ thế này, Vương gia có việc gì sao?”

“Giống ngươi, đột nhiên cảm thấy ánh trăng thật mê người, bất tri bất giác đi đến chỗ này.”

“Ta không quấy rầy Vương gia ngắm trăng.”

“Phải đi?”

“Thời gian cũng đã khuya, ngày mai ta còn có việc phải làm.” Nàng men theo lối đi hẹp lách mình bước qua hắn.

“Thượng đại nhân tặng cho ta một danh kỹ.”

Nàng cước bộ không hề chậm lại.

“Lấy một danh kỹ sắc nghệ song tuyệt để đổi lấy một nha đầu sai vặt như ngươi, ngươi nói tính có lời hay không?”

“Ta cũng không phải là người của vương phủ.”

“Nếu ta muốn biến ngươi thành người của vương phủ, cũng không phải là chuyện gì khó, đúng không?”

Nàng cam chịu, hắn hoàn toàn có năng lực làm việc này, bởi vì hắn là hoàng tộc cao quý.

“Đổi thành ngươi, ngươi sẽ làm thế nào?”

“Ta không phải là ngươi.” Cho nên lựa chọn của nàng vĩnh viễn không có khả năng đồng với hắn.

“Hảo đáp án.”...

« Trước1...1112131415...37Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
Cùng chuyên mục
» Truyện Tiểu Thuyết Vương Phi Thần Trộm
» Truyện Tiểu Thuyết Ông Xã Dân Chơi Không Yêu Tôi
» Truyện Tiểu Thuyết Ác Bá Cửu Vương Gia
» Truyện Tiểu Thuyết Hải Vương
» Truyện Tiểu Thuyết Băng Tiểu Thư
1234»
Bài viết ngẫu nhiên
» Vương Phi Thần Trộm
» Truyện Nợ em một đời hạnh phúc
» Tôi Làm Điều Đó...Vì Cậu!
» Tình Yêu Là Một Lần Cảm Cúm
» Quá Khứ Lầm Lỗi Và Bài Học Cuộc Đời
» Ông Xã Dân Chơi Không Yêu Tôi
» Ly Hôn Rồi Yêu
» Hạnh phúc ước hẹn
» Hải Vương
» Giấc Mộng Xuân
12»
Tags:
bạn đang xem

Ác Bá Cửu Vương Gia

bạn có thể xem thêm

Truyện Tiểu Thuyết còn nữa nè

Ác Bá Cửu Vương Gia v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk