watch sexy videos at nza-vids!

Băng Tiểu Thư

score
Đánh giá: 4.5/5, 2905 bình chọn
tay tôi đút trong túi quần đã nắm chặt thành

quyền, khi thang máy dừng lại ở lầu bảy, cô vẫn do dự vài giây đồng hồ, phải bước ra ngoài

cho mọi người rời đi, cuối cùng cô mới ra khỏi thang máy.

Thật ra, cô là người máy, không nên có cảm xúc do dự.

Quẹo trái, lướt qua chỗ y tá đứng, ở cuối hành lang có ba phòng bệnh cấp tổng thống.

Phòng bệnh cấp tổng thống đại biểu cái gì? Đại biểu bên trong trang hoàng sang trọng lộng

lẫy nhất, nhận được sự chăm sóc tốt nhất, bệnh nhân ở trong đó, không phải quan to kẻ quyền

thế thì cũng là người giàu có.

Cô không tán thành việc bố trí loại phòng bệnh này. Tính ra một phòng bệnh cấp tổng thống,

có thể chứa mười giường bệnh, bệnh viện có thể nhận thêm mười bệnh nhân, nhưng sự thực

hiển nhiên, người làm kinh doanh chắc chắn không đồng ý cái nhìn của cô.

Cô bước ngang qua phòng bệnh thứ nhất, cửa phòng hơi hơi mở ra, theo khe hở nhìn vào, cô

trông thấy một cô gái ngồi bên cửa sổ.

Cô gái kia thực đặc biệt, lần trước cô đi nhầm phòng bệnh, nhưng lại nói với Cung Diệc Hân:

Cô ấy là Alice, đang mộng du đi đến một nơi kỳ lạ, cô không nhớ rõ rất nhiều việc, không rõ

vì sao không có biện pháp từ trong mộng tỉnh lại, có phải phải trải qua nhiều lần mạo hiểm,

mới có thể rời khỏi cái động thỏ nhỏ bé này hay không?

Ngày đó, cô còn hỏi Cung Diệc Hân, có thể giúp cô tiêm một mũi hay không, nhờ vào cảm

giác đau đớn do kim tiêm, giúp cô tỉnh lại? Bởi vì cô cảm thấy, cứ ngủ mãi cũng không phải

là biện pháp.

Vì thế, Cung Diệc Hân đặc biệt nhìn qua bệnh án của cô gái đó.

Lúc này mới biết được cô tên là Khương Tuệ Thanh, tai nạn xe cộ, không có ngoại thương,

chính là vừa ngủ dậy, đã quên đi những chuyện xảy ra những năm gần đây, trước mắt, khoa

tâm thần đang hội chẩn, muốn tìm ra nguyên nhân xác thực.

Theo cô nghĩ, nếu đoạn kí ức mất đi là những kỉ niệm không vui, thì lãng quên cũng là một

trong phương pháp do bệnh nhân tự mình chữa trị. Một khi đã như vậy, cũng không cần miễn

cưỡng nhớ lại.

Cô thích cùng Khương Tuệ Thanh ở chung, thích vẻ mặt điềm đạm yên tĩnh, khí chất bình

tĩnh làm cho người ta không tự giác cảm thấy an tâm.

Có người nói, Ấu Lâm là đóa hoa hướng dương hoạt bát đáng yêu, vàng óng khoe sắc, xán

lạn, chói mắt, hấp dẫn ánh mắt toàn thế giới; mà cô là đóa bách hợp hoang dã cao ngạo, lẳng

lặng nở, lẳng lặng khoe sắc nơi vùng núi, bên dòng suối, ở những nơi không có người tự cho

mình là thanh cao.

Như vậy Khương Tuệ Thanh là cái gì? Cô cảm thấy Khương Tuệ Thanh là đóa hoa hồng,

xinh đẹp kiều diễm, lại không chói mắt, mà ôn nhu mềm mại màu hồng phấn, như khi dưới

ánh trăng lại có chút kinh diễm, làm cho người ta không rõ.

Khương Tuệ Thanh hai mươi tám tuổi, lại có vẻ mặt của một đứa trẻ, trong ánh mắt, luôn

mang theo một tia e lệ, làm cho cô không tự chủ được mà muốn tới gần.

Hẳn là phải bước thêm hai bước để trực tiếp đi đến phòng bệnh Ấu Lâm, nhưng cô lại theo

bản năng mở cửa phòng Khương Tuệ Thanh, đi đến bên người.

Thấy cô, Khương Tuệ Thanh điềm tĩnh mỉm cười. “Bác sĩ, cô đã nhiều ngày không đến thăm

tôi.” Khẩu khí kia, có hai phần làm nũng, hai phần oán trách.

Khương Tuệ Thanh còn nhớ rõ cô? Sở dĩ là tự cô ấy lựa chọn lãng quên đoạn kí ức đã mất,

cũng không phải do đầu óc mất đi khả năng ghi nhớ?

“Cô có khỏe không?” Cô ngồi vào bên giường.

“Không tốt, tôi nếu không tỉnh, lúc Tuệ Kình đến sẽ mắng tôi lười biếng.” Khương Tuệ

Thanh thẹn thùng cười.

Cô hạ mi sau lại giương mắt hỏi: “Đã từng nghe qua Nhất Thủ Thi hay chưa?”

Khương Tuệ Thanh lè lè đầu lưỡi hồng phấn, mặt hơi hơi đỏ. “Đầu của tôi không tốt, cũng

không biết làm thơ, cô cứ nói thử xem, nếu thực sự không biết tôi sẽ đi hỏi Tuệ Kình, nó nhất

định biết.”

“Cẩm sắt vô đoan ngũ thập huyền, nhất huyền nhất trụ tứ hoa niên, Trang sinh hiểu mộng mê

hồ điệp, vọng đế xuân tâm thác đỗ quyên, thương hải nguyệt minh châu hữu lệ, lam điền nhật

noãn ngọc sinh yên, thử tình khả đãi thành truy ức, chỉ thị đương thời dĩ võng nhiên.” Cô

nắm chặt tay Khương Tuệ Thanh, nhẹ giọng nói: “Trang sinh ngủ mộng thấy mình là con

bướm, khi tỉnh dậy lại nghĩ, có khả năng mình chính là một cái con bướm hay không, khi đầu

óc minh mẫn mới chính là đang nằm mơ, mộng chính mình là con người?”

Cầm sắt – Lý Thương Ẩn

Cẩm sắt vì đâu ngũ-thập-huyền ?

Mỗi dây mỗi trục gợi hoa niên.

Trang sinh sớm mộng mê thành bướm,

Thục đế xuân tình gửi tiếng quyên.

Bể cả trăng thanh châu đẫm lệ,

Ðồng xanh nắng ửng ngọc tan liền.

Tình này ví thử sau còn nhớ,

Khi đã qua rồi thuở lứa duyên !

Nguồn: http://www.diendan.org/phe-binh-nghien-cuu/ve-bai-tho-cam-sat-cua-ly-thuong-an

“Hắn ngủ đến hồ đồ.” Khương Tuệ Thanh miệng nói như vậy, trong lòng lại thì thào đọc lại

hai câu cuối – thử tình khả đãi thành truy ức, chỉ thị đương thời dĩ võng nhiên……

Hồi ức…… Hồi ức a…… Giống như có cái gì đó muốn cô đuổi theo hồi ức……

“Hắn không hồ đồ, trái lại, hắn thực thông minh, hắn hiểu được dù là người hay là bướm, chỉ

cần chính mình lúc nào cũng vui vẻ là được.” Lời nói ra khỏi miệng, trong lòng cô không

nhịn được tự giễu. Khuyên người thì dễ mà khuyên mình mới khó, cô tại sao không làm cho

chính mình vui vẻ một chút?

“Không cần phải quan tâm là người hay là bướm sao?”

“Đúng, cho dù ngủ thì như thế nào, chỉ cần mộng vui vẻ khoái trá là được.”

“Nhưng là Tuệ Kình sẽ mắng tôi……” Khương Tuệ Thanh chu miệng lên, đáy mắt có một

chút vô tội, rõ ràng là cô gái hai mươi tám t...

« Trước1234...44Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
Cùng chuyên mục
» Truyện Tiểu Thuyết Vương Phi Thần Trộm
» Truyện Tiểu Thuyết Ông Xã Dân Chơi Không Yêu Tôi
» Truyện Tiểu Thuyết Ác Bá Cửu Vương Gia
» Truyện Tiểu Thuyết Hải Vương
» Truyện Tiểu Thuyết Băng Tiểu Thư
1234»
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
bạn đang xem

Băng Tiểu Thư

bạn có thể xem thêm

Truyện Tiểu Thuyết còn nữa nè

Băng Tiểu Thư v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk