“Vâng, tiểu thư.”
Buông quyển sách trong tay, tầm mắt đảo về hướng thân ảnh của hắn ngã xuống lười biếng nằm dài ở trên giường, có chút bất đắc dĩ đi qua, “Vương gia, như vậy không ra thể thống gì.”
“Bổn vương đã muốn thật tiết chế rồi.”
Tránh đi tầm mắt nóng bỏng của hắn, nàng lui về bên cạnh bàn, một lần nữa cầm lấy thư. Hắn muốn nằm liền nằm, chọc giận hắn không biết lại hại ai xui xẻo. Nghe nói gần nhất trong triều đình đều một mảnh thần hồn nát thần tính, khiến cho lòng người lo lắng bất an, mà đầu sỏ gây ra chính là tên nam nhân giống như nhuyễn trùng đang nằm ở trên giường nàng kia.
“Tam Liễu bị mẫu hậu ta ném trả lại vương phủ rồi, gần đây làm cho ta ngủ cũng không được an giấc.”
“Không phải nói đã lớn rồi sao?”
“Cùng mẫu hậu chơi rất vui, hiện tại lại không chịu tiếp nhận người của Vương phủ.”
Đáp án rất đơn giản, Liễu Ti Vũ không khỏi mỉm cười.
Hắn nằm sấp ở trên giường, chỉ có nửa người nhỏm lên, ngắm nhìn bóng dáng xinh đẹp cạnh bàn.
Nàng không có vẻ ngoài xuất chúng, cũng không có khí chất của tài nữ để phụ trợ, nhưng cá tính độc đáo của nàng ngay từ đầu đã gắt gao hấp dẫn ánh mắt của hắn, lúc này trên người nàng lại toát ra một cỗ thướt tha phong nhã, quả nhiên là tình nhân trong mắt xuất Tây Thi.
“Tiểu thư, trà.”
“Đưa cho Vương gia.”
“Vương gia đang nhìn người, không chịu tiếp trà.”
Vì thế, Liễu Ti Vũ đành phải buông quyển sách xuống, bưng chén trà xanh đi đến bên cạnh giường đưa cho hắn.
Trác Phi Dương vói tay túm lấy nàng, kéo sát vào mũi ngửi ngửi, “Tam nha đầu, son phấn bột nước mà bổn vương đưa cho ngươi như thế nào lại không dùng?”
“Ta dưỡng bệnh, lại không ra khỏi cửa gặp khách, không cần thiết phải trang điểm.”
“Dù sao cũng không có việc gì làm, trang điểm để bổn vương nhìn một cái.”
Nhìn chòng chọc vào hắn nửa khắc, hiểu được nam nhân này đang nói thật, nàng nhẹ gật đầu, “Hảo.”
Nhìn bóng dáng nàng ngồi trước gương, chậm rãi mở ra hộp nữ trang, vén lên mái tóc dài lỏng lẻo, sau đó tẩm một chút mùi hương hoa nhài thơm ngát lên mái tóc.
Trác Phi Dương một bên thưởng thức trà, ánh mắt không chuyển ngắm nhìn nhất cử nhất động của nàng, chậm rãi thong thả mà lại lộ ra phong tình. Nữ nhân này tựa như một chén rượu, thời gian càng lâu càng cảm thấy hương thuần say lòng người, mà hắn chính là kẻ may mắn được nếm rượu.
~~~~~
Trừ tịch (tức là giao thừa), ngày toàn gia đoàn viên, mọi nhà đều dán câu đối, treo hồng đăng, nơi nơi đều tràn ngập bầu không khí vui mừng.
Không đúng, có một nhà không quá hài hòa.
Pháo hoa đang nở rộ trên bầu trời, mà đám người đang đứng trước phủ của Biển thái y không một ai có tâm tình ngẩng đầu ngắm nhìn cảnh trí xinh đẹp trên bầu trời.
Trác Phi Dương lười biếng ngồi ở trên thành kiệu, lấy tay chống má, cười thực vô hại, “Đi báo với lão gia các người một tiếng, bổn vương tới đón người.”
Ngẩng đầu nhìn thấy một mảnh pháo hoa phân tán trên không trung, hắn cười nói, “Năm nay pháo hoa thật đẹp.”
“Đẹp đến mức làm cho Vương gia tôn quý phải chạy đến trước cửa nhà người khác để thưởng thức?”
Thanh âm mềm nhẹ uyển chuyển hàm xúc lại khó nén có chút nhạo báng truyền vào tai, Trác Phi Dương mỉm cười nhìn về phía đại môn của Biển phủ, “Tam nha đầu.”
Đợi cho nàng chậm rãi đi đến trước mặt mình, hắn dùng sức ngửi một chút, sau đó vừa lòng gật đầu, “Tốt lắm.” Là mùi hoa nhài mà hắn mua cho nàng.
Nàng chuẩn bị lên kiệu, màn kiệu vừa mới nhấc lên, đôi mắt nàng trong phút chốc trợn to, rồi sau đó ý cười theo đáy lòng tỏa sáng trên mặt nàng, giang hai cánh tay nói, “Văn Sinh.”
“Tỷ tỷ.” Tiếng cười thanh thúy như tiếng chuông bạc tràn ra truyền đi suốt ba thước ở trước cửa Biển phủ.
Nhìn nàng ôm đệ đệ tươi cười rạng rỡ, trong lòng của Trác Phi Dương có chút chua, nhưng khóe miệng vẫn nhịn không được nhếch lên, nhìn miệng nàng cười, nghe được tiếng cười của nàng đối với hắn chính là sự khẳng định lớn nhất.
“Lên kiệu đi.”
“Văn Sinh, đi nào, tỷ tỷ ôm ngươi cùng tọa.”
“Xin lỗi, Văn Sinh tọa ở cỗ kiệu phía trước.”
“Vương gia.”
“Không thương lượng, bổn vương đã muốn ngoại lệ.” Chiếu theo kế hoạch của hắn, Liễu Văn Sinh tiểu gia hỏa này phải hai mươi năm sau mới được tái xuất hiện. (Cesia: o_O “…..”)
Liễu Ti Vũ chỉ có thể bất đắc dĩ nhìn đệ đệ tiến vào cỗ kiệu khác, mà trái lại mỗ Vương gia mẫu mực lại khom người chui vào trong ngồi xuống bên cạnh nàng.
“Khởi kiệu hồi phủ.”
Màn kiệu buông xuống, trong kiệu chính là một khoảng không gian nho nhỏ bị phong kín.
“Cảm tạ.”
“Lát nữa sư phụ hắn sẽ dẫn hắn ly khai.”
“Vương gia….” Nàng mím môi, thanh âm trở nên trong trẻo lạnh lùng.
Hắn ôm chầm lấy nàng, dán môi vào môi nàng nói, “Ngươi phạm quy.” Sau đó ngay tại môi nàng cắn một cái.
“Hôm nay là trừ tịch.”...

