watch sexy videos at nza-vids!

Ác Bá Cửu Vương Gia

score
Đánh giá: 4.5/5, 2692 bình chọn

“Thân thể tốt hơn nhiều chưa?”
“Ân.”

“Xem ra Biển lão nhân quả thật dụng tâm giúp ngươi điều dưỡng.”

“Vương gia….” Cái tên nam nhân này có hiểu thế nào là kính trọng người già không hả?

“Không được nhắc tới cái lão già làm cho ta phiền lòng kia,” hắn xoay nàng lại, nâng lên chiếc cằm đã trở nên mượt mà của nàng, “Có nghĩ tới hồi vương phủ?”

“Nghĩa phụ nói qua khỏi cuối năm — “

“Ta đã lừa tử lão nhân kia tiến cung rồi.”

“Vương gia ngươi làm sao có thể….”

“Chẳng lẽ ngươi cho là bổn vương sẽ bỏ qua cho kẻ có lỗi với bổn vương sao?”

“Nhưng mà….”

Nhìn nàng muốn nói lại thôi, cuối cùng mím môi lại, Trác Phi Dương lắc đầu thở dài, ôm nàng vào lòng, “Không biết ngươi đến tột cùng là không có lòng tin đối với bản thân vẫn là không có lòng tin đối với ta.”

Cho dù bất luận kẻ nào đối với tên nam nhân trước mắt này cũng đều không có lòng tin, càng không cần nói đến một kẻ đã trải qua biết bao nhiêu thăng trầm như nàng, một tiểu nữ tử yếu ớt tối khiếm khuyết cảm giác an toàn.

“Yên tâm, lão gia hỏa kia không có việc gì.” Tối đa cũng chỉ chịu chút ít kinh hách thôi.

“Đa tạ Vương gia.”

“Bất quá,” hắn mân mê mái tóc dài thả xuống ở trước người nàng, dùng một loại ngữ điệu vân đạm phong khinh nói, “Chúng có thể thương lượng hay không?”

“Cái gì?”

“Tam nha đầu, ngươi có thể dùng nguyên bản thanh âm của ngươi để nói chuyện với ta hay không?”

“Văn Sinh ở đâu?”

Hắn nhìn chằm chằm vào đôi mắt xếch xinh đẹp của nàng, ánh mắt trong suốt lại mang theo kiên định cố chấp, khóe môi hắn hơi cong lên, “Đây là điều kiện trao đổi?”

“Vương muốn nghĩ thế cũng được.”

“Tốt lắm, bổn vương thích nhìn thấy ngươi tự tin như thế này.”

Một trận gió thổi qua, nàng nhịn không được co người lại.

“Lạnh sao?” Hắn cảm giác được nàng co rúm người, “Mau trở lại phòng.”

Nàng chần chờ một chút, ngẩng đầu liếc hắn một cái, lại nhanh chóng rũ mắt xuống, “Nhưng…. nghĩa phụ nói ta hiện tại không nên ở cùng một gian phòng với ngươi.”

Trác Phi Dương khóe mắt hơi giật giật, trầm mặc một lát, sau đó mỉm cười hơi có chút cứng ngắc nói với nàng, “Để nha hoàn của ngươi ở cùng cũng được.”

Nàng muốn nói cho hắn, hắn cười rất giả tạo, nhưng nàng sợ có người sẽ trở mặt, cho nên cuối cùng cái gì cũng không nói.

Sau đó, ở bên trong phủ đã trải qua tro cốt của ba triều đại của Biển thái y, Kim thịnh hoàng triều Cửu vương gia làm cho người nghe phải biến sắc cùng với nghĩa nữ mới thu nhận của Thái y phẩm trà đáng cờ, mãi đến đêm khuya cũng chưa hồi phủ, trong phòng có ít nhất ba gã tì nữ đứng hầu ở một bên.

Căn cứ theo lời của hạ nhân Biển phủ, đêm đó Vương gia sắc mặt phi thường thối, không thắng được tiểu thư nhà các nàng một ván nào, lại kiên trì không chịu nhận thua hồi phủ.

~~~~~

“Vương gia,” Vân Thanh cẩn thận nhích tới gần. “Nghe nói Biển thái y bởi vì bào chế cho Hoàng Thượng thuốc tráng dương quá liều, làm cho Hoàng Thượng trầm mê trong chốn hậu cung vô tâm lo việc triều chính, bị Tả đốc Ngự sử buộc tội, bị Thái Hậu nhốt vào thiên xa.” (Hình như là loại nhà tù kéo lên trên không)

“Vậy thì sao?”

“Thập nhị vương gia đùa giỡn với cung tần bị cấm túc.”

“Nga.”

“…. Nói tóm lại, Vương gia, ngài tột cùng là đến khi nào tâm tình mới có thể vui vẻ đây?”

Hắn nhíu mày, lấy vẻ mặt nghi vấn nhìn Vân Thanh.

“Rất nhiều người nhờ vả ta đến hỏi ngươi, để bọn họ xác định rõ thời gian để cáo bệnh nghỉ phép.”

“Nhàm chán.” Trác Phi Dương tăng tốc bước đi.

Kẻ nhàm chán nhất là hắn mới đúng? Vân Thanh lặng lẽ hướng về phía bóng lưng của hắn làm cái mặt quỷ.

“Ngươi đi đâu vậy?”
“Biển phủ.”
“Lại đi uống trà chơi cờ?”

Trác Phi Dương dừng lại cước bộ, chậm rãi đi trở về, trên khuôn mặt tuấn lãng tươi cười dẫn theo một tia tà khí, “A, đột nhiên nghĩ muốn đến Tề hầu phủ nhìn một cái, thế nào, có hoan nghênh không?”

Vân Thanh ngay lập tức dùng sức xua tay, đồng thời lên tiếng kiên quyết cự tuyệt, “Vương gia, ngài vẫn là đi Biển phủ tốt lắm, ta tin tưởng trà trong phòng của Biển gia tiểu thư so với hàn xá nhất định là hương thuần ngon miệng hơn nhiều, hơn nữa Biển thái y hiện đang ở trong thiên lao, Vương gia có thể nhân tiện an ủi một chút nỗi lo lắng hãi hùng của Biển gia tiểu thư, để nàng không lo lắng quá mức mà làm ra chuyện ngốc nghếch.”

“Nói được có đạo lý.” Khóe môi hắn lại cười rất thích thú. “Cảm tạ lương ngôn tương cáo 0 của ngươi, ta sẽ phi thường cam tâm tình nguyện nghe theo.”

0 Lương ngôn tương cáo: báo cho biết lời hay có ích.

“Có thể hay không xin hỏi Vương gia định quấy rầy bao lâu?”

Trác Phi Dương trên mặt tươi cười có chút gian trá, “Vậy phải xem Biển gia tiểu thư chịu lưu ta bao lâu.”

“Vương gia, thứ ta cả gan hỏi một câu, nếu nàng vẫn không chịu trở về vương phủ, hành động của ngươi có thể hay không thăng cấp?”

Hắn thở dài, biểu tình thật không tình nguyện, “Nói thật ra, bổn vương đối với mấy hình phạt tịch biên nhà diệt tộc, lưu đày biên cương, sung quân cũng không hứng thú nhiều cho lắm….”

“Được rồi, ta đã hiểu, cũng biết nên làm thế nào.” Vì hạnh phúc và ích lợi của mọi người, có khi tất yếu phải hy sinh một số người cũng là tình thế bất đắc dĩ.

Hai nam nhân lộ ra nụ cười không cần nói cũng hiểu lòng nhau, mỗi ngươi đi mỗi ngã.

~~~~~...

« Trước1...2627282930...37Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
Cùng chuyên mục
» Truyện Tiểu Thuyết Vương Phi Thần Trộm
» Truyện Tiểu Thuyết Ông Xã Dân Chơi Không Yêu Tôi
» Truyện Tiểu Thuyết Ác Bá Cửu Vương Gia
» Truyện Tiểu Thuyết Hải Vương
» Truyện Tiểu Thuyết Băng Tiểu Thư
1234»
Bài viết ngẫu nhiên
» Bồi Gả Tiểu Nha Hoàn
» Giấc Mộng Xuân
» Băng Tiểu Thư
» Ông Xã Dân Chơi Không Yêu Tôi
Tags:
bạn đang xem

Ác Bá Cửu Vương Gia

bạn có thể xem thêm

Truyện Tiểu Thuyết còn nữa nè

Ác Bá Cửu Vương Gia v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk