Bên trong Biển thái y phủ.
“Khụ khụ….” Tiếng ho khan liên tục truyền ra từ bức rèm nặng nề.
“Tiểu thư, đến giờ uống thuốc.” Hai tỳ nữ vén rèm lên, nhìn nữ tử đang dựa vào đầu giường.
“Đều là tại Cửu vương gia, làm hại tiểu thư thân mình vừa mới có chút khởi sắc bệnh tình lại nặng thêm.”
“Thuốc này chúng nô tì bỏ thêm nhiều mật đường, không quá đắng như trước.”
“Cảm tạ.”
“Tiểu thư tiểu thư….” Cùng với tiếng bước chân vội vã, một tỳ nữ mang theo vẻ mặt kinh hoàng nghiêng ngã lảo đảo chạy vào, “Cửu vương gia lại tới nữa.”
Liễu Ti Vũ buông chén thuốc đã cạn xuống, vừa lau tàn nước lưu lại bên môi vừa nói, “Các ngươi đều lui xuống hết đi.”
“Nhưng mà, tiểu thư….” Mọi người đều lộ ra vẻ chần chờ.
“Để ta một mình cùng Vương gia nói chuyện, nếu không chỉ sợ nghĩa phụ còn phải ở trong lao chịu nhiều khổ cực.”
“Vậy được rồi, nếu có gì không đúng, tiểu thư cứ kêu to, chúng nô tỳ liền ở ngay bên ngoài.” Các tỳ nữ thu bát, lui ra ngoài.
Khi Trác Phi Dương vén rèm bước vào nội thất đã ngửi thấy mùi thuốc nồng nặc, mà người ở trên giường đang chống tay chuẩn bị xuống giường.
“Ngươi lại bị bệnh sao?”
“Khụ…. bị chút phong hàn…. không đáng ngại…. khụ….”
Hắn một bước dài vọt tới bên giường, đè lại nàng đang gắng gượng muốn xuống giường, “Bị bệnh vẫn nên ở trên giường nghỉ ngơi nhiều đi. Biển lão nhân là tam triều thái y, như thế nào càng trị vấn đề càng nhiều?”
“Đêm đó cùng ngươi chơi cờ nên mới bị nhiễm phong hàn.” Câu nói đầu tiên ngăn chặn người nào đó sắp bộc phát lửa giận.
“Ta tìm hắn trở về.”
“Nghĩa phụ đang ở thiên lao.”
“Ta có thể đưa hắn vào đó, tất nhiên cũng có biện pháp mang hắn ra.” Hắn xoay người vừa định đi.
“Vương gia.” Nàng dừng hắn lại, “Không cần giận chó đánh mèo, ít nhất không cần vì ta mà giận chó đánh mèo, nghĩa phụ chỉ vì lo lắng cho thân thể của ta mà thôi.”
Hắn đi trở lại bên giường, cầm tay nàng, mỉm cười mang theo vài phần giễu cợt, cho dù không cam lòng hắn vẫn phải thừa nhận Biển lão nhân là đúng, nếu không thì sao thân thể của nàng chỉ mới chịu đựng một đêm liền cảm nhiễm phong hàn phải nằm trên giường dưỡng bệnh.
“Con người nếu tịch mịch luôn làm chút chuyện gì đó để giết thời gian.”
Nàng không nói gì.
“Nếu hôm nay ta không buông khẩu, ngươi có phải định kéo lê cái thân hư tàn này theo bồi tiếp ta hay không?”
“Vương gia nói đi?”
Xoa xao cằm, đôi môi của hắn hơi tách ra lộ ra nụ cười xấu xa, ghé sát vào nàng nói: “Vẫn là tra tấn ngươi có cảm giác khoái trá hơn, cho nên hãy mau mau khỏe lên.”
Nàng vờ như không nghe, “Lây bệnh.”
“Bổn vương sao lại sợ nho nhỏ phong hàn?”
Cũng phải, ngay cả ác ma thấy hắn còn phải nhường đường.
“Khụ…. thật sự sẽ lây bệnh cho Vương gia….”
Tứ phiến môi đang dán liền nhau hơi hơi tách ra, hắn cười đến tà mị mà nguy hiểm, “Đã nói bổn vương không sợ.”
Nàng chống tay đẩy hắn tạo ra khoảng cách giữa hai người, bộ ngực do thở dốc mà rung động phập phồng, vẽ nên một hình ảnh phi thường hương diễm câu hồn người.
Ngay sau đó, hai người liền cùng ngã vào tấm đệm ấm áp trên giường, hắn thuận thế buông màn, bức rèm dày cô lập cả hai trong khoảng không gian nho nhỏ ở bên trong.
“Vương gia….”
“Ta chỉ muốn ôm ngươi ngủ một lát.”
“Thật sự?”
“Ta đường đường là Kim thịnh hoàng triều Cửu vương gia mà đi lừa một tiểu nữ tử sao?”
“Chỉ ngủ một lát?” Nàng xác nhận.
“Phải.”
“Ta vừa mới uống thuốc, nếu ta có ngủ quên, ngươi lúc đi không cần đánh thức ta.”
“Có thể.”
“Ta thật sự buồn ngủ.”
“Vậy ngủ đi.”
Không bao lâu, nàng liền nặng nề chìm vào giấc ngủ trong vòng ôm ấm áp của hắn.
Mà hắn chỉ nằm đó ngắm nhìn dung nhan đang say ngủ của nàng, lộ ra sủng nịnh tươi cười, ôm chặt nàng, nỉ non, “Nhanh một chút khỏe lại, thiếu ngươi mỗi ngày của ta đều qua rất tịch mịch.”
Kết quả, một đêm kia Cửu vương gia không có đi ra khuê phòng của Biển tiểu thư.
Sau đó không lâu, lời đồn đãi Cửu vương gia dùng Biển phụ uy hiếp cưỡng đoạt sự trong sạch của Biển gia tiểu thư lan truyền khắp cả kinh thành.
~~~~~
Cười a cười, cười đến hoa chi loạn chiến 0, bách hoa đều phải hổ thẹn, cho dù hắn không phải nữ tử.
0 Hoa chi loạn chiến: cười đến run rẩy hết cả người, chỉ trạng thái của phụ nữ khi cười lớn, nhất là phụ nữ có chút phóng túng.
Vân Thanh một bên nện thùm thụp vào mặt bàn một bên cười đến sắp tắt thở, “Cưỡng đoạt sự trong sạch của Biển gia tiểu thư, ha ha…. thanh danh của Vương gia ngươi càng thối.”
Trác Phi Dương vẻ mặt vênh váo không sao cả bắt tay châm một chén trà, đối với người nào đó đang cười như điên làm như không thấy.
“Nghe nói gần đây không ít thiên kim quan lớn đều đăng môn bái phỏng Vương gia, với lý do là tìm phương pháp giải cứu phụ thân….” Không được, lại cười ngã vào nhuyễn tháp, “Diễm phúc của Vương gia thật không nhỏ nha.”
“Ngươi muốn gửi lời chào à.” Sắc mặt của hắn không được tốt cho lắm.
“Không không không…. Vương gia đừng khách khí.” Hắn nghẹn cười rất thống khổ. “Uống trà xong, Vương gia định đi chỗ nào?”
“Biển phủ.”
“Nghe nói Biển tiểu thư đau khổ vì mất đi sự trong sach nằm liệt trên giường không dậy nổi, Vương gia lúc này đến không sợ là họa vô đơn chí à?”
“Chuyện bỏ đá xuống giếng không phải bổn vương chưa từng làm, thêm một chuyện thì như thế nào?”
…. Hảo đáp án!
Một ly trà uống cạn, Trác Phi Dương phủi hai tay, thong thả nhàn nhã đi ra Thanh Nhã Các, mục tiêu — cách ba dãy phố Biển thái y phủ.
Từ rất xa nhìn thấy bóng dáng quen thuộc của mỗ nhân đang chậm rãi đi đến, nhóm nô bộc vốn đã được huấn luyện ngay lập tức đóng cửa lạc khóa, từ chối tiếp khách.
Trác Phi Dương nhìn thoáng qua cánh cửa lớn đóng chặt, sau đó quẹo trái, chậm rãi tiêu sái đi thêm hai mươi mấy bước, nhẹ nhàng phi thân một cái, người đã rơi xuống bên trong nội viện của Biển phủ, một đường không thèm né tránh đếm xỉa tới đám hạ nhân, ngựa quen đường cũ thẳng đến bên trong khuê phòng trọng địa.
“Hôm nay khí sắc rất tốt.” Vén rèm tiến vào nội thất, ánh vào trong mắt hắn chính là hình ảnh Liễu Ti Vũ cầm một quyển sách đang đọc.
“Vương gia.”
“Biển phủ ngay cả đạo đãi khách cơ bản cũng không hiểu sao? Mang trà đến.”
“Đi châm trà.”...

